Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Chiếc vali nhỏ màu nâu cũ nằm trên giường, mở toang, như một cái miệng đang hỏi cô có thực sự muốn nhét mình vào đó hay không.Minh Anh đứng trước tủ quần áo, ngón tay vuốt ve từng món đồ như vuốt ve những lá bài. Cô không biết mình nên mang gì cho một cuối tuần "thảo luận dự án nghệ thuật" tại biệt thự ven biển của nhà tài trợ. Quần jean? Váy ngủ? Đồ tập? Hay thứ gì đó mà cô chưa từng sở hữu — một bộ đồ lót ren, một chai nước hoa mẫu thử, một chiếc mặt nạ dự tiệc mà cô không biết cách đeo?Cuối cùng, cô chỉ nhét vào vali hai bộ đồ tập, một chiếc váy liền đen giản dị, bàn chải đánh răng, và một đôi giày.Không phải đôi Repetto.Đôi giày vải cũ màu hồng đất, đế mòn, mũi vá bằng chỉ trắng. Cô cuộn chúng vào một chiếc khăn mặt, đặt ở đáy vali, dưới tất cả những thứ khác. Như chôn một bí mật. Như giấu một con dao nhỏ dưới gối.
Xe đến đón cô lúc 4 giờ chiều thứ Sáu. Không phải Mercedes đen lần trước. Là một chiếc Lexus màu xám bạc, kính đen, im lặng đến mức cô không biết máy đã nổ cho đến khi tài xế bước ra mở cửa. Tài xế khác. Người này trẻ hơn, mặt bặm trợn, không nhìn cô khi cô cúi người vào xe.Cô ngồi sau. Một mình. Không có ông Phúc. Không có Thầy Khôi. Chỉ có cô và tiếng lốp xe lăn trên nhựa đường, đều đặn như tiếng máy thở.Thành phố tuột ra phía sau. Những tòa nhà cao tầng nhường chỗ cho những khu công nghiệp, rồi những ruộng muối trắng phau dưới nắng chiều, rồi những dãy cây phi lao chạy dài song song với đường như những hàng rào xanh không có cổng. Cô mở cửa sổ một chút. Mùi biển len vào — mặn, ẩm, pha lẫn mùi phân bón và mùi cá khô. Mùi của quê hương. Mùi của miền Trung nơi cô sinh ra, nhưng ở đây, nó mang một âm sắc khác. Như thể biển đã học được cách ăn mặc đẹp, học được cách phục vụ rượu vang, và quên mất mình từng nuốt chửng bao nhiêu người.2 tiếng rưỡi sau, xe rẽ vào một con đường nhựa riêng, hai bên trồng dừa nghiêng bóng. Biệt thự hiện ra từ phía sau một hàng cây bàng — một công trình 3 tầng màu trắng, mái ngói xanh, với những cột tròn lớn đỡ ban công hướng ra biển. Không quá lớn. Không quá phô trương. Nhưng có một sự im lặng xung quanh nó — một sự im lặng được mua bằng tiền, được bảo vệ bằng hàng rào, được nuôi dưỡng bằng quyền lực.Minh Anh bước xuống xe. Cát trắng lấp lánh dưới gót giày Repetto. Cô kéo vali nhỏ theo, tiếng bánh xe lộc cộc trên đá sỏi như tiếng trái tim đang lội ngược dòng.Người hầu mở cửa. Một người đàn bà trung niên, mặc đồng phục xanh nhạt, mặt không biểu cảm. Bà ta không chào. Chỉ cúi đầu, nhận lấy vali, và nói bằng giọng địa phương khàn khàn:— Ông ở trên bãi biển. Dặn cô xuống khi nào sẵn sàng.Sẵn sàng. Từ này treo lơ lửng trong không khí như một con dao găm bằng thủy tinh.
Minh Anh không thay đồ ngay. Cô đi lên lầu, theo hướng dẫn của người hầu, vào một phòng ngủ nhỏ ở cuối hành lang. Phòng có cửa sổ hướng biển, rèm voan trắng bay phất phơ trong gió. Giường đôi. Chăn cotton trắng tinh. Một bàn trang điểm với gương elip. Và trên giường — một hộp quà màu hồng phấn, nơ lụa trắng.Cô không mở hộp quà ngay. Cô đặt túi xuống, đi đến cửa sổ, nhìn ra.Bãi biển trải dài như một dải lụa vàng. Ở cuối dải lụa đó, gần mép nước, có một người đàn ông đang đứng. Ông Phúc. Ông mặc quần short trắng, áo sơ mi linen màu be mở nút, để lộ phần bụng săn chắc của một người đàn ông biết cách duy trì cơ thể bằng tiền và ý chí. Ông đang nhìn ra biển, lưng quay về phía biệt thự, như thể đang đợi sóng mang đến một điều gì đó đã mất từ lâu.Minh Anh quay lại nhìn hộp quà. Cô mở nó.Bên trong là một bộ đồ tập múa. Không phải loại vải thun thông thường. Là lụa tơ tằm mỏng, màu trắng ngà, đường may vô hình, cổ khoét sâu, lưng trần. Bộ đồ nhẹ đến mức cầm trên tay như cầm một làn khói. Và kèm theo — một tấm thiệp nhỏ, chữ viết tay: "Để em nhảy cho biển. Và cho tôi."Cô không mặc bộ đồ đó. Cô cởi váy liền đen ra, mặc lại bộ đồ tập cotton cũ của mình — cái bộ mà cô vẫn mặc đi học, đã ngả màu xám ở nách và có vết mực ở ống quần. Cô buộc tóc cao, không trang điểm. Chỉ thoa một chút son môi hồng đất — thứ duy nhất cô mang theo từ thành phố.Cô đi xuống bãi biển. Cát lún dưới chân, nóng, mềm, như thể đang đi trên da của một sinh vật khổng lồ.Ông Phúc quay lại khi cô còn cách chừng 10 mét. Ông nhìn cô từ đầu đến chân — nhìn bộ đồ tập cũ, nhìn đôi chân trần phủ cát, nhìn khuôn mặt không phấn son. Và ông mỉm cười. Nụ cười không phải của người thất vọng. Mà là của người săn thú đã nhìn thấy con mồi tự bước vào bẫy theo cách mà con mồi tưởng mình đang tự do.— Em không mặc quà của tôi — ông nói. Không phải trách móc. Là quan sát.— Em thích bộ này hơn — Minh Anh đáp, giọng cô vững hơn cô tưởng — Nó biết em. Nó đã nhảy với em.Ông Phúc gật đầu. Ông bước đến gần, đưa tay ra. Bàn tay ông có cát trắng dính ở lòng — những hạt cát nhỏ li ti, lấp lánh dưới nắng chiều.— Biển đẹp không? — ông hỏi, nắm lấy tay cô. Cát trên tay ông chuyển sang tay cô, thô ráp, ấm.— Đẹp — cô nói.— Tôi mua mảnh đất này cách đây 10 năm. Lúc đó nó hoang vu. Không điện, không nước. Chỉ có cát, đá, và tiếng sóng. Tôi xây biệt thự này không phải để nghỉ dưỡng. Mà để... trốn. Trốn khỏi vợ. Trốn khỏi con. Trốn khỏi những người muốn tôi làm điều tôi không muốn.Ông dẫn cô đi dọc bờ biển. Sóng vỗ vào bàn chân trần của cô, lạnh, rồi rút đi, để lại cát xây xẩm dưới gan bàn chân. Họ đi chậm, như hai người già đang đếm những ngày còn lại.— Thầy Khôi nói với em chưa? — ông Phúc hỏi, vẫn nhìn ra biển — Tại sao tôi thích em?— Dạ... chưa.— Vì em nhảy như thể em đang chạy trốn khỏi chính mình. Và tôi... — ông dừng lại, quay mặt về phía cô, ánh mắt sâu thẳm — tôi đã chạy trốn cả đời. Tôi nhìn em, và tôi thấy mình. Nhưng ở một phiên bản... còn có thể cứu.Minh Anh nhìn vào mắt ông. Cô tìm kiếm sự dối trá. Nhưng cô không thấy. Cô chỉ thấy cô đơn. Loại cô đơn của những người đã bán linh hồn từ lâu và bây giờ đang cố gắng mua lại một mảnh nhỏ qua cơ thể của người khác.— Tối nay — ông Phúc nói, buông tay cô ra, lùi lại một bước — chúng ta ăn tối. Em ngủ ở phòng em. Tôi ngủ ở phòng tôi. Không ai bắt buộc ai. Tôi chỉ muốn... có em ở đây. Để biết rằng trong thế giới này, còn có một người chưa hoàn toàn bị mua.Cô nhìn ông. Câu nói đó — "chưa hoàn toàn bị mua" — vang lên trong đầu cô như một tiếng chuông. Nó vừa là lời hứa, vừa là đe dọa. Vừa là sự tôn trọng, vừa là nhắc nhở về giá đã được trả.
Bữa tối diễn ra trên ban công tầng 2. Bàn gỗ nhỏ, 2 ghế đối diện, nến thơm, và biển tối phía sau như một bức màn nhung đen. Món ăn đơn giản — cá hồi nướng, salad rau xanh, bánh mì nóng, rượu vang trắng lạnh. Không có người hầu phục vụ. Chỉ có họ. Và tiếng sóng. Và tiếng nhạc jazz phát ra từ loa giấu kín, nhẹ đến mức gần như là tiếng thở của chính căn phòng.Ông Phúc không nói nhiều về công việc. Ông nói về những chuyến đi Venice, về một vũ công người Nga ông từng yêu thầm năm 20 tuổi, về việc ông học múa 3 năm rồi bỏ vì cha ông nói "đàn ông không nhảy nhót". Ông nói với một sự cởi mở mà Minh Anh không ngờ — như thể ông đang cố gắng chứng minh rằng bên trong người đàn ông có tiền và quyền lực kia, còn sót lại một chút gì đó giống con người.Cô uống rượu. 1 ly. 2 ly. 3 ly. Mỗi ly là một bước xuống cầu thang dẫn đến nơi cô đã quyết định đến từ khi còn ở phòng tập số 7.Khi bữa tối kết thúc, ông Phúc đứng dậy. Ông đi đến bên cô, đứng sau lưng ghế của cô. Hai tay ông đặt lên vai cô — nặng, ấm, chắc chắn.— Em về phòng đi — ông nói, giọng thấp — Ngủ ngon. Sáng mai chúng ta tập nhảy trên cát. Tôi đã kêu người ta dọn sân sau thành một sàn gỗ nhỏ. Gần biển. Để em có thể nhảy mà nghe thấy sóng.Minh Anh đứng dậy. Cô quay lại. Họ đứng đối diện nhau, cách nhau một gang tay. Gió biển thổi vào từ phía sau, làm tóc cô bay lên, vướng vào miệng. Ông Phúc giơ tay, nhẹ nhàng gỡ sợi tóc ra, đặt nó sau tai cô. Ngón tay ông chạm vào vành tai, thật chậm, như thể đang đánh dấu ranh giới trên bản đồ.— Cảm ơn em đã đến — ông nói.Rồi ông lùi lại. Ông đi vào trong nhà, bóng ông khuất sau cánh cửa kính.Minh Anh đứng trên ban công một mình. Gió lạnh. Biển tối. Cô nhìn xuống bàn tay mình — tay còn cầm ly rượu vang đã vơi. Cô uống hết. Rồi cô đi về phòng.
Phòng ngủ tối. Cô không bật đèn. Cô chỉ mở cửa sổ, để gió biển vào, để rèm voan bay phất phơ như những bóng ma đang nhảy múa. Cô đi đến gương. Trong bóng tối, gương chỉ phản chiếu một hình dáng mờ ảo — không khuôn mặt, không màu sắc, chỉ là một bóng đen của người con gái đang đứng.Cô cởi đồ tập cũ ra. Cô đứng trần truồng trước gương mờ. Cô không nhìn rõ mình. Và cô biết, đó là lý do cô không bật đèn — vì cô không muốn nhìn thấy người đang đứng đây. Không muốn nhìn thấy cái giá cô sắp trả. Không muốn nhìn thấy sự đồng lõa trong đôi mắt chính mình.Cô mặc bộ đồ ngủ mỏng cô mang theo — một chiếc váy hai dây bằng cotton trắng, dài đến đầu gối. Cô nằm xuống giường. Cô nhắm mắt.Tiếng sóng. Tiếng gió. Tiếng trái tim.Và rồi — tiếng gõ cửa.Nhẹ. 3 tiếng. Cộc. Cộc. Cộc.Minh Anh không trả lời. Cô nằm im, mắt nhắm, hơi thở giả vờ đều đặn. Cô biết ai đang đứng ngoài kia. Và cô biết, nếu cô im lặng đủ lâu, người đó sẽ đi. Hoặc người đó sẽ mở cửa.Cánh cửa mở.Tiếng bước chân trên sàn gỗ. Nhẹ. Có ý thức. Cô cảm nhận được hơi ấm của một cơ thể khác đang đến gần giường. Cô vẫn nhắm mắt. Cô vẫn giả vờ ngủ. Và trong khoảnh khắc đó, cô không biết mình đang cầu nguyện người đó đi, hay đang cầu nguyện người đó ở lại.Giường chao đảo. Có người ngồi xuống mép giường. Cô cảm nhận được áp lực qua tấm nệm. Cảm nhận được mùi nước hoa cedar và hồ tiêu đen. Cảm nhận được hơi thở gấp gáp — không phải của cô.— Minh Anh — giọng ông Phúc thì thầm, gần đến mức cô cảm thấy hơi ấm trên gáy — Em không ngủ. Em biết tôi ở đây.Cô mở mắt.Trong bóng tối, khuôn mặt ông Phúc ở ngay trên cô. Gần. Quá gần. Cô nhìn thấy đường nét của ông được cắt bởi ánh sáng từ cửa sổ — sống mũi thẳng, môi mỏng, đôi mắt sâu thẳm như hai cái hố không đáy.— Tôi không vào nếu em không muốn — ông nói. Nhưng ông không đứng dậy. Tay ông đặt lên chăn, ngay trên đùi cô, qua lớp vải cotton — nặng, nóng, như một con dấu sắp được đóng.Minh Anh không nói không. Cô cũng không nói có. Cô chỉ nằm im, nhìn lên trần nhà, nơi bóng rèm voan đang nhảy múa.Ông Phúc cúi xuống. Ông không hôn môi cô ngay. Ông hôn lên trán trước — một nụ hôn nhẹ như cánh chim chạm nước. Rồi xuống mũi. Rồi má. Rồi cằm. Mỗi nụ hôn là một dấu chấm trên bản đồ. Mỗi nụ hôn là một bước tiến vào lãnh thổ được đánh dấu "chưa hoàn toàn bị mua".Khi môi ông chạm môi cô, cô không đáp lại. Cô chỉ để môi mình mở — không phải đón nhận, mà là để thở. Nhưng ông không vội. Ông hôn sâu, có kiểm soát, như thể đang uống một loại rượu quý mà ông đã đợi quá lâu. Lưỡi ông đẩy vào miệng cô. Tay ông từ đùi cô di chuyển lên — lên hông, lên eo, lên xương sườn — qua lớp vải cotton mỏng.— Em sợ — ông thì thầm vào miệng cô. Không phải hỏi. Là nhận định.— Dạ — cô thì thầm lại. Lần đầu tiên cô thừa nhận.— Đừng sợ — ông nói, nhưng giọng ông cũng run — Tôi cũng sợ. Tôi sợ rằng sau đêm nay, em sẽ không còn là em. Và tôi sẽ không còn là người duy nhất thấy em như vậy.Ông cởi áo sơ mi. Trong bóng tối, thân trên ông trắng, săn chắc, với những đường gân nổi rõ dưới da. Có một vết sẹo dài ở bụng — cô nhìn thấy khi ánh sáng từ cửa sổ lướt qua — một vết sẹo mờ, cong, như dấu vết của một con cá đã từng bơi qua.Ông nằm xuống bên cô. Cánh tay ông vòng qua eo cô, kéo cô vào lòng. Cơ thể ông ấm hơn cô tưởng. Nóng. Như một lò sưởi đang cháy trong một căn phòng đã đóng băng. Cô cảm thấy mình đang tan chảy vào hơi ấm đó.Bàn tay ông trượt xuống lưng cô, nâng cô lên để cởi chiếc váy hai dây. Vải cotton trượt qua đầu cô, rơi xuống sàn, không một tiếng động. Cô nằm đó, trần truồng, ngoại trừ chiếc xì-líp mỏng. Ông Phúc nhìn cô. Không phải nhìn của kẻ thèm khát. Mà là nhìn của người sưu tầm đang ngắm một tác phẩm nghệ thuật vừa được đặt lên bệ — đầy kiểm soát, đầy sở hữu.Ông nhìn cặp vú cô trước. Chúng căng tròn, săn chắc, núm vú hồng nhạt hơi dựng lên vì lạnh và vì xúc động. Ông đưa tay lên, nắm lấy một bên, ngón cái day lên núm, rồi cúi xuống ngậm lấy. Lưỡi ông lướt quanh, mút, rồi chuyển sang bên kia làm tương tự. Ông ngậm sâu hơn một chút, răng khẽ cắn nhẹ núm vú, đủ để cô rùng mình. Chỉ khi đã chơi vú đủ lâu, ông mới kéo xì-líp cô xuống.Ngón tay ông chạm vào cái lồn cô. Ông xoa nắn, ngón giữa lướt dọc hai múi thịt căng mọng, rồi tách chúng ra. Lông lồn cô không rậm, chỉ mọc thành một dải tam giác gọn gàng trên mu, thưa thớt hai bên mép. Ông miết ngón tay lên đó, cảm nhận độ mềm mịn của da và sự ẩm ướt đang rỉ ra.— Đẹp — ông thì thầm — Thân thể em căng quá, đẹp quá. Em đẹp đến mức tôi không biết mình xứng đáng hay không.Rồi ông cởi quần. Con cặc ông bật ra, cứng và nóng, đập nhẹ vào đùi cô. Cô cảm nhận rõ kích thước và sức nóng của nó. Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cái lồn cô đã bắt đầu ẩm ướt từ lúc ông hôn.Ông nằm đè lên cô. Nặng. Ấm. Có mùi gỗ đàn hương và mùi biển. Con cặc ông chà sát vào phần thịt mềm giữa hai đùi cô, rồi trượt lên, ép vào cái lồn cô.— Em có thể nói không — ông thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rực — Bất cứ lúc nào. Tôi sẽ dừng.Nhưng cô không nói không.Cô nâng đầu gối lên. Một động tác nhỏ. Một sự mở ra. Một lời đồng ý không thành lời.Ông đẩy con cặc vào cô.Đau. Đầy ý thức.Cô cắn môi. Không kêu. Không khóc. Cảm giác bị xâm nhập đầy ắp, căng ra, đau và nóng cùng một lúc. Cô nhìn lên trần nhà, nơi bóng rèm voan vẫn đang nhảy. Và cô tự nhủ — trong khoảnh khắc đau đớn và xâm chiếm đó — rằng cô không phải nạn nhân. Cô là người đang giao dịch. Cô đang đổi thân thể này lấy sân khấu. Cô đang đổi đêm này lấy Liên hoan Múa châu Á. Cô đang đổi máu này lấy tương lai.Ông bắt đầu chuyển động khi vẫn nằm sát người cô. Miệng ông ngậm lấy một bên núm vú, mút và cắn nhẹ. Một tay bóp vú bên kia. Hông ông dập đều, sâu, khiến cơn đau dần tan biến thành một thứ nóng ran khó chịu rồi dần dễ chịu. Cô cắn môi, cố không rên. Nhưng mỗi lần ông mút mạnh hơn, cái lồn cô lại siết lấy con cặc ông.Rồi ông quỳ dậy, vẫn ở giữa hai đùi cô. Tư thế này giúp ông thụt mạnh và sâu hơn. Một tay ông nắm lấy mu lồn cô, bóp nhẹ, ngón tay miết qua đám lông thưa, rồi tìm hột le day đều theo nhịp đẩy. Cô cảm thấy khoái cảm dâng lên rõ rệt. Hông cô bắt đầu nhún theo, dù xấu hổ. Tiếng ịch ịch ướt át vang lên.— Ư... ư...Những tiếng rên nhỏ thoát ra khỏi miệng cô. Cô không còn kiềm chế được nữa. Cái lồn ướt hơn, co thắt mạnh hơn quanh con cặc ông. Cảm xúc hỗn loạn: vừa xấu hổ vì rên, vừa sướng, vừa muốn ông đụ mạnh hơn.Ông nằm xuống ôm chặt cô lần nữa. Lần này ông dập mạnh và sâu nhất có thể, toàn thân đè lên cô, miệng hôn cô sâu. Cô ôm lấy lưng ông, móng tay cào nhẹ. Cơn khoái cảm dâng cao. Cô rên nhiều hơn:— Ư... a... ư...Ông xoay ngang người, kéo cô nằm nghiêng. Tư thế này giúp ông vừa hôn cô, vừa đụ, vừa bóp mông và vỗ mông thoải mái. Tay ông nắm lấy mông cô, bóp chặt rồi vỗ nhẹ, tiếng bốp bốp nhỏ. Con cặc ông vẫn đẩy sâu. Ngón tay ông lại tìm hột le, day nhanh hơn.Cơn khoái cảm bất ngờ ập đến. Cô không giữ nổi.— Aaaa... ư... aaaa...Tiếng rên cao và run. Cái lồn co giật dữ dội quanh con cặc ông, nước chảy nhiều, hai đùi run rẩy. Toàn thân cô căng cứng rồi thả lỏng, sóng khoái cảm lan từ dưới lên sống lưng, lên ngực. Cô khóc và rên cùng một lúc. Lần đầu tiên biết sướng đến mức mất kiểm soát. Lần đầu tiên bị đụ đến lên đỉnh.Ông Phúc không dừng. Ông tận dụng từng cơn co thắt của cái lồn cô, đụ tiếp cho đến khi chính ông cũng lên đỉnh. Ông rên lên, khàn và thấp. Con cặc ông giật mạnh bên trong cô, phun tinh dịch nóng hổi. Ông ôm chặt cô từ phía sau, hơi thở gấp gáp, mồ hôi nhễ nhại.Họ nằm đó, trong bóng tối, trong im lặng, trong tiếng sóng. Con cặc ông vẫn còn cắm trong cô, dần mềm đi. Cái lồn cô vẫn co thắt nhẹ quanh nó, như chưa muốn buông. Cô ý thức rõ: đây là lần đầu tiên có thứ gì đó cứng nóng nằm sâu trong người mình, và cũng là lần đầu tiên cô lên đỉnh vì bị đụ. Một phần nhỏ trong cô... muốn ông đụ thêm lần nữa.Rồi ông rút ra. Ông không đứng dậy ngay. Một tay ông vẫn nắm mông cô, bóp nhẹ. Tay kia trượt xuống, xoa lên mu lồn cô, ngón tay miết qua đám lông thưa thớt, rồi tách hai múi thịt ra, sờ vào chỗ vừa bị đụ, cảm nhận tinh dịch đang chảy ra cùng nước của cô. Ông bóp nhẹ cái lồn cô một lần nữa, như đang đánh dấu. Rồi ông đưa tay lên, ngắt nhẹ một bên núm vú cô trước khi đứng dậy.— Ngủ ngon, Minh Anh — ông nói, giọng khàn — Sáng mai... chúng ta sẽ là những người khác.Ông mặc quần áo, nhìn cô một lần cuối, rồi ra khỏi phòng. Cửa khép lại.Minh Anh nằm một mình trên giường. Cô cảm thấy tinh dịch ông chảy ra giữa hai đùi — ấm, nhầy, pha lẫn một chút máu. Cái lồn cô vẫn đang giật nhẹ, vẫn còn cảm giác bị lấp đầy, vẫn còn dấu ấn của những ngón tay ông vừa day hột le và bóp. Núm vú cô vẫn hơi ê ẩm vì bị ngậm và cắn. Cô nhớ rõ tiếng rên "Aaaa... ư..." của chính mình. Cô nhớ cảm giác lên đỉnh lần đầu — mạnh, mất kiểm soát, vừa xấu hổ vừa muốn thêm. Cô không dậy lau. Cô để nó ở đó, như một dấu ấn, như một hợp đồng đã ký bằng thân thể.Cô quay đầu, nhìn ra cửa sổ. Biển tối. Sóng vỗ. Cô nghĩ về Thầy Khôi — về đôi giày da vàng, về tấm ảnh chụp với bà Hồng, về câu "hãy mang theo đôi giày cũ". Cô nghĩ về mẹ — về bà đang ngủ ở quê, không biết con gái mình vừa bán mình như thế nào. Cô nghĩ về chính mình năm 12 tuổi — đang nhảy trên sân xi măng, nghĩ rằng nghệ thuật sẽ cứu rỗi mình.Rồi cô ngủ.Không phải giấc ngủ của nạn nhân. Mà là giấc ngủ của một người vừa ký xong hợp đồng — mệt mỏi, trống rỗng, nhưng đã quyết định. Và vẫn còn dư vị của khoái cảm lần đầu, vẫn còn tiếng rên của chính mình vang vọng trong đầu.
Sáng hôm sau, Minh Anh thức dậy khi nắng đã lên cao.Cô tắm. Cô mặc bộ đồ tập cũ — cái bộ có vết mực ở ống quần. Cô mang đôi giày vải cũ. Cô đi xuống bãi biển.Ông Phúc đã ở đó. Ông mặc quần short trắng, áo thun xám, đang đứng trên sàn gỗ nhỏ được dựng giữa cát và sóng. Ông quay lại khi cô đến. Ông mỉm cười — nụ cười của ngày hôm qua, của người đàn ông lịch thiệp, của nhà tài trợ kim cương. Không có dấu vết của người đàn ông đã nằm trên cô đêm qua. Không có dấu vết của tiếng rên khàn khàn. Không có dấu vết của con cặc đã cắm sâu trong cô.Nhưng trong đầu Minh Anh, hình ảnh đêm qua ùa về: con cặc ông cứng nóng, cách ông day hột le, cách ông ngậm núm vú, tiếng rên "Aaaa... ư..." của chính cô khi lên đỉnh. Cái lồn cô hơi se lại. Cô cố giữ khuôn mặt bình thản.— Em đến rồi — ông nói, như thể chưa từng có gì xảy ra — Tôi đã cho người dọn sàn. Chúng ta tập đoạn xoay ngược nhé? Trên cát, em sẽ phải dùng nhiều cơ bắp hơn. Nhưng nó sẽ đẹp. Tôi sẽ quay phim.Minh Anh nhìn ông. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm kia. Và cô hiểu — đây là cách thế giới này vận hành. Đêm qua đã bị xóa. Đã bị đóng gói. Đã bị biến thành một kỷ niệm riêng tư mà chỉ hai người họ biết, nhưng không ai được phép nhắc đến. Từ giờ trở đi, cô là học trò, ông là nhà tài trợ. Cô là vũ công, ông là người quay phim. Ranh giới đã được kẻ lại. Nhưng lần này, bằng mực không xóa được. Và trong người cô, dư âm vẫn còn.— Dạ — cô nói, giọng bình thản — Em sẵn sàng.Cô bước lên sàn gỗ. Cát trắng lấp lánh xung quanh. Biển xanh phía sau. Ông Phúc cầm điện thoại, bật chế độ quay phim, và gật đầu.Minh Anh bắt đầu nhảy.Cô nhảy đoạn xoay ngược — nhưng lần này không có ai đỡ. Cô tự xoay, tự rơi, tự lăn trên cát. Mỗi lần chạm cát, cát lún xuống, cô lại đứng dậy, lại xoay, lại rơi. Cô nhảy như thể đang cố gắng rơi ra khỏi chính mình. Như thể mỗi cú va chạm với cát là một cú va chạm với đêm qua, với người đàn ông đã nằm trên cô, với quyết định cô đã đưa ra.Ông Phúc quay. Ông quay từ mọi góc độ. Có lúc ông quỳ xuống, ống kính gần mặt cô, bắt lấy từng giọt mồ hôi, từng hạt cát dính trên má, từng biểu cảm đau đớn.Khi cô ngã lần cuối — ngã thật, kiệt sức, nằm sõng soài trên cát, ngực phập phồng, mắt nhìn lên trời xanh — ông Phúc tắt máy quay. Ông đi đến, đứng trên cô, nhìn xuống.— Tuyệt vời — ông nói — Đoạn phim này sẽ là tài liệu quảng bá. Em sẽ nổi tiếng.Minh Anh nằm đó, nhìn lên ông. Nắng phía sau lưng ông rực rỡ, khiến khuôn mặt ông tối như một bóng đen. Cô không nhìn thấy mắt ông. Cô chỉ nhìn thấy hình dáng của một người đàn ông đang đứng trên đỉnh cao — và cô, nằm dưới chân ông, phủ đầy cát.— Cảm ơn bác — cô nói.Từ "bác" lần này nghe khác. Không còn là từ của con gái người bán hàng chợ nữa. Mà là từ của một người đã biết giá của mình. Và đã chấp nhận thanh toán.Ông Phúc cúi xuống, đưa tay ra, kéo cô đứng dậy. Khi cô đứng thẳng, ông không buông tay ngay. Ông nắm tay cô, dùng ngón cái chà nhẹ lên mu bàn tay — một cử chỉ nhỏ, kín đáo, không ai nhìn thấy từ xa. Rồi, khi họ đã đứng gần nhau hơn, ông đưa tay kia xuống, lén bóp nhẹ cái lồn cô qua lớp quần tập mỏng, đồng thời ngón tay còn lại ngắt nhẹ một bên núm vú cô qua áo, chỉ một cái nhanh và chắc, đủ để cô giật mình. Đủ để cô nhớ rằng, dù ban ngày có bao nhiêu vai diễn, đêm qua vẫn tồn tại. Và sẽ còn nhiều đêm nữa.— Về thôi — ông nói — Chiều nay xe đưa em về thành phố. Liên hoan còn 2 tuần. Tôi sẽ sắp xếp mọi thứ.Họ đi về biệt thự. Cát trắng dính đầy người cô. Cô không phủi. Cô để cát đi theo, như một lớp vỏ mới, như một lớp da mới.Trong phòng ngủ, khi thu dọn vali, cô nhìn thấy đôi giày Repetto nằm ở góc tủ — cô đã không mang chúng ra biển. Cô nhặt chúng lên, nhìn dòng chữ "Pour l'ange". Rồi cô cất chúng vào vali, dưới đáy, cùng với đôi giày vải cũ.Hai đôi giày. Một đôi là quá khứ. Một đôi là hiện tại. Và cô — cô là người đang đi giữa chúng, không thuộc về đôi nào.Xe về thành phố đến lúc 3 giờ chiều. Minh Anh ngồi sau, nhìn biển khuất dần qua kính xe. Biển vẫn xanh. Vẫn đẹp. Vẫn gọi mời. Nhưng bây giờ, cô biết rằng dưới làn nước xanh đó, có những thứ đang chìm. Những thứ đã từng là người. Những thứ đã từng là ước mơ.Và cô — cô cũng đang chìm. Chậm dần. Không phải vì bị đẩy. Mà vì cô đã tự nhảy xuống.Trên đường về, cái lồn cô vẫn ê ẩm, tê tê, thỉnh thoảng co thắt nhớ lại. Tinh dịch ông vẫn còn sót lại trong người. Cô nhớ rõ độ cứng, độ nóng, kích thước con cặc ông khi nó nằm sâu bên trong. Cô nhớ cảm giác hột le bị day, nhớ tiếng rên "Aaaa... ư..." của chính mình khi lên đỉnh lần đầu. Cô nhớ cả sự mất kiểm soát đó — vừa xấu hổ vừa muốn thêm. Rồi, không muốn cũng nhớ đến đêm ở phòng tập số 7: con cặc Thầy Khôi cũng đã cương cứng ép vào mông cô. Cô so sánh trong đầu, dù cố không làm vậy. Ông Phúc lớn hơn, nóng hơn, và đã thật sự vào trong cô, đã làm cô rên, đã làm cô lên đỉnh. Còn Thầy Khôi chỉ dừng ở ngoài. Một phần nhỏ trong cô tự hỏi: nếu đêm đó Thầy Khôi không kiềm chế... thì sẽ khác đến mức nào.Cô dựa đầu vào cửa kính xe, nhắm mắt. Dư âm vẫn còn, đậm và dai. Và cô biết, từ giờ trở đi, thân thể mình sẽ không còn chỉ là của riêng mình nữa.
Hết Phần 7
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!