Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Hai người phụ nữ đi bộ dưới hàng cây xanh ở đường Pasteur, nơi những tòa nhà cũ kính màu xanh rêu phong đứng im lặng như những ông già đang nghe ngóng bí mật của thành phố. Bà Xuân đi trước một bước. Bà không quay đầu lại nhìn Minh Anh, cũng không nói chuyện. Bà chỉ đi — với một nhịp bộ đều đặn, nhẹ nhàng, của người từng được dạy để bước đi sao cho lưng thẳng và vai hạ thấp, dù đã 30 năm không còn nhảy nữa.Minh Anh theo sau. Cô đội mũ lưỡi trai sâu, tay trong túi áo khoác nắm chặt chiếc trâm cài chim hạc — kim loại lạnh đang hấp thu nhiệt từ da cô, trở nên ấm dần như một vết bỏng nhỏ. Mỗi bước đi đều khiến cái lồn vẫn còn sưng và ê ẩm nhói lên. Mông vẫn hơi đỏ. Vú nhạy cảm mỗi khi áo chạm vào. Dư âm của những lần bị ông Phúc đụ vẫn bám lấy cơ thể, khiến cô vừa muốn chạy thật xa, vừa không thể quên cảm giác lên đỉnh.Họ dừng lại trước một căn nhà cổ 3 tầng, tường vàng phai, ban công sắt uốn hình lá đa. Bà Xuân bấm chuông. Cửa mở ra không phải bởi người hầu, mà bởi một bà già nhỏ thó, lưng còng, mắt trong veo như mắt chim sẻ. Bà già không hỏi. Chỉ cúi đầu, để hai người vào, rồi khóa cửa lại.— Đây là nhà của mẹ tôi — Bà Xuân nói, giọng thấp, khi bước lên cầu thang gỗ kêu cót két — Bà mất cách đây 5 năm. Tôi giữ lại. Không phải để ở. Mà để... thở.Họ lên đến tầng 2. Một phòng nhỏ, trần cao, quạt trần cũ quay chậm. Cửa sổ mở ra một ban công nhỏ xíu, nhìn ra một khu vườn sau đầy cây bàng và ánh nắng lọt qua tán lá thành những đốm vàng nhảy múa trên sàn gỗ. Không có điều hòa. Chỉ có gió tự nhiên, nóng nhưng trong lành, mang mùi đất và lá cây.Bà Xuân ngồi xuống chiếc ghế bành bọc nhung xanh đã phai màu. Bà chỉ vào ghế đối diện. Minh Anh ngồi. Ghế kêu kẽo một tiếng như thở dài. Khi ngồi xuống, cái lồn lại nhói nhẹ, nhắc cô nhớ mình đã bị chiếm hữu như thế nào chỉ vài ngày trước.Bà già nhỏ bưng vào một khay trà — ấm sứ trắng, hai chén nhỏ, đĩa mứt sen và vài lát bánh đậu xanh. Bà đặt xuống, rồi biến mất, không một lời.— Bà ấy câm — Bà Xuân nói, rót trà — Từ năm 15 tuổi. Vì chứng kiến một điều không nên chứng kiến. Tôi thích những người không nói được. Họ không thể phản bội. Cũng không thể nói dối.Minh Anh nhận chén trà. Nước trà xanh nhạt, thơm hương lài. Cô uống một ngụm. Vị đắng nhẹ nơi đầu lưỡi, rồi ngọt hậu.— Bà biết tôi đến để làm gì? — Minh Anh hỏi.— Không — Bà Xuân đặt ấm trà xuống, ngón tay vuốt ve vành ấm — Tôi chỉ biết cô là người đầu tiên bước ra khỏi căn hộ tầng 24 mà không mang theo đồ trang sức, không mang theo tiền, và không khóa cửa phòng óc chó lại.Minh Anh giật mình. Bà Xuân cười. Nụ cười không vui, chỉ là sự cong lên của khóe môi. Ánh mắt bà lướt nhanh xuống cổ cô, xuống cách cô ngồi khép gối, như đang đọc những dấu vết trên cơ thể mà chỉ người từng trải mới nhận ra.— Tôi biết mọi thứ trong nhà đó — Bà Xuân nói — Vì tôi là người chọn màu sơn cho phòng óc chó. Tôi là người đặt làm khung ảnh đen. Tôi là người viết nhãn dán cho từng tấm ảnh bằng bút máy. Tôi... — bà ngừng, nhìn ra khu vườn — tôi là người đã dạy ông ta cách sắp xếp kỷ niệm thành bảo tàng.Minh Anh đặt chén trà xuống. Tay cô run nhẹ. Trong đầu thoáng hiện hình ảnh ông Phúc đang đụ cô từ phía sau, tay bóp mông, day hột le, và cô đang rên không kiềm chế. Cô ghét mình vì vẫn nhớ.— Tại sao bà giúp ông ta?— Vì tôi nghĩ, nếu tôi là người cầm chổi, tôi sẽ không bị quét vào góc nhà. Tôi nghĩ, nếu tôi là người đóng khung, tôi sẽ không bị treo lên tường. — Bà Xuân quay lại nhìn Minh Anh. Ánh mắt bà già hơn tuổi thật, nhưng có một tia sáng cứng rắn ở đáy mắt — Tôi đã sai. Người cầm chổi cũng chỉ là đồ vật. Chỉ là đồ vật sạch hơn một chút.Bà Xuân đứng dậy. Bà đi đến một chiếc tủ sách cũ, mở ngăn kéo dưới cùng — ngăn kéo bị kẹt, phải dùng sức mới kéo ra. Bà lấy ra một cuốn sổ da nâu, dày, mép giấy ngả vàng.— Năm 1998 — Bà Xuân nói, quay lại ngồi xuống, đặt cuốn sổ lên bàn — Tôi 19 tuổi. Học viện Múa Hà Nội. Ông Phúc khi đó 30 tuổi, vừa bán xong công ty nhỏ đầu tiên, vừa có tiền để mua nghệ thuật. Ông ta mua tôi không phải bằng đôi giày Repetto. Mà bằng một đôi giày bata Thượng Đình. Tôi nghèo đến mức cả một đôi giày bata cũng là quà trời cho.Bà mở cuốn sổ. Trang đầu tiên là ảnh chụp một cô gái trẻ — gầy, đen, mặc áo dài trắng, đứng trên sân khấu gỗ cũ. Cô gái cười, hở răng khểnh, mắt sáng như hai viên than đang cháy.— Đó là tôi — Bà Xuân nói, ngón tay chạm vào ảnh như chạm vào da người chết — Tôi nhảy hay hơn bất cứ ai trong lớp. Giảng viên chủ nhiệm nói tôi sẽ là ngôi sao. Nhưng tôi cần tiền mua thuốc cho mẹ. Và ông Phúc... ông ta biết điều đó trước cả khi tôi nói.Bà lật trang. Trang kế là một tấm ảnh khác — cô gái trẻ mặc váy ngủ mỏng, ngồi trên giường, nhìn vào ống kính bằng đôi mắt trống rỗng.— Tôi mang thai năm 20 — Bà Xuân nói, giọng không run, như đang đọc một tin tức cũ — Ông ta đưa tôi đến một phòng khám ở Hà Đông. Không gây mê. Không bác sĩ thật. Tôi khóc. Ông ta nắm tay tôi, nói: "Anh ở đây. Anh sẽ không bao giờ bỏ em." Sau đó, tôi nhiễm trùng. Tử cung bị tổn thương. Tôi không bao giờ nhảy được nữa. Và tôi không bao giờ có con.Minh Anh cảm thấy bụng mình quặn thắt. Cái lồn co thắt nhẹ một cái, như cơ thể đang phản ứng với nỗi đau của người khác. Cô nhìn bà Xuân — người phụ nữ đứng trên ban công biệt thự, nhìn ra hồ thiên nga giả, lưng thẳng như một bức tượng. Bây giờ, dưới ánh nắng chiều qua cửa sổ, bà trông nhỏ bé, gầy guộc, và có một vết sẹo mờ trên cổ tay trái — vết sẹo tự cắt, hoặc tự cào, chạy dài từ khuỷu đến cổ tay. Cô tự hỏi bà ta có từng bị đụ đến mức rên la, rồi mang dư âm ê ẩm khi bước đi như mình không.— Tôi nên ghét ông ta — Bà Xuân nói — Tôi đã ghét. Nhưng ghét một người mà mình phụ thuộc vào từng đồng tiền, từng miếng ăn, từng mái nhà... là một thứ ghét rất mệt. Mệt đến mức cuối cùng, tôi ngừng ghét. Tôi chuyển sang... quản lý. Tôi trở thành vợ ông ta năm 2005. Không phải vì ông ta yêu tôi. Mà vì ông ta cần một người biết cách lau máu mà không để lại vết.Bà lật tiếp cuốn sổ. Hàng trang sau là danh sách tên. Những cái tên mà Minh Anh đã thấy trên tường. Nhưng kèm theo mỗi tên là những dòng chữ nhỏ bằng bút bi xanh: ngày bắt đầu, ngày kết thúc, số tiền, và... tình trạng.— "Đã thanh lý" — Bà Xuân chỉ vào một tên — có nghĩa là cô ta đã nhận tiền, ký giấy cam kết im lặng, và biến mất. "Đang theo dõi" — có nghĩa là cô ta vẫn ở trong hệ thống. "Tiềm năng thay thế" — có nghĩa là... — bà ngừng, nhìn Minh Anh — có nghĩa là em.Minh Anh nhìn xuống. Thấy tên mình. Ngày bắt đầu: ngày cô đến penthouse. Và cột tình trạng: "Đang theo dõi. Mức độ rủi ro: cao. Đề xuất: thanh lý hoặc chuyển sang vai phụ." Cái lồn lại nhói. Cô nhớ cảm giác ông Phúc nói "em là của tôi" trong khi đang đụ cô.— Ông ta định bỏ tôi? — Minh Anh hỏi, giọng khàn.— Ông ta định thu hồi đầu tư — Bà Xuân đóng sổ lại — Nếu một con chim không chịu hót trong lồng, ông ta sẽ đổi lồng. Nếu chim muốn bay ra, ông ta sẽ... gãy cánh. Hoặc ông ta sẽ treo lên tường như một lời cảnh báo cho chim khác.Bà Xuân đẩy cuốn sổ về phía Minh Anh.— Tôi cho cô mượn. Không phải tặng. Vì tôi cần nó quay lại đây. Nhưng cô cần đọc. Cần nhớ. Cần biết mình đang đối đầu với cái gì.Minh Anh mở sổ. Lật đến trang cuối. Thấy một tờ giấy gấp bốn, chèn vào khe sổ. Cô mở ra. Là bản sao một giấy chứng nhận gửi đồ tại ngân hàng — phòng két số 304, chi nhánh quận 1. Tên người gửi: Bùi Thị Xuân. Nội dung: "Tài liệu cá nhân."— Trong đó — Bà Xuân nói, giọng chỉ còn tiếng thở — là bản gốc các hợp đồng tài trợ. Là đoạn băng ghi âm ông ta ép một thẩm phán. Là danh sách chuyển tiền vào tài khoản của 3 giám đốc học viện múa. Và là... — bà ngừng, nhìn thẳng vào mắt Minh Anh — là đoạn băng hình ông ta quay lén các buổi tập riêng. Không chỉ của cô. Của tất cả. Cả tôi.Minh Anh cảm thấy lạnh. Không phải vì điều hòa. Mà vì cô nhận ra, bà Xuân đã sống với những đoạn băng đó trong đầu 30 năm. Bà đã nghe tiếng mình khóc trong đêm, tiếng mình rên đau, tiếng mình cầu xin — và bà vẫn ngồi đây, vẫn thở, vẫn rót trà. Cô tự hỏi trong những đoạn băng của mình, ông Phúc đã quay được bao nhiêu lần cô lên đỉnh, bao nhiêu lần cô rên "Aaaa... ư...".— Tại sao bà không tự làm? — Minh Anh hỏi — Tại sao bà không đưa cho công an? Cho báo chí?Bà Xuân cười. Lần này là cười thật — một tiếng cười khô khốc, đau đớn, như tiếng giấy nhám cọ vào nhau.— Vì tôi là vợ ông ta. Vì tôi đã ký tên vào hợp đồng mua bán những đứa trẻ đó. Vì tôi đã ngồi trên ban công, nhìn chúng bước vào, và không hét lên. — Bà đứng dậy, đi đến cửa sổ, lưng quay về phòng — Cô nghĩ ông an sẽ tin một người vợ ghen tuông, hay một nạn nhân trẻ đẹp, đầy nước mắt, với đôi chân vẫn còn biết nhảy?Minh Anh nhìn vào lưng bà Xuân. Bà mặc áo choàng spa mỏng, dưới ánh nắng chiều, cô nhìn thấy đường cong cột sống lộ rõ dưới lớp vải — cột sống của một vũ công đã từng, trước khi bị uốn cong bởi năm tháng và nỗi đau. Cô ý thức rõ thân thể mình vẫn còn trẻ, vẫn còn biết sướng, vẫn còn mang dư âm của những lần bị chiếm hữu.— Cô là người duy nhất có thể — Bà Xuân nói, không quay lại — Cô còn trẻ. Còn trong sáng — dù cô đã làm gì đi nữa, trong mắt công chúng, cô vẫn là nạn nhân. Cô có tài năng. Có sân khấu. Và cô có... — bà quay lại, nhìn vào ngực Minh Anh, nơi chiếc trâm cài chim hạc lấp lánh — có thứ mà ông ta không thể mua. Có một linh hồn mà ông ta đã cố gắng bóp chết nhưng chưa thành công.Minh Anh đặt tay lên trâm cài. Cô nhớ lại đêm ông Phúc đưa nó: "Chim hạc không hót nếu không bị làm đau." Cô cũng nhớ cảm giác ông ngậm núm vú, day hột le, và cô đã hót lên thật.— Tôi phải làm gì? — cô hỏi.— Liên hoan Múa châu Á — Bà Xuân quay lại, ngồi xuống, giọng trở nên khẩn trương — Sân khấu quốc tế. Khán giả quốc tế. Giới truyền thông. Ở đó, tiền của ông ta không thể mua hết được. Ở đó, nếu cô nói, người ta sẽ nghe. Không phải vì cô đúng. Mà vì cô đẹp. Vì cô biết nhảy. Vì cô có thể biến nỗi đau thành thứ mà người ta không thể rời mắt.Bà Xuân cầm lấy tay Minh Anh. Bàn tay bà lạnh, khô, xương xẩu.— Nhưng cô phải hiểu — bà nói, siết chặt — một khi cô bước lên sân khấu đó và nói sự thật, cô sẽ không bao giờ nhảy cho ai nữa. Không học viện nào dám nhận cô. Không nhà tài trợ nào dám đụng vào cô. Cô sẽ trở thành... người phụ nữ bị quấy rối từng công khai. Cái nhãn đó sẽ dính vào cô suốt đời. Dù cô có đúng đến đâu.Minh Anh nhìn vào mắt bà Xuân. Cô thấy ở đó không phải sự thương hại. Mà là sự ghen tị. Ghen tị vì cô còn có lựa chọn. Ghen tị vì cô còn có thể chạy. Và ghen tị vì cô còn có thể... nói. Cô cũng thấy ở đó một người phụ nữ từng bị chiếm hữu đến mức mất cả khả năng sinh con, và giờ đang nhìn cô — kẻ vẫn còn mang dư âm khoái cảm trong cơ thể.— Còn bà? — Minh Anh hỏi — Nếu tôi nói, bà sẽ ra sao?Bà Xuân buông tay cô ra. Bà mỉm cười — nụ cười của người đã biết kết cục từ lâu.— Tôi sẽ mất mái nhà. Mất danh phận. Có thể mất tự do, nếu ông ta kéo tôi xuống cùng. Nhưng tôi đã gần 60 tuổi. Tôi không còn sợ mất. Tôi chỉ sợ... — bà ngừng, nhìn ra khu vườn — sợ rằng khi tôi chết, trên tường của ông ta sẽ có một tấm ảnh nữa. Và dưới tấm ảnh đó, người ta sẽ viết: "Bà Xuân. Vợ. Đã hoàn thành."Im lặng.Tiếng chim họa mi hàng xóm réo rắt. Tiếng quạt trần kêu két két. Tiếng trái bàng rơi xuống sàn gỗ ban công — tộp — như tiếng bước chân của một đứa trẻ đang chơi trốn tìm. Cái lồn của Minh Anh lại co thắt nhẹ, như cơ thể đang nhắc nhở rằng nó vẫn còn nhớ.Minh Anh đứng dậy. Cô cầm cuốn sổ. Cô cầm tờ giấy gửi đồ ngân hàng. Cô nhét vào túi trong áo khoác, sát ngực, nơi chiếc trâm cài chim hạc đang đập theo nhịp tim.— Tôi sẽ làm — cô nói.Bà Xuân gật đầu. Bà lấy từ túi áo choàng ra một chìa khóa nhỏ — chìa khóa phòng két ngân hàng. Bà đặt vào lòng bàn tay Minh Anh. Kim loại lạnh. Cô siết chặt, cảm giác như đang cầm lấy cả phần đời còn lại của mình.— Đừng đến ngân hàng ngay. Ông ta có thể đang theo dõi. Đợi 3 ngày. Đi đường vòng. Đừng về nhà dì bạn. Đừng về học viện. Đi đâu đó mà chỉ có cô biết. Rồi đến lấy. Rồi... — bà đứng dậy, đi đến cửa — rồi cô quyết định cô muốn là ai. Không phải người tôi muốn cô làm. Không phải người ông ta muốn cô làm. Mà là người cô chọn.Minh Anh đi đến cửa. Trước khi ra, cô quay lại.— Bà ơi — cô gọi.Bà Xuân dừng lại, không quay đầu.— Tại sao bà chọn tôi?Bà Xuân đứng im một lúc. Rồi bà nói, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào gió:— Vì đêm cô nhảy trên sàn gỗ ven biển... tôi đứng sau cửa sổ. Tôi nhìn thấy cô khóc trong khi nhảy. Và tôi nhớ... tôi cũng đã từng khóc như vậy. Nhưng tôi đã lau khô nước mắt và bước vào giường ông ta. Cô thì không. Cô chạy. Và người biết chạy... mới biết cách săn.Cửa khép lại.Minh Anh đi xuống cầu thang gỗ. Bà già câm đứng ở cuối cầu thang, nhìn cô bằng đôi mắt trong veo. Bà không cúi đầu. Bà chỉ giơ tay, chỉ vào cửa sau — một cánh cửa nhỏ dẫn ra con hẻm khác.Minh Anh đi theo hướng đó. Cánh cửa mở ra một khoảng sân sau đầy cây bàng và rác hữu cơ. Mùi đất. Mùi phân cây. Mùi của thế giới thật. Mỗi bước đi vẫn còn mang theo cảm giác ê ẩm giữa hai đùi — ký ức của kẻ đã bị nuốt, và cũng là lý do khiến cô phải chạy.Cô bước ra hẻm. Hè phố ồn ào, xe máy chạy rầm rập. Cô đi bộ một đoạn, rồi nhìn thấy Hân đứng dựa xe ở góc đường, mặt lo lắng.Minh Anh đi đến. Cô không nói gì. Cô chỉ ôm Hân. Một cái ôm chặt, lâu, như thể đang bám vào một phao cứu sinh cuối cùng giữa biển cả. Trong cái ôm đó, cô cảm nhận rõ thân thể mình vẫn còn mang dấu vết của ông Phúc, và cũng cảm nhận rõ mình đang cố gắng thoát ra.— Mày OK không? — Hân hỏi.— Tao biết phải làm gì rồi — Minh Anh nói, giọng vang lên từ vai Hân, mờ ảo như tiếng từ dưới nước — Nhưng tao cần mày giúp một việc cuối.— Việc gì?— Giữ giúp tao một bí mật. Và... chuẩn bị cho tao một đôi giày nhảy. Đôi cũ. Đôi mày từng thấy tao mang. Đôi có vết mực.Hân lùi ra, nhìn vào mắt cô.— Mày định nhảy hả? Ở đâu?Minh Anh nhìn ra đường phố. Nơi dòng người đang chảy. Nơi ánh đèn đỏ vừa bật sáng. Nơi thành phố đang chuyển mình sang một đêm khác — một đêm mà ở đó, có những kẻ đang ngồi trong penthouse, đợi con mồi quay về. Cô ý thức rõ cơ thể mình vừa muốn được ôm, vừa muốn được giải thoát hoàn toàn.— Ở nơi không có tường — Minh Anh nói — Và không có gương.Hân không hỏi thêm. Cô chỉ gật đầu. Hai người leo lên xe máy, lao vào dòng xe chiều, biến mất vào biển người Sài Gòn — nơi mỗi bóng hình đều có một câu chuyện, và mỗi câu chuyện đều có một bí mật đang chờ được kể.Phía sau, trên ban công tầng 2 căn nhà cổ, Bà Xuân đứng nhìn theo. Bà cầm trên tay một ly trà đã nguội. Bà uống một ngụm. Nước trà đắng, lạnh, như máu.— Bay đi, chim hạc — bà thì thầm — Bay đi... trước khi lồng sắt kịp đóng lại.
Hết Phần 12
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!