Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
3 ngày.Minh Anh đếm thời gian bằng những bước chân trong căn nhà lụp xụp của dì Hân — từ cửa sổ trước ra sân sau, từ bếp lên gác xép, từ góc tối này sang góc tối khác. Mỗi bước là 1 giây. Mỗi vòng quanh nhà là 1 giờ. 3 ngày là 72 vòng. Cô đi đến mòn vệt trên sàn gạch bông, đi đến quen mùi mốc của tường ẩm, đi đến quên cảm giác của sàn gỗ phòng tập dưới chân.Nhưng cơ thể cô không quên. Cái lồn vẫn hơi sưng và ê mỗi khi cô ngồi xuống. Mông vẫn còn cảm giác bị vỗ. Vú nhạy cảm khi áo chạm vào. Đêm nào cô cũng tỉnh giấc vì nhớ cảm giác bị ông Phúc đụ đến mức rên la, rồi lại ghét mình vì nhớ. Sự mâu thuẫn ấy khiến mỗi vòng đi quanh nhà trở thành một cuộc chiến nhỏ giữa thân xác và lý trí.Hân đi về mỗi ngày, mang theo tin tức như mang theo thuốc lá lậu: nhét vội vào tay, nói nhanh, rồi biến mất.Thầy Khôi đã xuất viện nhưng không ai biết ông ở đâu. Ngọc Trâm đang tập "Hồi sinh" 10 tiếng 1 ngày, có bảo vệ riêng đưa đón. Ông Phúc tổ chức một buổi họp báo nhỏ, công bố danh sách đoàn đi Singapore — tên Minh Anh không có trong đó, nhưng tên ông ta được in đậm với tư cách "nhà tài trợ kim cương và cố vấn nghệ thuật". Và đêm nay — đêm thứ 3 — là buổi diễn tập cuối cùng trước khi đoàn bay.Minh Anh quyết định đi lấy đồ.
Phòng két số 304 nằm ở tầng hầm một ngân hàng nhỏ trên đường Lê Lợi, khu vực dành cho khách hàng VIP không muốn lộ diện ở quầy giao dịch. Minh Anh mặc áo khoác hoodie xám, đội mũ lưỡi trai, khẩu trang che kín nửa mặt. Cô đưa chìa khóa và giấy hẹn. Nhân viên ngân hàng — một người đàn ông trung niên mắt cá, không cười — dẫn cô qua 2 lớp cửa thép đến một hành lang trắng toát, lạnh như tủ đông.Hộp sắt mở ra bằng tiếng cạch khô khốc.Bên trong: một phong bì Manila dày, một ổ cứng di động màu đen nhỏ bằng bao thuốc lá, và một cuốn sổ tay da bò cũ. Minh Anh không mở xem ngay. Cô chỉ đưa tay vào, chạm vào phong bì, cảm nhận độ dày. Đủ để chôn một người. Hoặc đủ để cứu một người. Cô nhét tất cả vào túi trong áo khoác, sát ngực trái — nơi chiếc trâm cài chim hạc đã được cô tháo ra, để lại một vết ấn nhỏ hình cánh chim trên da. Ngực cô hơi ê khi túi giấy chạm vào.Cô không biết mình bị theo dõi từ lúc nào. Có lẽ từ khi bước vào ngân hàng. Có lẽ từ trước đó. Nhưng khi cô bước ra cửa chính, cô nhìn thấy — phía bên kia đường, đậu trong con hẻm nhỏ — một chiếc Lexus màu xám bạc. Kính đen. Không có người ngồi trong xe. Chỉ là nó ở đó. Đợi.Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cái lồn co thắt nhẹ, như cơ thể vẫn phản ứng với sự hiện diện vô hình của ông. Cô vừa sợ, vừa nhớ cảm giác ông cạ con cặc vào người mình. Cô quay đầu đi bộ nhanh. Không chạy. Chạy sẽ là dấu hiệu của kẻ có tội. Cô đi bộ, lẫn vào dòng người trên vỉa hè, qua một quán phở, rẽ vào chợ Bến Thành, mất hút trong biển người và mùi nước mắm. Khi cô chắc chắn không bị theo dõi, cô bắt xe ôm về Bình Thạnh.Trên xe, gió thổi vào mắt cô cay xè. Cô nghĩ về chiếc Lexus. Ông Phúc không ở trong xe. Ông ta đang ở đâu đó khác, nhâm nhi rượu, hoặc đang xoa bóp vai Ngọc Trâm sau buổi tập, hoặc đang nghe báo cáo từ người theo dõi. Ông ta biết cô lấy đồ. Nhưng ông ta không biết cô định làm gì với nó. Và điều đó — sự không chắc chắn duy nhất trong ván cờ của ông ta — là vũ khí cuối cùng của cô. Dù vậy, dư âm trong cơ thể vẫn khiến cô khó thở.
11 giờ đêm. Học viện Múa.Minh Anh đứng sau tòa nhà chính, nhìn lên dãy cửa sổ tầng 3 — nơi nhà hát nhỏ của học viện đang sáng đèn. Từ xa, cô nghe thấy tiếng nhạc. Hồi sinh. Đoạn xoay ngược. Tiếng chân chạm sàn sân khấu vọng ra qua cửa sổ kính dày, mờ ảo như tiếng từ một giấc mơ.Cô biết một lối vào. Cửa hậu dành cho nhân viên kỹ thuật, luôn khóa nhưng khóa cũ, chỉ cần một chìa thép mỏng. Hân đã lấy cho cô từ hôm qua — "phòng kỹ thuật có một bộ chìa dự phòng, tao mượn của thằng bạn làm ánh sáng".Cô lẻn vào.Hành lang sau sân khấu tối đen, chỉ có đèn khẩn cấp màu xanh lè cách mỗi 10 mét. Mùi của nơi này đặc trưng — mùi vải màn nhung cũ, mùi keo dán sàn, mùi mồ hôi khô của hàng trăm vũ công đã từng đứng đây chờ lên sân khấu. Minh Anh đi nhẹ như mèo, sát tường, đến cánh gà trái. Mỗi bước đi đều kéo theo cảm giác ê ẩm giữa hai đùi.Cô nhìn ra sân khấu.Ánh sáng sân khấu trắng rực, chói lòa. Ở giữa, một cô gái trẻ đang nhảy. Ngọc Trâm. 20 tuổi. Tóc buộc cao giống hệt kiểu cô vẫn buộc. Mặc bộ đồ tập liền thân màu trắng — không phải bộ cũ của Minh Anh, mà là bộ mới, đắt tiền hơn, ôm sát hơn, đường may tinh tế hơn. Và trên chân cô ta — đôi giày Repetto màu hồng phấn.Pour l'ange.Minh Anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy từ gáy xuống gót chân. Không phải vì đôi giày. Mà vì cách Ngọc Trâm nhảy. Cô ta nhảy đúng từng động tác Minh Anh đã tập — cú xoay, cú rơi, cú duỗi chân — nhưng tất cả đều hoàn hảo đến mức... chết. Không có sự do dự nào. Không có cơn đau nào. Không có linh hồn nào. Cô ta nhảy như một con búp bê được lập trình, mỗi khớp xoay đúng góc độ, mỗi cơ mặt duy trì biểu cảm buồn đúng chuẩn.Nhìn đôi giày hồng phấn trên chân người khác, ký ức ùa về: ông Phúc kéo xì-líp cô sang một bên, day hột le, đẩy vào, nói "nó là của tôi". Cái lồn co thắt mạnh. Cô vừa ghen, vừa nhớ, vừa ghét mình vì vẫn còn phản ứng.Bên dưới sân khấu, ngồi ở hàng ghế đầu, là ông Phúc.Ông mặc áo sơ mi đen, tay đan trước ngực, chân vắt. Ông nhìn Ngọc Trâm bằng ánh mắt mà Minh Anh từng nhận là "đánh giá" — nhưng bây giờ, từ khoảng cách cánh gà, cô nhận ra đó là ánh mắt của người mua sắm. Ông ta đang kiểm tra hàng. Xem con búp bê mới có chạy tốt hơn con búp bê cũ không.Minh Anh siết chặt tay vào cánh gà. Vải nhung thô ráp cắt vào lòng bàn tay. Cô muốn lao ra. Cô muốn hét lên rằng đó là điệu nhảy của cô. Rằng đôi giày kia là của cô. Rằng cơ thể đang bay lơ lửng trên sân khấu kia từng là nơi cô đổ máu và nước mắt. Nhưng thân thể cô lại nóng ran vì nhớ những lần ông đè cô xuống, đụ mạnh đến mức cô rên không thành tiếng. Sự mâu thuẫn khiến cổ họng cô nghẹn.Vở diễn tập đến đoạn cuối. "Cái chết của thiên thần." Ngọc Trâm thực hiện cú rơi tự do — nhưng không có ai đỡ. Cô ta rơi xuống sàn một mình, duỗi thẳng, nhắm mắt, môi cong lên thành nụ cười an bình. Một cái chết đẹp. Một cái chết giả. Không có ai thực sự chết cả.Ông Phúc vỗ tay. Tiếng vỗ tay đơn độc vang lên trong nhà hát trống, nghe như tiếng đập cửa.— Tốt — ông nói, giọng vang lên trong không gian — Nhưng đoạn rơi cần chậm hơn. Khán giả cần thấy sự đau đớn. Em chưa đau đủ.Ngọc Trâm ngồi dậy, thở hổn hển, mồ hôi lấp lánh trên trán. Cô ta cười — nụ cười ngây thơ, biết ơn, đầy hy vọng.— Dạ, em sẽ tập lại — cô ta nói, giọng trong veo.Minh Anh nhìn nụ cười đó. Cô nhớ mình đã từng cười như vậy. Cách đây 2 tháng. Hoặc có lẽ chỉ 2 tuần. Trước khi cô biết rằng "đau đớn" mà ông Phúc muốn thấy không nằm trên sân khấu. Mà nằm trong phòng ngủ tầng 24. Cô nhớ mình đã đau, đã sướng, đã rên, và giờ đang đứng đây nhìn người khác thay thế mình.— Nghỉ 10 phút — ông Phúc đứng dậy — Rồi tập đoạn đôi. Tôi sẽ làm bạn diễn.Ông Phúc đi về phía cánh gà phải. Ngọc Trâm đi về cánh gà trái — về phía Minh Anh.Minh Anh lùi sâu vào bóng tối. Nhưng Ngọc Trâm không nhìn thấy cô. Cô ta đi ngang qua, cách cô chừng 2 mét, mùi nước hoa hồng nhẹ thoang thoảng. Cô ta còn quá trẻ để nhận ra mùi của bóng ma. Cô ta đi vào phòng thay đồ, cửa khép lại.Minh Anh đứng một mình trong cánh gà. Bóng tối bao quanh cô như một chiếc áo choàng ướt. Cô nhìn ra sân khấu trống. Nhìn đôi giày Repetto nằm lăn lóc ở góc sàn — Ngọc Trâm cởi ra trước khi đi nghỉ. Nhìn ánh sáng trắng chói chang đang chờ đón người kế tiếp. Cái lồn lại nhói.— Cô cũng từng đứng ở đây.Giọng nói thấp, gần như sát tai. Minh Anh giật nảy, suýt kêu lên. Cô quay lại.Bà Xuân.Bà đứng trong bóng tối của cánh gà, sát bức tường gạch cũ. Bà mặc một bộ đồ đen liền thân, không trang sức, tóc buộc thấp. Trong ánh đèn khẩn cấp xanh lè, trông bà như một bóng ma — không phải bóng ma đáng sợ, mà là loại bóng ma của chính nỗi đau đã sống lâu đến mức biến thành hình hài.Bà Xuân không nhìn Minh Anh. Bà nhìn ra sân khấu, nơi ông Phúc đang đứng giữa ánh sáng, giang hai tay ra như thể đang ôm lấy không gian.— Năm 1998 — Bà Xuân nói, giọng không hơn thì thầm — Tôi đứng đúng chỗ này. Nhìn một cô gái khác nhảy vai tôi. Cô ta mặc váy của tôi. Đi giày của tôi. Và ông ta — bà chỉ vào ông Phúc trên sân khấu — đứng đó, nói: "Em cần đau hơn. Khán giả cần thấy đau đớn."Minh Anh nhìn theo hướng chỉ của bà. Ông Phúc đang xoay người một vòng trên sàn, biểu diễn mẫu cho Ngọc Trâm. Dáng vẻ ông ta nặng nề, cứng nhắc, nhưng có một sự tự tin của kẻ đang đứng trên sân khấu của chính mình — dù ông ta chưa bao giờ là vũ công. Cơ thể cô nóng ran khi nhìn ông, vừa muốn chạy, vừa nhớ cảm giác bị ông chiếm hữu.— Tôi đã khóc — Bà Xuân tiếp tục — Đứng ngay chỗ này. Khóc không thành tiếng. Vì tôi biết, nếu tôi bước ra, tôi sẽ mất cả vai diễn lẫn ông ta. Và tôi đã chọn... không bước ra.Bà quay sang nhìn Minh Anh. Ánh mắt hai người gặp nhau trong bóng tối. Ánh mắt bà Xuân không có nước mắt. Chỉ có một thứ sâu thẳm hơn — một sự thấu hiểu đau đớn đến mức vật chất, như thể đau đớn đã tích tụ trong đồng tử bà qua 30 năm, đặc lại thành một loại đá quý đen. Ánh mắt ấy lướt nhanh xuống dáng đứng của cô, như đang đọc những dư chấn vẫn còn trên cơ thể.— Cô khác tôi — Bà Xuân nói — Cô đã bước ra khỏi căn hộ. Cô đã lấy đồ ở ngân hàng. Cô đã không khóc khi nhìn thấy đôi giày của mình trên chân người khác.Minh Anh mở miệng để nói, nhưng không có lời nào ra được. Cô muốn nói rằng cô đang khóc bên trong. Rằng cô muốn lao ra sân khấu và giật đôi giày về. Rằng cô đang đứng đây chỉ vì cô không biết mình còn lại gì ngoài bóng tối của cánh gà. Rằng thân thể cô vẫn còn nhớ khoái cảm và vẫn còn ê ẩm vì nó.Bà Xuân bước đến gần hơn. Gần đến mức Minh Anh ngửi thấy mùi nước hoa của bà — không phải loại đắt tiền, mà là một loại nước hoa cũ, ngọt gắt, loại mà phụ nữ miền Bắc hay dùng những năm 90. Mùi của quá khứ đã đông cứng.Bà đưa tay ra. Trong lòng bàn tay bà là một vật nhỏ — một chiếc USB màu bạc, dính băng keo trong, trên đó viết bằng bút chì: "24/8. 02:00."— Đêm cô bỏ đi — Bà Xuân nói, đặt USB vào lòng bàn tay Minh Anh — Ông ta uống rượu. Nói nhiều. Tôi để máy ghi âm trong phòng khách. Ông ta kể về bức tường ảnh. Về các hợp đồng. Về tiền hối lộ cho giám đốc học viện để đổi lấy... các suất đi thi cho "người được chọn". Ông ta nói tên. Nhiều tên. Cả tên cô.Minh Anh cầm USB. Kim loại lạnh buốt. Cô siết chặt, cảm giác như đang cầm lấy cả phần đời còn lại.— Tại sao bà... — cô thì thầm.— Vì tôi gần 60 tuổi — Bà Xuân cắt ngang, giọng bằng phẳng — Và tôi nhận ra, nếu tôi chết đêm nay, bức tường ảnh sẽ vẫn còn đó. Ngọc Trâm sẽ thay thế cô. Rồi một cô gái khác sẽ thay thế Ngọc Trâm. Và tôi — bà cười, nụ cười méo mó trong bóng tối — tôi sẽ vẫn là người phụ nữ đứng trên ban công, nhìn ra hồ thiên nga giả, suốt đời.Tiếng bước chân vọng lại từ phòng thay đồ. Ngọc Trâm đang quay lại.Bà Xuân lùi vào bóng tối sâu hơn. Trước khi biến mất, bà nhìn Minh Anh lần cuối. Ánh mắt đó — ánh mắt thấu hiểu đau đớn — nói tất cả những gì lời nói không thể: Tôi thấy cô. Tôi thấy tôi. Tôi thấy cô ta. Chúng ta là một. Và điều đó đủ đau đớn rồi.Bóng bà khuất sau một cây cột sắt. Không một tiếng động.Ngọc Trâm bước ra cánh gà. Cô ta không nhìn thấy Minh Anh — cô đứng quá sâu trong bóng tối. Ngọc Trâm đi ngang qua, tay cầm đôi giày Repetto, ngón tay vuốt ve da giày như vuốt ve vật thân yêu. Cô ta thì thầm một mình, luyện lời thoại kịch: "Em sẵn sàng. Em sẽ không làm bác thất vọng."Minh Anh nhìn theo cô ta. Nhìn đôi giày hồng phấn lấp lánh trong tay cô ta. Và cô nhớ lại cảm giác lần đầu xỏ chân vào đôi giày đó — êm ái, nhẹ bẫng, như bước vào một giấc mơ. Rồi nhớ cảm giác ông Phúc kéo cô vào lòng, đụ cô đến mức cô quên cả giấc mơ. Cái lồn lại co thắt.Cô lặng lẽ rút lui. Đi ngược lại hành lang tối, qua cửa hậu, ra ngoài đêm. Cô không nhìn lại sân khấu. Cô không nhìn lại ông Phúc. Cô chỉ đi, với phong bì Manila sát ngực, với USB trong túi, với chiếc trâm cài chim hạc trong lòng bàn tay. Mỗi bước đi vẫn mang theo dư âm thể xác — vừa là vết thương, vừa là lời nhắc nhở.Cô đi đến phòng tập số 7.Cửa không khóa. Có lẽ ai đó quên. Hoặc có lẽ chính cô đã quên khóa từ đêm cô chạy trốn. Cô đẩy cửa. Mùi gỗ sồi cũ ùa ra. 4 bức tường gương phản chiếu ánh đèn khẩn cấp từ hành lang — mờ ảo, xanh lè, như đáy nước.Minh Anh đi vào. Cô không bật đèn. Cô đặt phong bì và USB xuống sàn. Cô cởi áo khoác. Cô cởi giày. Cô đứng trần chân trên gỗ lạnh. Cảm giác sàn lạnh dưới chân hòa lẫn với cảm giác ê ẩm giữa hai đùi.Cô nhìn vào gương. 4 Minh Anh nhìn lại cô. Không còn là sinh viên năm cuối. Không còn là thiên thần. Không còn là con mồi. Chỉ là một người con gái đứng giữa phòng tập lúc nửa đêm, với những vết sẹo chưa lành trên da và trong tim. Thân thể vẫn còn nhớ khoái cảm. Lý trí thì muốn đốt cháy tất cả.Cô bắt đầu nhảy.Không nhạc. Không đèn. Chỉ có hơi thở và tiếng chân chạm sàn.Cô nhảy không theo kịch bản nào. Cô nhảy cơn giận của mình — cú đánh xuống sàn bằng chân trần, tiếng rầm vang lên trong phòng trống. Cô nhảy nỗi sợ — co rúm, lăn trên sàn, duỗi thẳng như người chết rồi bật dậy. Cô nhảy sự phản bội — xoay người điên cuồng, tóc quất vào mặt, tay đập vào gương kêu cốp. Mỗi động tác đều kéo theo dư âm: cái lồn nhói, vú ê, ký ức ông Phúc đụ cô ùa về rồi tan biến trong cơn giận.Và rồi cô nhảy điều duy nhất còn sót lại: hy vọng.Chậm. Mềm. Từng bước một. Như đi trên dây. Như đi trên lưỡi dao. Như đi về phía một ánh sáng mà cô không chắc có tồn tại.Cô nhảy đến khi chân không còn là chân. Đến khi phổi không còn là phổi. Đến khi nước mắt và mồ hôi hòa vào nhau trên sàn gỗ, tạo thành những vũng nhỏ phản chiếu ánh đèn xanh — những tấm gương nhỏ, tạm thời, chỉ tồn tại trong vài giây trước khi khô. Trong những vũng nước đó, cô nhìn thấy cả khoái cảm lẫn nỗi nhục, cả sự sướng lẫn sự bị chiếm hữu.Khi cô dừng lại, quỳ giữa sàn, đầu cúi xuống, hai tay chống xuống gỗ — cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong vũng nước mắt trên sàn.Người trong vũng nước cũng đang nhìn cô. Và lần này, cô nhận ra người đó.Là Minh Anh. Là con gái người bán hàng chợ. Là đứa trẻ nhảy trên sân xi măng. Là cô gái đã chạy trốn khỏi lồng son. Là người phụ nữ đang cầm trong tay đủ bằng chứng để đốt cháy một đế chế. Là người vẫn còn mang dư âm của kẻ đã bị nuốt, nhưng đã chọn không bị nuốt thêm nữa.Cô đứng dậy. Cô đi đến góc phòng. Cô mở phong bì Manila. Cô lấy ra từng tấm ảnh, từng tờ giấy. Cô xếp chúng thành một chồng nhỏ trên sàn.Rồi cô lấy điện thoại mới từ Hân. Cô gọi một số duy nhất cô nhớ — số của nhà báo mà Hân đã liên lạc.— Alo? — giọng đàn ông khàn, ngái ngủ.— Tôi là Minh Anh — cô nói, giọng không run — Tôi có câu chuyện cho ông. Và tôi có bằng chứng. Nhưng tôi không muốn nói ở quán cà phê. Tôi muốn nói... trên sân khấu.Im lặng ở đầu dây. Rồi người đàn ông nói:— Cô định nói ở đâu?Minh Anh nhìn vào gương. Nhìn chồng tài liệu. Nhìn chiếc USB. Nhìn đôi giày vải cũ cô đang mang. Cơ thể vẫn còn ê ẩm, nhưng lý trí đã quyết định.— Liên hoan Múa châu Á — cô nói — Singapore. Đêm chung kết. Trước khi đèn sân khấu bật lên cho vở diễn, tôi sẽ bật đèn cho sự thật.Cô cúp máy.Trong phòng tập tối, Minh Anh đứng giữa 4 bức tường gương — nơi hình ảnh cô phản chiếu vô tận, từ bức tường này sang bức tường kia, tạo thành một hành lang những Minh Anh kéo dài đến vô cực. Mỗi hình ảnh là một lựa chọn. Mỗi hình ảnh là một con đường. Nhưng tất cả đều dẫn đến đây. Dẫn đến giây phút này. Dẫn đến người phụ nữ đang đứng trần chân trên sàn gỗ, giữa chồng giấy tờ và nước mắt, sẵn sàng bước ra khỏi gương.Cô tắt đèn hành lang. Phòng tập chìm vào bóng tối tuyệt đối.Nhưng trong bóng tối đó, cô không còn sợ. Vì cô biết, khi đèn sân khấu bật lên lần tới — dù ở Singapore hay ở địa ngục — cô sẽ là người điều khiển ánh sáng. Dù thân thể vẫn còn mang dấu vết của kẻ đã từng bị chiếm hữu.
Hết Phần 13
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!