Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
2 giờ sáng, phòng tập số 7 không khóa.Minh Anh đẩy cánh cửa gỗ nặng, tiếng bản lề kêu lên trong hành lang tối như tiếng thở dài của một sinh vật đang ngủ đông. Cô không bật đèn halogen. Cô chỉ bật một bóng đèn khẩn cấp màu xanh lè ở góc phòng — ánh sáng đủ để nhìn thấy hình dáng của mình trong gương, nhưng không đủ để nhận ra màu da hay vẻ mặt. Chỉ là những bóng đen mờ ảo, như những linh hồn đang tập nhảy trong không gian rỗng.Cô đến để trốn. Trốn khỏi phòng trọ, nơi bức tường mỏng dính không ngăn được tiếng ngáy của bạn cùng phòng bên cạnh. Trốn khỏi giấc ngủ, nơi cô liên tục mơ thấy mình đang nhảy tango trong vòng tay một người đàn ông không có khuôn mặt, và mỗi lần xoay người, người đó lại biến thành Thầy Khôi, rồi biến thành cha cô, rồi biến thành chính cô — đang tự ôm lấy mình trong gương.Cô không mang giày. Chân trần trên sàn gỗ lạnh. Cô đứng ở trung tâm phòng, nhắm mắt, bắt đầu một động tác chậm — plié — đầu gối gập xuống, lưng thẳng, hai tay vươn lên như người đang cầu nguyện. Váy ngủ mỏng trượt nhẹ trên da, để lộ đường cong của đùi mỗi khi cô hạ người.— Em cũng không ngủ được.Giọng nói làm cô giật nảy. Cô quay lại. Ở góc phòng, dưới bóng đèn xanh lè, Thầy Khôi ngồi trên sàn, lưng tựa vào bức tường gương. Ông mặc áo sơ mi trắng nhàu, quần đen, tay cầm một chai rượu whisky đã vơi một nửa. Bên cạnh ông là một đôi giày múa cũ — không phải vải, mà là da trắng đã ngả vàng, dây buộc đứt được thay bằng dây thun đen.— Thầy... — Minh Anh đứng im, chân trần trên gỗ — Thầy ở đây từ khi nào?— Từ lúc nào đó sau khi em rời biệt thự — Thầy Khôi nâng chai rượu lên, nhưng không uống. Ông chỉ lắc nhẹ, nghe tiếng chất lỏng va vào thành thủy tinh — Tôi ngồi đây, nghĩ về việc... nếu tôi đủ can đảm năm xưa, tôi đã không ngồi đây một mình.Minh Anh đi đến gần. Cô ngồi xuống cách ông chừng 1 mét, chân xếp bằng, váy ngủ mỏng che đến đầu gối. Ánh đèn xanh khiến mọi thứ trông như dưới đáy nước. Thậm chí hơi thở của họ cũng có vẻ như đang nổi lên thành những bọt khí nhỏ. Từ khoảng cách này, cô ngửi thấy mùi rượu và mùi da thịt đàn ông, lẫn với mùi gỗ sồi cũ của phòng tập.— Thầy muốn nói chuyện? — cô hỏi.— Tôi muốn uống — Thầy Khôi cười, nụ cười méo mó — Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu tôi uống một mình, tôi sẽ chỉ thấy mình trong gương. Còn nếu có em ở đây... tôi sẽ thấy cả hai.Ông đưa chai rượu cho cô. Minh Anh nhận lấy, uống một ngụm nhỏ. Lửa chạy xuống cổ họng, đốt cháy một đường xuống dạ dày. Cô ho nhẹ, mắt đỏ hoe. Một giọt rượu sót lại trên môi dưới, cô không kịp lau.— Bà Hồng — Thầy Khôi bắt đầu, mắt nhìn vào đôi giày da cũ bên cạnh — bà ta gặp tôi năm tôi 22 tuổi. Giống đúng tuổi em bây giờ. Bà ta nói tôi có "đôi chân của thiên thần bị đọa đày". Bà ta tặng tôi đôi giày da Ý — đôi này đây — và một căn hộ ở quận 2.Ông chạm vào đôi giày da, ngón tay vuốt ve phần mũi đã mòn.— Tôi nghĩ đó là tình yêu — ông tiếp tục, giọng bằng phẳng như đang đọc một kịch bản cũ — Tôi nghĩ bà ta yêu tôi vì tôi nhảy đẹp. Vì tôi trẻ. Vì tôi... trong trắng. Nhưng sau 3 năm, khi tôi bị chấn thương đầu gối lần đầu, bà ta đưa tôi đến bác sĩ tốt nhất. Không phải vì thương tôi. Mà vì tôi còn giá trị sử dụng. Như một chiếc xe sang cần được sửa chữa để tiếp tục chạy.Minh Anh im lặng. Cô nhìn đôi giày da. Nó nhỏ hơn đôi chân Thầy Khôi bây giờ — hay có lẽ chân ông đã teo lại theo thời gian, theo nỗi đau, theo những đêm không ngủ.— Khi tôi 26 — Thầy Khôi nói — bà ta mua cho tôi vai chính trong một vở ballet lớn. Đổi lại, tôi phải nhảy riêng cho bà ta. Không phải trên sân khấu. Mà trong phòng ngủ. Trong bữa tiệc. Trước mặt những người bạn của bà ta. Tôi là... món tráng miệng.Ông uống một ngụm dài. Rượu chảy xuống mép, ông không lau.— Tôi nghĩ, nếu tôi nhảy đủ đẹp, bà ta sẽ yêu tôi thật lòng. Nếu tôi chiều chuộng đủ nhiều, bà ta sẽ cưới tôi. Nếu tôi hy sinh đủ lớn... tôi sẽ được cứu rỗi. — Ông cười, tiếng cười khô khốc — Ngu ngốc. Bà ta cưới một doanh nhân Hồng Kông. Tôi được thưởng một căn hộ nhỏ hơn và một câu "cảm ơn em đã cống hiến cho nghệ thuật".Minh Anh cảm thấy ngực mình thắt lại. Cô nhìn Thầy Khôi — người đàn ông đã từng là vũ công nổi tiếng, đã từng là thiên thần trong đôi giày da trắng, đã từng là... món tráng miệng. Và bây giờ, ông ngồi đây, trong phòng tập lúc 2 giờ sáng, nhìn cô bằng đôi mắt của người đã chết từ lâu nhưng vẫn còn thở.— Sao thầy kể cho em nghe? — cô hỏi.— Vì em đang đi trên con đường đó — Thầy Khôi quay sang nhìn cô. Ánh đèn xanh làm đôi mắt ông trong như ngọc bích — Và vì... tôi không biết mình muốn em đi tiếp, hay quay đầu. Nếu em quay đầu, em sẽ an toàn. Nhưng em sẽ hận tôi. Nếu em đi tiếp, em sẽ có sân khấu. Nhưng em sẽ mất... cái thứ mà tôi đã mất.— Cái gì thưa thầy?— Khả năng nhìn vào gương mà không thấy một con đĩ.Câu nói rơi xuống giữa hai người như một hòn đá. Nặng. Cứng. Không thể bắt lại.Minh Anh đứng dậy. Cô đi đến bức tường gương, đặt hai tay lên mặt kính lạnh. Cô nhìn phản chiếu của mình — mờ ảo trong ánh đèn xanh, tóc rối, mắt thâm quầng, vai gầy lộ xương quai xanh như hai hòn sỏi nhỏ. Váy ngủ mỏng dính vào da vì hơi nóng, phác rõ đường eo và đường cong của mông.— Em đã từng bán rau ở chợ cùng mẹ — cô nói, giọng vang lên trong phòng trống — Em đã từng đứng dưới nắng 38 độ, giữa mùi cá và mùi dầu ăn, để kiếm 20 ngàn đồng một ngày. Em đã từng nhìn những cô gái đi xe máy tay ga, mặc váy đẹp, và nghĩ... nếu em nhảy giỏi, em sẽ thoát khỏi cái chợ đó. Em sẽ không còn phải đứng dưới nắng. Em sẽ không còn phải ngửi mùi cá chết.Cô quay lại, nhìn Thầy Khôi.— Nếu em phải chọn giữa việc trở thành "con đĩ" trong gương và việc trở thành người bán rau dưới nắng... em chọn gương. Ít nhất trong gương, em còn được nhảy.Thầy Khôi nhìn cô. Rất lâu. Rồi ông đứng dậy. Ông đặt chai rượu xuống sàn, đi đến dàn nhạc, bật một bản nhạc. Không phải Arvo Pärt. Không phải Max Richter. Là một bản nhạc jazz chậm, saxophone réo rắt như tiếng khóc của một người đàn ông đang cố gắng không rơi nước mắt.— Đoạn cuối — Thầy Khôi nói, giọng tỉnh táo bất ngờ — "Cái chết của thiên thần". Nhân vật nữ nhận ra mình không thể hồi sinh. Cô ấy chọn chết trong tay người thầy. Để người thầy... mang xác cô ấy đi nhảy một điệu cuối.Ông đi đến chỗ cô, đứng cách cô một bước. Ông đưa tay ra. Không phải để nắm tay. Mà để đặt lên cổ cô — ngón cái và ngón trỏ kẹp nhẹ vào xương quai đòn, như một người thợ đàn đang điều chỉnh dây đàn. Lòng bàn tay ông nóng, thô ráp, áp sát vào da cổ cô. Cô cảm nhận rõ từng đường gân dưới ngón tay ông, và sức nóng lan xuống xương đòn, xuống ngực.— Điệu này không có trong kịch bản gốc — ông nói — Tôi thêm vào. Chỉ dành cho em. Chỉ tối nay.Minh Anh gật đầu. Cô không hỏi tại sao. Cô không hỏi điệu nhảy này sẽ dẫn đến đâu. Cô chỉ nhắm mắt lại, để mặc cho bàn tay trên cổ cô trở thành trục xoay duy nhất.Thầy Khôi bắt đầu dẫn.Không phải kỹ thuật ballet. Không phải đương đại. Là một thứ gì đó lai giữa tango và một nghi lễ cổ — chậm, mật thiết, đầy kiểm soát. Một tay ông ở cổ cô, tay kia ôm eo. Cơ thể cô dựa vào cơ thể ông, không phải vì cô muốn, mà vì ông kéo cô vào. Ngực ông áp vào lưng cô qua lớp áo sơ mi mỏng. Hơi thở ông nóng trên gáy. Họ xoay quanh phòng tập, chân trần trên gỗ, không một tiếng động ngoài hơi thở và tiếng saxophone.— Buông lỏng — Thầy Khôi thì thầm vào tai cô, môi gần đến mức cô cảm nhận được hơi rượu và hơi ấm của lưỡi ông — Để tôi giữ toàn bộ trọng lượng em. Em không còn xương. Em không còn thịt. Em chỉ là... ý muốn của tôi.Minh Anh buông lỏng. Cô để đầu ngả về sau, tựa vào cánh tay ông. Cổ họng cô lộ ra, trắng trẻo, run rẩy theo nhịp thở. Từ góc độ này, cô nhìn thấy trần nhà lộn ngược, những đường dây điện như mạch máu, và khuôn mặt Thầy Khôi khi ông cúi xuống nhìn cô — một khuôn mặt đau đớn đến mức gần như tuyệt đẹp. Ánh mắt ông dán chặt vào cổ họng cô, rồi xuống đường cong của ngực đang phập phồng dưới lớp vải mỏng.Ông xoay cô. Cô quay một vòng, váy ngủ bay lên, để lộ đùi trần đến tận hông. Rồi ông kéo cô về, đập cơ thể cô vào ngực mình — không mạnh, nhưng đủ để cô cảm nhận được xương sườn ông, nhịp tim ông đập dồn dập, và hơi rượu whisky tỏa ra từ da thịt ông. Bụng ông cứng áp vào bụng dưới cô. Qua lớp vải mỏng, cô cảm nhận rõ sự cương cứng của ông đang ép vào người mình.Họ tiếp tục. Mỗi bước đều đi sâu hơn vào khoảng không riêng tư giữa hai cơ thể. Đầu gối ông chui vào giữa hai đùi cô khi xoay, ép mạnh vào phần thịt mềm phía trong, sát với cái lồn cô. Bụng ông áp vào hông cô khi dừng. Cằm ông chạm vào trán cô khi cúi xuống. Hơi thở ông nóng hổi trên môi cô. Những tiếp xúc này, nếu xảy ra ở bất kỳ đâu khác, sẽ là tục tĩu. Nhưng ở đây, trong ánh đèn xanh, với tiếng saxophone, chúng trở thành một thứ ngôn ngữ khác — ngôn ngữ của những kẻ đang cố gắng nói lời tạm biệt bằng thân thể.— Em có biết — Thầy Khôi thì thầm, môi gần sát tai cô đến mức môi ông chạm nhẹ vào vành tai — tại sao tôi chọn em không?— Dạ...— Vì khi em nhảy lần đầu trước mặt tôi... em đã nhảy như thể em sẵn sàng chết. Và điều đó... làm tôi sợ. Vì tôi nhận ra, em không cần ai cứu. Em chỉ cần một người đẩy em xuống vực... để em có cớ bay.Họ dừng lại ở trung tâm phòng. Thầy Khôi ôm cô từ phía sau, hai tay vòng qua eo, bàn tay ông mở rộng trên bụng dưới cô, ngón tay ấn nhẹ vào da qua lớp vải mỏng. Mặt cô chôn vào khuỷu tay ông. Tư thế của một người đang bị siết cổ. Hoặc của một người đang được ôm ấp. Hoặc cả hai. Cơ thể ông ép sát vào lưng cô, cứng và nóng. Cô cảm nhận rõ con cặc ông đang cương cứng ép vào khe mông cô, sự kiềm chế đang run rẩy dưới lớp quần.Một luồng nóng bỏng lan từ chỗ đó lên sống lưng. Cô vừa muốn lùi ra vừa muốn đẩy mông sát hơn. Cái lồn cô bắt đầu ẩm ướt. Cô xấu hổ vì chính sự hưng phấn đang dâng lên trong người mình, vì nhịp tim đang đập loạn, vì hơi thở đang gấp gáp hơn cả lúc tập luyện mệt mỏi nhất.— Tôi có thể hôn em — Thầy Khôi nói. Không phải câu hỏi. Cũng không phải tuyên bố. Là một lời thừa nhận về khả năng. Hơi thở ông nóng trên gáy cô. — Tôi có thể. Nhưng tôi sẽ không. Vì nếu tôi hôn em... tôi sẽ trở thành ông Phúc. Và tôi đã dành cả đời để tránh trở thành ông ta.Minh Anh đứng im trong vòng tay ông. Cô cảm thấy nước mắt chảy xuống má. Cô không biết mình đang khóc vì điều gì. Vì sự trong sạch còn sót lại của Thầy Khôi? Vì sự từ chối của ông? Hay vì cô nhận ra, chính mình đang thất vọng vì ông không hôn cô, và vì con cặc ông vẫn còn cương cứng ép vào người mình? Cơ thể cô vẫn áp sát vào ông, và cô không chủ động lùi lại.— Thầy Khôi — cô thì thầm.— Ừ.— Thầy có thể... dạy em cách sống sót không?Thầy Khôi buông cô ra. Ông quay người cô lại, đặt hai tay lên vai cô. Ánh mắt ông nhìn thẳng vào mắt cô — lần đầu tiên trong đêm nay, lần đầu tiên trong nhiều năm, ông nhìn một người mà không qua lớp gương. Ngón tay ông vẫn còn nóng trên da vai cô.— Không có cách nào — ông nói — Em chỉ có thể chọn. Chọn cái gì em sẵn sàng đánh đổi. Và sau đó... đừng hối hận. Hối hận là thứ giết chết nghệ sĩ. Không phải đau đớn. Không phải sỉ nhục. Mà là hối hận.Ông lùi lại một bước. Ông đi đến băng ghế, cầm túi xách da cũ của mình, lấy ra một tấm ảnh. Ảnh chân dung. Ông đưa cho Minh Anh.Trong ảnh, Thầy Khôi năm nào đó — khoảng 25 tuổi — mặc vest trắng, đứng cạnh một người phụ nữ lớn tuổi. Bà ta mặc váy đen dài, cổ đeo chuỗi ngọc trai to, tay đặt lên vai Thầy Khôi với một sự chiếm hữu không che giấu. Thầy Khôi trẻ đẹp đến mức đau lòng. Nhưng điều đáng sợ nhất là đôi mắt ông trong ảnh — chúng sáng, ngây thơ, đầy hy vọng. Đôi mắt của một người chưa biết mình sắp bị nuốt chửng.— Đây là bà Hồng — Thầy Khôi nói — Và đây là tôi. Trước khi tôi chết.Minh Anh cầm tấm ảnh. Cô nhìn đôi mắt sáng ngây thơ trong ảnh, rồi nhìn đôi mắt tối tăm của người đàn ông đang đứng trước mặt cô. Cô hiểu. Cô hiểu rằng Thầy Khôi không chỉ đang cảnh báo cô. Ông đang chôn cất chính mình.— Em cảm ơn thầy — cô nói.— Đừng cảm ơn — Thầy Khôi cười buồn — Cảm ơn tôi khi em còn có thể. Sớm thôi, em sẽ ghét tôi. Vì tôi là người đã mở cửa. Vì tôi là người đã không đóng cửa lại.Ông đi đến cửa. Trước khi ra, ông dừng lại, không quay đầu:— Ông Phúc sẽ đưa em đi biệt thự ven biển vào cuối tuần. Một mình. Tôi... đã đồng ý thay mặt học viện. Em không bắt buộc phải đi. Nhưng nếu em đi... — ông ngừng, hít vào một hơi sâu — hãy mang theo đôi giày cũ của em. Để em nhớ rằng, dù em đi đâu, em vẫn có thể trở về.Cửa khép lại.Minh Anh đứng một mình giữa phòng tập. Bản nhạc jazz đã dừng. Chỉ còn tiếng điều hòa rè rè và tiếng tim cô đập. Cảm giác con cặc ông cương cứng ép vào khe mông cô vẫn còn in hằn trên da thịt. Cái lồn cô vẫn ẩm ướt. Cô không biết mình đang xấu hổ hay đang... muốn thêm. Cô nhìn tấm ảnh trong tay. Cô nhìn đôi giày da vàng của Thầy Khôi nằm trên sàn. Cô nhìn đôi chân trần của mình — lạnh, trần trụi, vẫn còn là của cô.Rồi cô đi đến góc phòng, nơi cô để túi vải đen. Cô lấy đôi giày Repetto ra. Cô ngồi xuống, mang chúng vào chân. Dây lụa buộc chặt. Cô đứng dậy, đi đến gương.Người trong gương nhìn lại cô — với đôi giày hồng phấn, với tấm ảnh của một người đàn ông đã chết trong tay, với đôi mắt vừa khóc vừa sáng lên với một thứ ánh sáng mới. Ánh sáng của kẻ đã quyết định. Ánh sáng của kẻ sẵn sàng chết để được hồi sinh.Minh Anh cất tấm ảnh vào túi. Cô tắt đèn xanh. Cô bật đèn halogen. Phòng tập tràn ngập ánh sáng vàng rực rỡ, chói lóa, phũ phàng.Cô bắt đầu nhảy một mình. Đoạn cuối. "Cái chết của thiên thần". Cô nhảy như thể đây là lần cuối cùng cô được nhảy trên sàn gỗ này. Cô nhảy như thể đang chôn cất Minh Anh của ngày hôm qua. Cô nhảy cho đến khi chân không còn là chân, mà là hai cọng rơm đang cháy.Khi cô dừng lại, mồ hôi nhễ nhại, đầu gối quỵ xuống sàn, cô nhìn lên gương.Người trong gương cũng đang quỳ. Và người đó — lần đầu tiên — không còn giống cô nữa.
Hết Phần 6
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!