Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Gương Phòng Tập

Tác giả: Song Chi | Ngày: 12/08/2026 09:52 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, mất mát, hối tiếc, phản bội, giàu có, truyện người lớn, 18+, tình dục, tình dục đồng thuận, câu chuyện kích thích, nội dung nhạy cảm, cảnh nóng, lòng tin, âm mưu, phòng ngủ, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, chi phối, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, vượt qua quá khứ, học cách sống, hy vọng, day dứt, chiếm hữu, mối quan hệ kiểm soát, sự phục tùng, sự chịu đựng, ánh sáng và bóng tối, khoái cảm, đánh dấu cơ thể, sự thay đổi, học cách chịu đựng, trường múa, góc khuất nghệ thuật, quan hệ quyền lực, nhà tài trợ, giáo viên chủ nhiệm, tham vọng và đạo đức, quấy rối tình dục, phụ nữ mạnh mẽ, đấu tranh nội tâm, bí mật, hồi sinh, tâm lý chính kịch, vũ công, tường ảnh, lồng kính, chim hạc, sự thật, giải thoát, tình chị em, đồng minh nữ tính, báo chí điều tra, tòa án, tội phạm có tổ chức, nạn nhân sống sót, biển, quê hương, trở về, chữa lành

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Đồn cảnh sát ở Robinson Road có mùi của cà phê pha sẵn để nguội và giấy in nhiệt mới rít ra từ máy fax. Minh Anh ngồi trên ghế nhựa cứng, trong một phòng thẩm vấn nhỏ màu xám, với một tấm gương đen bóng treo tường — cô biết đó là gương một chiều, nhưng cô không nhìn vào. Cô đã nhìn đủ gương cho cả đời.
Trước khi vào đồn, ông Lâm đã đưa lại cho cô toàn bộ tài liệu và USB. Ông nói ngắn gọn: "Cô mang vào. Cảnh sát cần nghe từ chính miệng cô, và thấy bằng chứng từ chính tay cô." Cô đã nhận lấy, cảm giác túi nilon và USB lạnh trên lòng bàn tay, rồi nhét trở lại vào trong áo khoác.
Đối diện cô là nữ cảnh sát viên mặc vest xanh navy lúc nãy. Tên bà là Chew. Bà đẩy một ly nước suối về phía Minh Anh, rồi bật máy ghi âm đặt trên bàn. Đèn đỏ nhấp nháy như một con mắt nhỏ, đỏ, không chớp.
— Cô Minh Anh. Chúng ta bắt đầu từ đầu. Chậm thôi. Tiếng Anh hay tiếng Việt?
— Tiếng Việt — cô nói, rồi nhớ ra bà Chew không hiểu — Dạ, tiếng Anh cũng được. Nhưng tôi... tôi cần từ ngữ đúng.
Bà Chew gật đầu. Bà không vội. Ở Singapore, mọi thứ đều theo quy trình, kể cả nỗi đau.
— Kể về lần đầu tiên ông Phúc tiếp cận cô.
Minh Anh nhìn vào ly nước. Nước trong veo, lạnh, không có bóng. Cô bắt đầu nói. Từ phòng tập số 7. Từ đêm Thầy Khôi dẫn cô đến penthouse. Từ đôi giày Repetto. Từ trâm cài chim hạc. Từ biệt thự ven biển. Từ căn hộ tầng 24. Từ những đêm cô nằm trong bóng tối, nhìn ra sông Sài Gòn, tự hỏi mình là ai.
Cô nói bằng tiếng Anh vụng về, xen lẫn tiếng Việt khi không tìm được từ. Bà Chew không ngắt lời. Chỉ thỉnh thoảng ghi chép. Nét bút bi xanh trên giấy trắng kêu sột soạt như chuột chạy trong tường.
Khi Minh Anh nói đến đêm ở biệt thự ven biển, giọng cô khàn lại. Cơ thể thoáng nóng ran — dư âm của những lần bị chiếm hữu vẫn còn đó, nhưng giờ chỉ còn là phản xạ. Cô dừng. Uống nước. Nước lạnh chảy xuống cổ họng nhưng không dập tắt được cơn nóng ở mang tai.
— Cô có bằng chứng cho đoạn này? — bà Chew hỏi.
Minh Anh gật đầu. Cô tháo trâm cài chim hạc từ sau gáy. Cô đặt lên bàn. Cánh chim hạc sáng lấp lánh dưới đèn huỳnh quang, vô tội đến mức đáng sợ. Cô mở cánh chim, lấy USB nhỏ ra, đặt cạnh ly nước.
— Trong này — cô nói — là đoạn ghi âm ông ta. Và... — cô chỉ vào túi trong áo khoác — tôi có giấy tờ.
Cô rút ra túi nilon mà ông Lâm vừa đưa lại. Cô đặt lên bàn. Phong bì Manila nhàu nát, nhưng còn nguyên.
Bà Chew đeo găng tay, mở túi. Lật từng tờ. Ảnh chụp hợp đồng. Sao kê ngân hàng. Đơn khiếu nại giả mạo. Bà nhìn lâu hơn ở tờ đơn khiếu nại — tên Thầy Khôi in đậm, ngày tháng rõ ràng, chữ ký được làm giả tinh vi.
— Cô có biết người này? — bà chỉ vào tên Thầy Khôi.
— Dạ. Thầy tôi. Người dạy tôi nhảy. Ông Phúc đã hãm hại thầy ấy để thầy ấy không thể bảo vệ tôi.
Bà Chew ghi chép thêm. Rồi bà tắt máy ghi âm.
— Cô cần nghỉ. 10 phút. Sau đó chúng ta tiếp tục với phần... tài trợ cho các vở diễn.
Minh Anh gật đầu. Bà Chew đứng dậy, đi ra. Cửa đóng lại với tiếng cạch chắc nịch.
Minh Anh một mình trong phòng xám. Cô nhìn lên gương một chiều. Cô biết có người đang nhìn từ bên kia — có lẽ là luật sư, có lẽ là cảnh sát khác, có lẽ chỉ là bức tường trống. Nhưng cô vẫn không nhìn vào. Cô nhìn xuống bàn tay mình trên đùi. Bàn tay run nhẹ. Không phải vì sợ. Mà vì cô vừa nói ra những điều mà cô chưa bao giờ nói thành lời, ngay cả với chính mình trong gương. Cái lồn vẫn ê nhẹ, nhưng cô không còn để cảm giác ấy chi phối.

3 giờ sáng. Họ cho cô về.
Không phải về khách sạn đoàn — khách sạn đó giờ đầy phóng viên và những sinh viên múa đang xì xào. Mà về một căn hộ dịch vụ nhỏ ở khu Balestier, do ông Lâm sắp xếp. Căn hộ tầng 3, không thang máy, có mùi bột giặt và mì gói của người thuê trước.
Ông Lâm đưa cho cô một chiếc điện thoại local — SIM Singapore, pin đầy. Ông nói: "Dùng cái này. Số của tôi, của bà Xuân và của luật sư đã lưu sẵn. Còn tin nhắn từ Việt Nam, tôi sẽ chuyển lại cho cô."
Minh Anh nằm trên giường đơn, nhìn lên trần nhà nứt. Điện thoại local rung. Ông Lâm đã chuyển vài tin:
Từ Hân: "Tao thấy mày trên báo. Mày ổn không?"
Từ mẹ: "Minh Anh, mẹ đọc báo. Mẹ không hiểu. Con về đi."
Từ Ngọc Trâm: "Chị Minh Anh, em đang ở đồn. Em sợ. Em có thể gặp chị không?"
Và một tin nhắn được ông Lâm chuyển kèm ghi chú "số ẩn danh": "Em tưởng mở cửa lồng là tự do. Nhưng ngoài kia có gió lớn lắm. Cẩn thận không bị thổi bay."
Minh Anh đọc tin cuối 3 lần. Không có chữ ký. Nhưng cô biết. Giọng điệu đó — lịch sự, trầm, đầy ẩn ý — chỉ có thể là ông Phúc. Ông ta đã ra khỏi đồn? Hay ông ta nhắn từ bên trong? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng ông ta vẫn còn thở. Và khi một kẻ săn mồi vẫn còn thở, kẻ đó vẫn còn nguy hiểm.
Cô xóa tin. Cô tắt điện thoại. Cô nằm im. Cơ thể vẫn còn mang dư âm, nhưng giờ sự trống rỗng sau khi kẻ đã in dấu vào mình bị đưa đi còn rõ hơn cả khoái cảm cũ.
Ngoài cửa sổ, Singapore không ngủ. Đèn đường sáng choang. Xe cộ vẫn chạy. Một thành phố không bao giờ tối — không phải vì nó thiếu bóng tối, mà vì nó biết cách giấu bóng tối vào những góc khuất mà khách du lịch không nhìn thấy.
Cô nhớ lại cảnh ở đồn cảnh sát. Sau khi cô xong, họ đưa cô đi ngang qua một phòng chờ. Ở đó, bà Xuân ngồi trên ghế sofa da nâu, hai tay đan chặt trên đùi, nhìn vào khoảng không. Bà không khóc. Bà không run. Bà chỉ ngồi đó như một bức tượng đã bị đóng đinh vào ghế từ lâu.
Khi Minh Anh đi qua, bà Xuân ngước lên. Hai người phụ nữ nhìn nhau. Không nói gì. Nhưng trong ánh mắt đó, có một sự trao đổi — như hai người đang trôi trên biển cả, vừa cứu được nhau, nhưng cả hai đều biết thuyền của họ đang chìm.
Và Ngọc Trâm. Cô ta ngồi ở góc phòng chờ, quấn một chiếc chăn xanh của cảnh sát quanh vai, mặt trắng bệch, mắt nhìn vào tường. Cô ta không nhìn Minh Anh. Có lẽ cô ta xấu hổ. Có lẽ cô ta giận. Có lẽ cô ta đang tự hỏi liệu mình có phải là nạn nhân hay là kẻ thay thế đáng ghét.
Minh Anh không dừng lại. Cô đi tiếp. Vì cô biết, ngay lúc này, cô không có sức để cứu thêm ai nữa.

Sáng hôm sau, ông Lâm đến.
Ông mang theo một túi bánh mì kaya và hai ly cà phê sữa đá trong ly nhựa. Ông trông mệt hơn cô — mắt đỏ ngầu, râu ria lởm chởm, áo sơ mi nhàu như vừa ngủ trên bàn làm việc.
— Ông ta được tại ngoại — ông nói ngay khi vào cửa, không chào hỏi.
Minh Anh đang đánh răng. Cô dừng lại, kem đánh răng trắng bọt ở khóe miệng.
— Sao? — cô nói qua bọt.
— Luật sư của ông ta đến lúc 4 giờ sáng. Đưa ra bằng chứng ông ta có hộ chiếu ngoại giao — Cyprus. Và thỏa thuận dẫn độ giữa Singapore và Việt Nam chưa hoàn tất cho tội danh này. Ông ta được tại ngoại. Cấm xuất cảnh. Nhưng vẫn ở Singapore. Vẫn ở khách sạn 5 sao. Vẫn... — ông Lâm ngồi xuống ghế, thở dài — vẫn gọi điện.
Minh Anh súc miệng. Cô nhìn vào gương nhà tắm. Gương nhỏ, vuông, mép có vết rỉ sét. Trong gương, cô thấy một cô gái mắt sưng, môi khô, tóc rối bù. Không còn là vũ công. Cũng không còn là nạn nhân. Chỉ là một người con gái đang đánh răng, vừa biết tin kẻ thù của mình vẫn tự do.
— Bài báo? — cô hỏi.
— Tôi đã gửi đi — ông Lâm nói — Nhưng tòa soạn do dự. Ông Phúc đang đe dọa kiện. Và... có áp lực từ trên. Từ Việt Nam. Từ những người không muốn bê bối này làm ảnh hưởng đến hình ảnh nghệ thuật nước nhà.
Minh Anh cười. Một tiếng cười khô, không vui.
— Hình ảnh nước nhà. Hay hình ảnh tiền bạc?
— Cả hai.
Ông Lâm đưa cô ly cà phê. Cô nhận lấy. Cà phê đắng. Đá lạnh chạm vào răng.
— Cô cần quyết định — ông Lâm nói — Ở lại Singapore, chiến đấu. Hoặc về Việt Nam. Nhưng nếu về... ông ta có thể theo. Hoặc người của ông ta. Ở đây, ít nhất cô có bảo vệ pháp lý của tôi. Và của bà Xuân.
— Bà Xuân ở đâu?
— Khách sạn khác. An ninh riêng. Bà ấy... bà ấy đang viết. Viết lại tất cả. Từng ngày, từng tháng, từng năm. Bà ấy nói muốn xuất bản thành sách trước khi chết.
Minh Anh nhìn ra cửa sổ. Một con chim bồ câu đậu trên lan can, gật gù, không biết sợ người. Ở Singapore, chim cũng dạn dĩ hơn.
— Còn Ngọc Trâm? — cô hỏi.
— Cô ta về Việt Nam sáng nay. Chuyến bay sớm. Không nói với ai. Để lại lời nhắn cho cô.
Ông Lâm đưa ra một mảnh giấy gấp nhỏ. Minh Anh mở ra. Chữ viết nguệch ngoạc, như viết vội:
"Chị Minh Anh. Em xin lỗi vì đã đi. Em không đủ mạnh như chị. Em sợ nếu ở lại, em sẽ nhìn thấy mình trong gương và không nhận ra. Em về quê. Em sẽ không nhảy nữa. Nhưng em sẽ sống. Cảm ơn chị đã kéo em dậy."
Minh Anh gấp giấy lại. Cô đặt lên bàn. Cô không khóc. Cô chỉ cảm thấy một khoảng trống — như thể một phần của cô vừa cùng Ngọc Trâm bay về Việt Nam, để lại cô ở đây, một mình giữa thành phố không ngủ.
— Thầy Khôi? — cô hỏi.
Ông Lâm lắc đầu.
— Không ai thấy ông ấy. Sau đêm diễn, ông ấy biến mất khỏi Singapore. Không xuất cảnh qua đường chính. Có thể ông ấy còn ở đây. Có thể ông ấy về bằng đường khác. Hoặc có thể... — ông ngừng, không nói hết.
Minh Anh hiểu. Hoặc có thể ông ấy đã chọn cách biến mất hoàn toàn. Như một vũ công cuối cùng nhảy vào cánh gà và không bao giờ quay lại.
Cô uống cạn ly cà phê. Đá tan hết, chỉ còn nước đắng loãng. Cô đặt ly xuống.
— Tôi ở lại — cô nói.
Ông Lâm nhìn cô. Rất lâu. Rồi ông gật đầu.
— Vậy chúng ta cần kế hoạch. Luật sư của tôi sẽ đến chiều nay. Chúng ta cần chuẩn bị cho phiên tòa sơ bộ. Và cô cần... — ông nhìn cô từ đầu đến chân — cô cần ngủ. Cô trông như người sắp ngã.
Minh Anh cười nhẹ.
— Tôi đã ngã rồi. Nhiều lần. Nhưng tôi đang học cách... nằm đó đếm nhịp thở trước khi đứng dậy.
Ông Lâm đứng lên. Ông đi đến cửa. Trước khi ra, ông quay lại:
— Cô Minh Anh. Tôi hỏi một câu. Cô có hối hận không? Nếu cô im lặng, cô đã có thể nhảy vai chính ở Singapore. Có thể nổi tiếng. Có thể... bay.
Minh Anh nhìn ra cửa sổ. Con chim bồ câu vẫn đậu trên lan can, đang mổ một mẩu bánh mì do ông Lâm rơi. Nó không bay. Nó chỉ đứng đó, vững vàng, tự do trong chính việc không bay.
— Tôi đã từng bay — cô nói — Khi tôi nhảy cho ông ta, tôi bay. Nhưng tôi không bao giờ hạ cánh. Tôi chỉ rơi. Và rơi. Và rơi. Bây giờ... — cô quay lại nhìn ông Lâm — bây giờ tôi chọn đi bộ. Chậm. Đau. Nhưng mỗi bước đều chạm đất.
Ông Lâm gật đầu. Ông đi ra. Cửa khép lại.
Minh Anh một mình trong căn hộ nhỏ. Cô đi đến cửa sổ. Cô mở ra. Gió nóng của Singapore thổi vào, mang mùi cà phê và khói xe. Con chim bồ câu giật mình, vỗ cánh bay đi — không cao, không xa, chỉ sang lan can bên cạnh.
Cô lấy trâm cài chim hạc từ túi áo. Cô nhìn nó dưới ánh nắng sáng. Cánh chim vẫn sáng, viên ngọc trai vẫn lấp lánh. Nhưng nó không còn là quà. Cũng không còn là vũ khí. Nó chỉ là một mảnh kim loại. Một vật chứng. Một kỷ vật của thời cô còn tin rằng mình có thể bay mà không cần đánh đổi.
Cô đặt trâm cài lên bàn. Cô không đeo nó nữa.
Rồi cô nằm xuống giường. Không gối đầu lên chồng giấy tờ. Không ôm balo trước ngực. Cô chỉ nằm đó, hai tay đặt lên bụng, nhìn lên trần nhà nứt. Dư âm thể xác vẫn còn âm ỉ, nhưng giờ nó chỉ còn là lời nhắc rằng cô đã sống sót và đã chọn không để nó xiềng xích mình nữa.
Và cô ngủ. Giấc ngủ đầu tiên sau nhiều ngày mà không có giấc mơ. Hoặc có lẽ có, nhưng cô không nhớ. Chỉ biết khi thức dậy, chiều đã xuống, và trên bàn, cạnh trâm cài chim hạc, có một bông hoa sen trắng — ai đó đã nhét qua khe cửa, không có lời nhắn.
Minh Anh cầm bông sen. Cô đưa lên mũi. Hương nhẹ, ngọt, thanh. Không phải hương của penthouse. Không phải hương của biệt thự ven biển. Mà là hương của ao làng, của miền Trung, của những buổi sáng mẹ cô đi chợ về với bó rau và vài bông sen cắm vào chai nước lọc.
Cô cầm bông sen đó suốt buổi chiều. Cho đến khi luật sư đến. Cho đến khi bà Chew gọi điện thông báo có thêm nhân chứng mới. Cho đến khi đêm xuống, và Singapore lại sáng lên như một con tàu không bao giờ cập bến.
Và trong đêm đó, Minh Anh biết — dù ông Phúc có ở khách sạn 5 sao cách đó mấy con phố, dù hệ thống của ông ta vẫn còn nguyên vẹn, dù cô chỉ là một cô gái miền Trung đang ngồi trong căn hộ thuê với một bông sen trên tay — cô đã làm được một việc mà ông ta không thể.
Cô đã bước ra khỏi gương.
Không phải để chạy trốn. Mà để đứng yên. Và nhìn thẳng vào những gì phía sau lưng cô.

Hết Phần 18

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách