Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Minh Anh tỉnh dậy khi ánh sáng màu cam của bình minh cắt ngang sàn gỗ, chia phòng tập thành hai nửa — một nửa vàng rực, một nửa vẫn còn trong bóng tối xanh đen. Cô nằm đó một lúc, lưng đau nhức vì sàn gỗ cứng, đầu gối sưng lên từ cú ngã đêm qua. Áo khoác len màu xám của ai đó đang phủ lên người cô. Mùi của Thầy Khôi — mùi gỗ đàn hương pha lẫn mùi mồ hôi khô và chút hăng hắc của thuốc lá lá.Ông đã đi từ lúc nào. Không lời nhắn. Chỉ có chiếc áo khoác như một lời từ biệt im lặng, hoặc như một bức tường thịt cuối cùng ngăn cách cô với cái lạnh của buổi sáng.Cô ngồi dậy. Cái lồn vẫn hơi ê ẩm. Vết bầm trên cổ nhói nhẹ mỗi khi cô nghiêng đầu. Cơ thể cô vẫn mang dư chấn của đêm ở biệt thự và của bàn tay Thầy Khôi nắm lấy mình. Phòng tập trống không. 4 bức tường gương phản chiếu hình ảnh một cô gái tóc rối, mặt sưng vì khóc, mặc áo khoác của đàn ông rộng thùng thình. Cô nhìn vào gương và không nhận ra mình. Không phải vì vẻ ngoài. Mà vì ánh mắt — ánh mắt của người vừa tỉnh giấc sau một ca phẫu thuật không gây mê, nhìn thấy vết mổ trên chính linh hồn mình.Cô cởi áo khoác, gấp gọn đặt lên băng ghế. Cô không mang theo. Mang theo sẽ như mang theo một phần của Thầy Khôi vào thế giới mà cô sắp bước vào — và cô biết, thế giới đó không cho phép sự thương hại.
Buổi trưa. 11 giờ 30.Chiếc Lexus màu xám bạc đợi cô trước cổng học viện, nhưng lần này không đậu ngay cổng chính mà lùi vào con hẻm nhỏ phía sau dãy nhà thể chất — nơi chỉ có bãi cỏ dại và thùng rác công cộng. Tài xế vẫn là người trẻ mặt bặm trợn. Anh ta mở cửa xe, không chào, chỉ liếc nhìn chiếc váy liền màu xanh navy của Minh Anh — thứ duy nhất cô có đủ kín đáo để đi gặp ông Phúc giữa ban ngày.Xe chạy không đến nhà hàng. Mà đến một khách sạn 5 sao ở quận 1, nơi có cửa sau dành cho khách VIP không muốn lộ diện ở sảnh chính. Minh Anh được dẫn qua hành lang thảm đỏ màu nâu sẫm, qua thang máy riêng cần thẻ từ, lên tầng 24. Cửa mở ra một hành lang ngắn với duy nhất một cánh cửa gỗ mun.Bên trong là một căn hộ dịch vụ — không phải phòng khách sạn. Có bếp nhỏ, có sofa da màu kem, có cửa sổ kính từ sàn đến trần nhìn ra sông Sài Gòn lấp lánh dưới nắng trưa. Và có bàn ăn tròn gỗ óc chó, trên đó đã bày sẵn hai suất cơm trắng, canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau muống xào tỏi — những món ăn quê nhà được trình bày trên đĩa sứ trắng tinh như những tác phẩm gốm Nhật Bản.Ông Phúc ngồi đó. Mặc áo sơ mi trắng, quần linen be, không đeo đồng hồ. Trông ông khác hẳn đêm ở biệt thự — trẻ hơn, nhẹ nhàng hơn, gần gũi hơn. Như thể ông đã thay da đổi thịt giữa đêm và ngày.— Em đến rồi — ông cười, đứng dậy kéo ghế cho cô — Tôi nhớ em. Nhớ nhiều hơn tôi tưởng.Minh Anh ngồi xuống. Khoảng cách giữa họ gần đến mức cô ngửi thấy mùi nước hoa của ông — vẫn là cedar và hồ tiêu đen, nhưng pha thêm chút cam bergamot, tươi mới hơn, như thể ông vừa tắm rửa và chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc gặp này. Ánh mắt ông liếc xuống cổ cô một thoáng, nơi vết bầm đang ẩn dưới cổ áo.— Ăn đi — ông gắp một miếng thịt kho đặt vào chén cô — Tôi biết em là người miền Trung. Nên nhờ bếp nấu món quê. Ăn cho đỡ nhớ.Minh Anh nhìn miếng thịt. Mỡ trong veo, nước màu nâu đỏ bóng loáng. Cô nhớ mẹ cô nấu thịt kho — nồi đất trên bếp củi, mùi nước mắm và tiêu xộc lên mũi, miếng thịt to cục, không được cắt vuông vức như trên đĩa sứ này. Cô gắp đưa lên miệng. Ngon. Quá ngon. Ngon đến mức cô muốn khóc. Vì cô biết, món ăn này không phải để nuôi cô. Mà là để nhắc nhở cô về những gì cô đã đánh đổi khi rời quê.— Liên hoan Múa châu Á — ông Phúc nói, nhai, nhìn cô ăn — tôi đã sắp xếp xong. Vé máy bay, khách sạn, trang phục, đạo diễn hình ảnh. Học viện chỉ cần đưa em đến sân bay. Phần còn lại là của tôi.Minh Anh ngừng nhai. Cô nuốt, cảm giác miếng thịt trượt xuống cổ họng như một viên sỏi.— Cảm ơn bác — cô nói.— Không cần cảm ơn — ông Phúc đặt đũa xuống, lau miệng bằng khăn linen trắng — Đây là đầu tư. Và đầu tư thì cần... điều kiện.Tim Minh Anh đập mạnh một nhịp. Cô đặt đũa xuống. Cô ngồi thẳng lưng, nhìn ông. Lồn cô hơi se lại.Ông Phúc không vội. Ông rót trà — trà sen, nước vàng óng, thơm nồng — vào hai ly sứ nhỏ. Ông đẩy một ly về phía cô, rồi tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau trên bụng.— Em là gương mặt đại diện — ông nói — Không chỉ của học viện. Mà còn của tôi. Của Tập đoàn Phúc Thịnh. Của những gì tôi đang xây dựng trong lĩnh vực nghệ thuật. Vì vậy, hình ảnh của em phải... trong trắng. Tập trung. Không vướng bận.Minh Anh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đồng thời một luồng nóng khác cũng lan xuống bụng dưới.— Em không hiểu — cô nói, dù cô đã hiểu.— Thầy Khôi — ông Phúc nói tên đó như nhắc đến một món đồ cũ cần vứt đi — Ông ta đang ghen. Ông ta đang dạy em những điều không nên dạy. Ông ta đang cố gắng... đánh dấu lãnh thổ. Tôi thấy cách ông ta nhìn em. Cách ông ta chạm vào em trong phòng tập. Cách ông ta nằm cạnh em đêm qua.Minh Anh tái mặt. Cô đặt tay lên bàn, ngón tay siết chặt mép gỗ.— Sao bác biết?— Tôi biết mọi thứ — ông Phúc nói, không khoe khoang, chỉ là nhận định — Tôi không trách. Thầy Khôi là người cũ. Ông ta hiểu luật chơi. Nhưng em... em còn non. Em dễ bị nhầm lẫn giữa tình cảm và lợi ích. Giữa đồng cảm và đồng lõa.Ông rút từ túi áo ngực ra một chiếc hộp nhung đen nhỏ — không phải hộp gỗ như lần trước. Hộp này mềm, mịn, như da người. Ông đặt lên bàn, trượt về phía cô.— Căn hộ này — ông nói — thuộc về em. Từ hôm nay. Khóa trong hộp. Em ở đây, tập trung tập luyện, chuẩn bị cho Liên hoan. Không cần về nhà trọ. Không cần gặp gỡ bạn bè không cần thiết. Không cần... những buổi tập khuya với Thầy Khôi một mình.Minh Anh nhìn chiếc hộp. Cô không mở.— Em là sinh viên — cô nói, giọng khàn — Em có bạn. Có lớp học. Có...— Em có tôi — ông Phúc cắt ngang, vẫn nhẹ nhàng — Và tôi đủ để thay thế tất cả. Ít nhất là cho đến khi em đứng trên sân khấu ở Singapore. Sau đó... em tự do. Tôi không bao giờ giữ ai lại khi họ muốn đi.Cô nhìn vào mắt ông. Đôi mắt sâu thẳm, bình thản, đầy quyền lực. Cô nhận ra đây không phải lời đề nghị. Đây là điều khoản hợp đồng. Và hợp đồng này không có điều khoản thương lượng.— Nếu em từ chối? — cô hỏi, dù biết câu trả lời.Ông Phúc mỉm cười. Ông đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra sông. Bóng lưng ông cao, thẳng, cô đơn giữa khung cảnh thành phố phồn hoa.— Em không từ chối — ông nói, không quay lại — Vì em đã chọn. Từ đêm đầu tiên ở penthouse. Từ khi em nhận đôi giày. Từ khi em bước lên giường ở biệt thự. Em đã chọn. Và bây giờ, em chỉ cần... hoàn thành giao dịch.Ông quay lại. Ánh nắng trưa phía sau lưng ông tạo thành một quầng sáng chói lòa, khiến khuôn mặt ông tối như một bóng ma.— Tôi không ép em — ông nói — Em có thể đứng dậy. Đi ra cửa. Trả lại chìa khóa. Về nhà trọ. Và tôi sẽ... không làm gì cả. Học viện vẫn nhận được tài trợ. Em vẫn được đi thi. Nhưng — ông ngừng, giọng hạ thấp — em sẽ không phải là vai chính. Và tôi sẽ không còn ở đó để đỡ em khi em rơi.Minh Anh ngồi im. Cô nhìn chiếc hộp nhung đen. Cô nhìn ly trà sen đang nguội. Cô nhìn miếng thịt kho còn dở trong chén — mỡ đã đông lại thành một lớp trắng đục, nhìn như mỡ người.Cô đưa tay ra. Cô cầm hộp nhung. Cô mở.Bên trong là chìa khóa căn hộ — một chìa kim loại sáng bóng, và một tấm thẻ từ màu đen. Và kèm theo, một tấm ảnh nhỏ. Ảnh chụp cô đêm ở biệt thự — đang nhảy trên sàn gỗ ven biển, váy trắng bay phất phơ, tóc rối, mắt nhắm. Góc chụp từ phía sau, nhưng cô nhận ra chính mình. Cô nhận ra cả cái cách cơ thể cô cong lên — không phải vì kỹ thuật, mà vì đau đớn. Vì cô đang nhảy để đánh đuổi nỗi đau.— Ảnh đẹp — ông Phúc nói — Tôi định dùng làm poster quảng bá. Nhưng nếu em không ở lại... tôi e rằng không ai được thấy nó.Minh Anh cầm chìa khóa. Kim loại lạnh trong lòng bàn tay. Cô đứng dậy. Cô đi đến cửa sổ, đứng cạnh ông Phúc, nhìn ra sông. Dòng nước nâu đỏ chảy chậm, phản chiếu ánh nắng như thể đang rải vàng xuống mặt sông.— Em ở lại — cô nói.— Tôi biết — ông đáp.— Nhưng em có một điều kiện.Ông Phúc nhướn mày. Lần đầu tiên, cô thấy một chút ngạc nhiên thật sự trên mặt ông.— Em muốn Thầy Khôi vẫn dạy em — cô nói, không nhìn ông, vẫn nhìn sông — Ông ấy là người duy nhất hiểu cơ thể em. Nếu em phải nhảy "Hồi sinh", em cần ông ấy. Nhưng — cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt ông — những buổi tập phải có người thứ 3. Một trợ giảng. Hoặc một học sinh khác. Em không muốn ở một mình với ông ấy nữa. Không phải vì em sợ ông ấy. Mà vì em sợ... chính mình.Ông Phúc nhìn cô. Rất lâu. Rồi ông gật đầu.— Được. Tôi sẽ sắp xếp một trợ giảng. Nhưng — ông giơ tay, ngón trỏ chạm nhẹ vào cằm cô — em phải nhớ. Từ giờ, cơ thể này là của tôi. Không phải để tôi sở hữu. Mà để tôi bảo vệ. Và tôi không bảo vệ thứ gì mà tôi không nhìn thấy mỗi ngày.Ông cúi xuống, hôn lên trán cô — nhẹ nhàng, như một phép làm dấu, như một con dấu sáp niêm phong. Rồi ông hôn môi cô. Một tay ông trượt xuống, bóp mạnh mông cô qua lớp váy. Tay kia kéo cô sát vào người. Cô cảm nhận rõ con cặc ông đang cương cứng, ép sát vào cái lồn cô qua hai lớp vải. Cơ thể cô phản ứng ngay — nóng ran, cái lồn se lại, hơi thở gấp. Cô vừa sợ vừa nhớ khoái cảm đêm ở biệt thự. Ông cạ nhẹ con cặc vào chỗ đó vài cái, đủ để cô run.— Tối nay — ông thì thầm vào miệng cô, mắt nhìn thẳng vào mắt cô — em dọn đến đây. Tôi sẽ đến lúc 9 giờ. Đừng để tôi chờ.Ông buông cô ra. Cô vẫn còn hơi run.
Minh Anh về học viện lúc 2 giờ chiều.Cô đi bộ từ cổng phụ, men theo hành lang dài dẫn đến dãy phòng tập. Cô mặc váy xanh navy, tay cầm túi giấy nhỏ — bên trong là chìa khóa căn hộ và tấm ảnh của chính mình đang nhảy trong đau đớn. Cô đi chậm, vì cô không muốn gặp ai. Nhưng số phận của những kẻ sống trong nhà trọ là luôn phải gặp người khác.— Minh Anh!Tiếng gọi làm cô giật mình. Cô quay lại.Thầy Khôi đứng ở cuối hành lang, tay cầm một xấp giấy tờ, trông như vừa từ văn phòng ban giám hiệu ra. Ông nhìn cô — nhìn váy xanh navy, nhìn túi giấy, nhìn cách cô đứng cách xa tường như thể sợ bị bẩn.— Em đi đâu về? — ông hỏi, giọng khàn.— Ăn trưa — cô đáp, ngắn gọn.— Với ai?Minh Anh không trả lời. Cô chỉ nhìn ông. Và trong ánh mắt đó, Thầy Khôi đọc được tất cả. Ông đã từng là người đọc được ngôn ngữ cơ thể tốt hơn bất kỳ ai. Và bây giờ, ông đọc được sự thay đổi trên Minh Anh — cái cách cô đứng thẳng hơn nhưng cứng hơn, cái cách cô siết túi giấy như siết một vũ khí, cái cách cô nhìn ông nhưng không nhìn vào mắt ông.— Ông ta đưa em đi — Thầy Khôi nói. Không phải hỏi.— Dạ — cô thì thầm.— Và em đã nhận lời.— Dạ.Thầy Khôi đi đến gần. Ông đứng cách cô 1 mét, ở giữa hành lang vắng, dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy. Ông đưa tay ra — không phải để chạm vào cô, mà để chạm vào túi giấy. Ngón tay ông chạm vào góc túi, nơi hình vuông của chiếc hộp nhung in lên giấy.— Căn hộ? — ông hỏi.— Dạ.— Chìa khóa?— Dạ.— Và điều kiện?Minh Anh ngước lên. Cô nhìn vào mắt ông. Và cô thấy điều mình không muốn thấy — nỗi đau. Không phải nỗi đau của người bị phản bội. Mà là nỗi đau của người nhìn thấy chính mình trong gương, nhưng ở một phiên bản nữ, một phiên bản còn có thể cứu.— Em yêu cầu có người thứ 3 trong phòng tập — cô nói — Em không muốn ở một mình với thầy nữa. Em xin lỗi.Thầy Khôi rút tay lại. Ông gật đầu. Một cái gật chậm, nặng nề, như thể đầu ông được buộc vào một sợi dây thừng.— Đúng — ông nói — Đó là điều đúng. Em đã học được nhanh hơn tôi.Ông quay đi. Bước đi 2 bước. Rồi dừng lại, không quay đầu:— Minh Anh.— Dạ.— Đừng bao giờ xin lỗi vì bảo vệ chính mình. Ngay cả khi điều đó làm tổn thương người khác. Ngay cả khi người khác... là tôi.Ông bước đi. Bóng ông khuất dần ở cuối hành lang, dài và mảnh như một cái bóng bị kéo giãn bởi ánh chiều tà.Minh Anh đứng đó. Cô mở túi giấy. Cô nhìn tấm ảnh của chính mình — cô gái đang nhảy trên sàn gỗ ven biển, đau đớn, đẹp đẽ, tự do trong vòng tay của nỗi đau. Cô lật ảnh lại. Phía sau, có dòng chữ viết tay của ông Phúc: "Pour mon ange. Ne tombe pas." — Dành cho thiên thần của tôi. Đừng rơi.Cô cười. Một nụ cười méo mó, không vui. Vì cô biết, ông Phúc không muốn cô đừng rơi. Ông ta muốn cô rơi — nhưng chỉ rơi vào lòng bàn tay ông ta.Cô đi về phòng trọ. Trên đường đi, cô đi ngang qua phòng tập số 7. Cửa đóng. Nhưng từ bên trong, cô nghe thấy tiếng nhạc — Arvo Pärt. Và tiếng chân người đơn độc trên sàn gỗ. Thầy Khôi đang tập một mình.Cô đứng ngoài cửa, tay đặt lên nắm đấm. Cô muốn mở cửa. Cô muốn bước vào. Cô muốn nhảy cùng ông — lần cuối, không có người thứ 3, không có ông Phúc, không có giao dịch.Nhưng cô không mở.Cô buông tay xuống. Cô đi tiếp. Và sau lưng cô, tiếng nhạc vẫn réo rắt, như tiếng khóc của một người đàn ông đang nhảy cho chính cái bóng của mình trong gương.
Chiều tối. Minh Anh dọn đồ. Không nhiều. Một vali nhỏ. Cô để lại đôi giày vải cũ trên giường — cho Hân, hoặc cho người đến sau. Cô chỉ mang theo đôi Repetto, vài bộ đồ tập, và chiếc váy đen mượn của Hân — cô giặt sạch, gấp phẳng, nhưng cuối cùng lại nhét vào vali. Cô không biết tại sao.Cô không nói với ai cô đi đâu. Cô chỉ để lại mảnh giấy nhắn trên bàn: "Tao dọn ra ngoài để tập trung cho Liên hoan. Về sau khi xong."Chữ viết xiêu vẹo, như chữ của người đang chạy trốn.Xe đến đón cô lúc 8 giờ tối. Không phải Lexus. Là một chiếc Camry bình thường, không nổi bật. Tài xế khác — một phụ nữ trung niên, mặt hiền. Cô ta giúp Minh Anh khiêng vali, không hỏi han, chỉ mỉm cười như thể đã quen với việc chở những cô gái trẻ đến những căn hộ mà họ không thuộc về.Căn hộ tầng 24. Cửa mở. Minh Anh bước vào.Không có ông Phúc. Chỉ có một người phụ nữ đang sắp xếp hoa trong lọ thủy tinh ở bàn ăn — người hầu từ biệt thự ven biển. Bà ta nhìn cô, cúi đầu, và nói:— Ông dặn cô nghỉ ngơi. Ông đến lúc 9 giờ.Rồi bà ta đi. Cửa khép lại. Minh Anh đứng một mình giữa căn hộ sang trọng, nhìn ra sông Sài Gòn đang chảy — dòng nước đen lấp lánh ánh đèn thành phố.Cô đi đến cửa sổ. Cô đặt trán lên kính. Lạnh. Cô nhìn xuống. 24 tầng. Nếu cô rơi, cô sẽ bay trong bao lâu? 3 giây? 4 giây? Đủ để nhảy một đoạn jeté? Đủ để hét lên?Cô không rơi. Cô chỉ đứng đó, trán dán vào kính, nhìn dòng sông chảy — không vội vàng, không hối hận, không dừng lại cho bất kỳ ai.9 giờ. Chìa khóa xoay trong ổ khóa.Minh Anh không quay lại. Cô vẫn nhìn sông. Cô nghe tiếng ông Phúc đặt túi xuống, tiếng giày da trên sàn gỗ, tiếng thắt lưng rơi xuống ghế. Rồi bàn tay ông đặt lên eo cô — từ phía sau, vòng qua, siết chặt.— Em về rồi — ông thì thầm vào tai cô — Nhà của chúng ta.Cô nhắm mắt. Trong bóng tối sau mí mắt, cô thấy phòng tập số 7. Thấy Thầy Khôi đang nhảy một mình. Thấy Hân đang đọc sách ở quê. Thấy mẹ cô đang ngủ trong căn nhà lá ven biển miền Trung.Rồi cô mở mắt. Cô quay lại. Cô nhìn ông Phúc. Và cô mỉm cười — nụ cười mà cô đã học được từ ông ta, nụ cười không chạm đến mắt, nụ cười của những con chim hạc trong lồng kính.— Dạ — cô nói — Nhà của chúng ta.Ông Phúc hôn cô. Lần này, cô hôn lại. Không phải vì yêu. Không phải vì ham muốn thuần túy. Mà vì cô đã quyết định — nếu phải ở trong lồng, cô sẽ biến lồng thành sân khấu.Ông bóp mạnh mông cô, kéo cô sát vào người. Một tay ông trượt xuống trước, xoa nắn cái lồn cô qua lớp váy, ngón tay miết lên mu, chơi với đám lông thưa dưới vải. Ông cầm tay cô, đặt lên chỗ cặc ông đang cương cứng, để cô nắm lấy, xoa nắn qua lớp quần. Cô cảm nhận rõ độ cứng, độ nóng, mạch đập của nó. Mắt hai người nhìn nhau. Trong mắt ông là sự sở hữu. Trong mắt cô là sự chấp nhận pha lẫn dư vị khoái cảm đã biết.Cô hôn ông sâu hơn một chút. Tay vẫn nắm con cặc ông. Cơ thể cô nóng ran, cái lồn ướt dần. Cô vừa ghét mình, vừa không thể không phản ứng.Ông thì thầm vào miệng cô:— Tốt. Em học rất nhanh.Bên ngoài, sông Sài Gòn vẫn chảy. Không quan tâm đến những gì đang xảy ra trên bờ. Không quan tâm đến những cô gái trẻ đang bước vào lồng son. Không quan tâm đến những vũ công đang nhảy một mình trong phòng tập vắng.Nó chỉ chảy. Và chờ đợi. Và mang theo tất cả những gì rơi xuống — xác cá, rác rưởi, ước mơ, và những đôi giày múa bị vứt bỏ — ra biển cả. Nơi tất cả đều bị nuốt chửng. Nơi tất cả đều biến mất. Nơi không ai nhìn thấy gì nữa.
Hết Phần 9
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!