Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Gương Phòng Tập

Tác giả: Song Chi | Ngày: 12/08/2026 09:52 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, mất mát, hối tiếc, phản bội, giàu có, truyện người lớn, 18+, tình dục, tình dục đồng thuận, câu chuyện kích thích, nội dung nhạy cảm, cảnh nóng, lòng tin, âm mưu, phòng ngủ, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, chi phối, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, vượt qua quá khứ, học cách sống, hy vọng, day dứt, chiếm hữu, mối quan hệ kiểm soát, sự phục tùng, sự chịu đựng, ánh sáng và bóng tối, khoái cảm, đánh dấu cơ thể, sự thay đổi, học cách chịu đựng, trường múa, góc khuất nghệ thuật, quan hệ quyền lực, nhà tài trợ, giáo viên chủ nhiệm, tham vọng và đạo đức, quấy rối tình dục, phụ nữ mạnh mẽ, đấu tranh nội tâm, bí mật, hồi sinh, tâm lý chính kịch, vũ công, tường ảnh, lồng kính, chim hạc, sự thật, giải thoát, tình chị em, đồng minh nữ tính, báo chí điều tra, tòa án, tội phạm có tổ chức, nạn nhân sống sót, biển, quê hương, trở về, chữa lành

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Sân bay Tân Sơn Nhất lúc 5 giờ sáng có mùi của nước lau sàn pha lẫn với nồi phở sôi từ quán ăn chưa mở cửa. Minh Anh đứng ở hàng dài chờ làm thủ tục, balo nhỏ đeo trước ngực — không phải vì sợ mất, mà vì cô muốn cảm nhận nhịp tim mình qua lớp vải dù mỏng. Balo chỉ có hai bộ đồ tập cũ, một chiếc váy đen, và đôi giày vải hồng đất đã ngả màu.
Cô bước vào nhà vệ sinh, gỡ túi nilon quấn quanh bụng, tháo trâm cài chim hạc, lấy USB ra, xếp tất cả vào một túi zip nhỏ. Khi qua khu vực kiểm tra an ninh, cô đặt lên khay cùng điện thoại Nokia và đồng hồ. Máy quét chạy êm. Nhân viên không soi xét. Cô lấy lại đồ, vào buồng vệ sinh phía trong, quấn lại túi nilon quanh bụng bằng băng keo y tế, giấu USB vào trâm cài, gắn lại sau gáy.
Cơ thể cô ê ẩm khi băng keo dính vào da. Cái lồn vẫn còn dư chấn rõ rệt từ hai ngày trong căn hộ. Ông Phúc đã đụ cô không biết bao nhiêu lần — ngày cũng như đêm, dù đang họp online hay nghe điện thoại. Ông bắt cô trần truồng suốt. Thân thể cô, cái lồn cô luôn để lộ. Ông bú, bóp, ngắt núm, day hột le, chơi lông lồn thỏa thích ngay cả khi đang nói chuyện công việc. Có những lúc ông vừa họp vừa bắt cô ngồi trên bàn, hai chân dang, để ông dùng tay hoặc miệng chơi đến khi cô ướt đẫm. Rồi ông đụ. Đụ mạnh, sâu, có lúc gần như dã man, như muốn lấy lại đủ những gì ông bỏ ra.
Với kinh nghiệm của mình, ông biết với một cô gái mới biết mùi tình dục như Minh Anh, sự thô bạo xen lẫn hành hạ nhẹ sẽ khiến cơn sướng in sâu, thậm chí dần thành ghiền. Và ông đã thấy điều đó ở cô — những tiếng rên không ngớt, những lần lên đỉnh dữ dội, những lúc cô chủ động cúi xuống bú cặc ông, cả những lần cô tự xòe lồn, tay cầm con cặc ông đưa vào trong người mình. Ánh mắt cô nhìn ông thèm thuồng, như đang van xin không thành lời: đụ đi, chơi đi, làm cô sướng thêm đi, chơi cô theo cách của ông đi. Và những lúc như vậy, ông không bao giờ làm cô thất vọng. Những trận đụ điên cuồng, những cái bóp lồn, những ngón tay day hột le, những cú tát mông, bóp vú, thậm chí tát nhẹ lên ngực cô khiến cô chỉ còn biết sướng và sướng đến quên cả trời đất.
Cô hít thở sâu, cố phớt lờ sự mâu thuẫn giữa quyết tâm và ký ức thân xác vẫn còn đang âm ỉ giữa hai đùi.

Trong phòng chờ, cô ngồi góc khuất, mở điện thoại Nokia, đọc lại tin nhắn của Hân lần cuối: "Quán cà phê Arts House, cạnh sông. 20h. Mang theo." Cô đọc đi đọc lại đến thuộc lòng, rồi xóa. Cô không cần giữ tin nhắn. Cô chỉ cần nhớ.
Lên máy bay, cô đi men theo lối đi hẹp, qua khoang hạng nhất. Ghế da rộng thùng thình, rượu sâm panh đặt sẵn trên khay bạc, và — ở ghế 2A — ông Phúc.
Ông mặc áo sơ mi xám nhạt, tay cầm một tờ báo nước ngoài, kính râm đen che nửa mặt. Ông không nhìn lên khi cô đi qua. Nhưng cô biết ông biết. Cô biết từ cách vai ông căng cứng, từ cách ngón tay trái siết chặt mép báo, từ cách không khí xung quanh ghế 2A lạnh đi một chút so với phần còn lại của khoang. Túi nilon ép vào bụng khiến cái lồn nhói nhẹ. Cô nhớ cảm giác ông đụ mình, nhớ cả cảm giác con cặc Thầy Khôi cứng ép vào lồn khi cô ôm ông. Sự mâu thuẫn khiến cổ họng cô khô.
Cô đi tiếp. Đến hàng 24. Ghế giữa trống. Ghế ngoài cùng là một bà lão người Singapore, đang lật tạp chí thời trang. Minh Anh ngồi xuống cửa sổ, thắt dây an toàn, và nhìn ra ngoài.
Máy bay lăn bánh. Đất Sài Gòn tụt dần. Những con sông nâu đỏ như vết rỉ sắt. Những ruộng muối trắng phau như miếng băng gạc. Rồi tất cả biến mất vào một biển mây trắng bạc — biển mây mà cô từng mơ được nhảy trên đó khi còn nhỏ, nhưng bây giờ, cô chỉ thấy nó như một tấm chăn phủ lên thành phố đã nuốt chửng nhiều thứ của cô.
Máy bay ổn định. Bà lão bên cạnh ngủ gật. Minh Anh nhắm mắt. Cô không ngủ. Cô luyện trong đầu — từng bước, từng cú rơi, từng cách đứng dậy. Đoạn nhảy "Sự tỉnh thức" mà Thầy Khôi đã sửa cho cô. Không phải để biểu diễn trên sân khấu Liên hoan. Mà để cô nhớ rằng mình có thể đứng dậy, dù rơi từ đâu. Mỗi lần tưởng tượng cú rơi, cơ thể lại nhớ cảm giác bị chiếm hữu, khiến cô phải há miệng thở để đẩy ký ức xuống.
Cô không biết ông Phúc đứng dậy từ khoang hạng nhất và đi về phía phòng vệ sinh phía sau. Không biết ông ta dừng lại ở hàng 24, đứng đó 3 giây — nhìn xuống đỉnh đầu cô, nhìn bóng lưng cô co lại bên cửa sổ, nhìn chiếc balo nhỏ ôm chặt trước ngực. 3 giây. Đủ để xác nhận mồi vẫn trong tầm ngắm. Rồi ông ta đi tiếp, không một tiếng động.

Singapore đón cô bằng một cơn mưa nhỏ lúc gần trưa. Sân bay Changi sáng choang, sạch bong, đầy những cây xanh trong nhà kính lớn. Minh Anh đi theo biển chỉ dẫn, qua hải quan. Cô rất gọn gàng — áo thun đen, quần đen, balo nhỏ, tóc buộc cao. Nhân viên không soi xét. Cô lấy hành lý tay và đi ra.
Đoàn học viện đón cô ở cửa ra. Không phải ai khác — là Ngọc Trâm. Cô ta mặc váy liền màu hồng phấn, đôi giày cao gót trắng, tóc buộc cao bằng nơ lụa. Trông cô ta như một phiên bản rẻ tiền của chính Minh Anh — hoặc có lẽ là phiên bản đắt tiền hơn, tùy góc nhìn.
— Chị Minh Anh! — Ngọc Trâm vẫy tay, nụ cười rạng rỡ như đèn neon — Em tưởng chị không đến! Bác Phúc nói chị bị bệnh, phải ở nhà nghỉ. Nhưng rồi chị lại xuất hiện... em vui quá!
Minh Anh nhìn vào mắt Ngọc Trâm. Đôi mắt trong veo, ngây thơ, chưa biết sợ. Cô nhớ mình đã từng có đôi mắt như vậy. Cách đây không lâu. Cách đây một đời. Nhìn cô ta, ký ức ông Phúc đụ mình ùa về, kèm theo cảm giác vừa ghen vừa trống rỗng.
— Chị đến để xem — Minh Anh nói, giọng khàn vì không nói chuyện suốt chuyến bay — Chị muốn thấy em nhảy.
— Dạ! — Ngọc Trâm reo, nắm lấy tay Minh Anh kéo đi — Em sẽ nhảy thật hay! Bác Phúc nói em là tài năng hiếm có. Bác nói... em bay như thiên thần!
Minh Anh để mặc cho cô ta kéo. Bàn tay Ngọc Trâm mềm, ấm, không một vết chai. Bàn tay chưa từng bươn chải. Bàn tay chưa từng nắm lấy chìa khóa căn hộ để đánh đổi lấy tương lai. Cảm giác da cô ta chạm vào da mình khiến Minh Anh ý thức rõ thân thể mình đã mang quá nhiều dấu vết.
Xe đón đoàn là một chiếc minibus màu đen. Bên trong, Minh Anh nhìn thấy các sinh viên khác — những gương mặt quen thuộc từ hành lang học viện, nhưng giờ họ nhìn cô bằng ánh mắt khác. Ánh mắt của người nhìn kẻ bị đào thải. Hoặc kẻ điên. Hoặc kẻ đáng thương. Không ai chào cô. Họ chỉ nhích sang nhường chỗ, như thể nỗi đau của cô có thể lây.
Ông Phúc không có trên xe. Có lẽ ông ta đi xe riêng. Hoặc có lẽ ông ta đang ở khách sạn trước, sắp xếp sân khấu cho màn kịch sắp tới.
Khách sạn nằm gần khu Esplanade — những tòa nhà hình quả sầu riêng nổi tiếng. Minh Anh được phân phòng đôi với một sinh viên năm nhất mà cô không quen. Cô gái nhỏ người Hà Nội, tóc ngắn, mắt cận, nói nhiều về việc lần đầu ra nước ngoài. Cô ta không biết gì về drama phía sau. Và Minh Anh không nói.
Khi cô gái năm nhất đi tắm, Minh Anh ngồi bên cửa sổ phòng khách sạn tầng 12, nhìn ra vịnh Marina. Nước biển xanh ngọc, những tòa nhà chọc trời phản chiếu ánh hoàng hôn, và cây cầu Helix vặn xoắn như một cấu trúc DNA khổng lồ. Singapore đẹp. Đẹp một cách vô cảm. Đẹp như một phòng tập gương — nơi mọi thứ đều phản chiếu, nhưng không có chiều sâu.
Cái lồn vẫn ê nhẹ khi cô ngồi. Cảm giác ấy làm cô tức giận chính mình. Cơ thể vẫn còn nhớ những lần ông Phúc đụ, vẫn còn phản xạ co thắt khi nghĩ đến cách ông day hột le hay bắt cô bú. Nhưng cô biết rõ: đó chỉ là phản xạ. Ông ta cố tình in dấu vào cô bằng khoái cảm và chút hành hạ, để cô ghiền, để cô khó rời. Ông ta không phải người đàn ông duy nhất biết cách làm một cô gái sướng. Thầy Khôi từng khiến cô thổn thức chỉ bằng một cái ôm và sự kiềm chế. Sẽ còn những người khác. Khoái cảm không thuộc về ông Phúc. Nó thuộc về cơ thể cô. Và cô không còn để ông ta dùng chính thân thể mình để xiềng xích mình nữa.
Cô đặt tay lên bụng, cảm nhận túi nilon cứng ép vào da — vừa là giáp, vừa là lời nhắc nhở. Còn vài tiếng nữa đến 20 giờ.

Buổi tối, cô nói với bạn cùng phòng là đi dạo. Cô mặc áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai, đi bộ qua 2 con phố đến Arts House. Quán cà phê nằm trong một tòa nhà cổ thời thuộc địa, mái ngói đỏ, cột trắng, bên ngoài là hàng ghế gỗ nhìn ra sông Singapore.
Nhà báo ngồi ở bàn cuối. Ông ta trông khác với hình dung của cô — không phải người đàn ông bụi bặm với máy ghi âm to tướng. Mà là một người đàn ông gầy, tóc bạc, đeo kính gọng nhựa, mặc áo sơ mi caro phai màu. Ông ta trông giống... một giáo viên cấp hai hơn là nhà báo điều tra.
— Cô Minh Anh — ông ta đứng dậy, giọng nhỏ nhẹ — Tôi là Lâm. Mời cô ngồi.
Họ ngồi đối diện. Sông Singapore chảy lặng lẽ phía sau, phản chiếu ánh đèn từ những con tàu du lịch. Tiếng nhạc jazz phát ra từ loa quán, nhỏ đến mức gần như là tiếng thở. Minh Anh cảm nhận rõ túi nilon ép vào bụng. Dư âm vẫn còn, nhưng giờ nó chỉ còn là phản xạ sinh lý, không còn đủ sức níu chân cô.
— Cô có mang theo? — ông Lâm hỏi, không vòng vo.
Minh Anh gật đầu. Cô không lấy ra ngay. Cô nhìn quanh. Không có ai ngồi gần. Không có vệ sĩ nào. Không có ông Phúc.
— Tôi cần biết — cô nói — nếu tôi đưa cho ông, ông sẽ làm gì?
Ông Lâm gỡ kính ra, lau bằng tà áo. Ông đeo lại, nhìn cô bằng đôi mắt nâu buồn.
— Tôi sẽ kiểm chứng — ông nói — Tôi có người ở ngân hàng. Tôi có người ở tòa án. Tôi có người trong học viện. Nếu bằng chứng thật, tôi sẽ viết. Nhưng không phải ngay lập tức. Và không phải một mình. Tôi sẽ cần... đồng minh.
— Đồng minh?
— Những người trong tường ảnh — ông Lâm nói, giọng thấp — Tôi đã theo dõi ông Phúc được 5 năm. Tôi biết về bức tường. Tôi biết về các hợp đồng. Nhưng tôi chưa bao giờ có người trong cuộc đồng ý nói. Họ sợ. Họ đã ký giấy im lặng. Hoặc họ đã biến mất. Nếu cô nói... và nếu có người khác cũng nói... thì chúng tôi có thể làm được.
Minh Anh lấy từ trong áo ra túi nilon. Cô đặt lên bàn, dưới ánh nến. Phong bì Manila dày cộm, mép bị băng dính làm nhăn. Cảm giác túi rời khỏi da bụng khiến cô thấy nhẹ hơn một chút, nhưng cũng trống rỗng hơn.
— Trong này — cô nói — là bản sao hợp đồng giữa ông Phúc và giám đốc học viện. Là chuyển tiền vào tài khoản thẩm phán. Là đơn khiếu nại giả mạo chống lại Thầy Khôi. Và... — cô đưa tay lên gáy, tháo trâm cài chim hạc, mở cánh chim ra, lấy USB nhỏ bằng ngón tay út — trong này là đoạn ghi âm. Ông Phúc tự thú. Về bức tường ảnh. Về tiền hối lộ. Về cách ông ta chọn người.
Ông Lâm nhìn túi nilon. Nhìn USB. Rồi nhìn Minh Anh. Ánh mắt ông thay đổi — từ thận trọng sang... gì đó giống như sợ hãi. Không phải sợ cô. Mà là sợ trách nhiệm mà ông sắp phải gánh.
— Cô biết điều này có nghĩa gì không? — ông hỏi.
— Biết — Minh Anh nói — Nghĩa là từ ngày mai, tôi sẽ không còn là vũ công. Tôi sẽ là người con gái bị quấy rối. Tôi sẽ là tin tức. Tôi sẽ là cái tên mà mọi người nhắc đến khi rảnh rỗi, rồi quên. Nhưng... — cô ngừng, nhìn ra dòng sông — nhưng nếu tôi không nói, Ngọc Trâm sẽ là tôi. Và sau Ngọc Trâm, sẽ là cô gái khác. Và cứ thế. Mãi mãi.
Ông Lâm cầm túi nilon. Ông không mở ngay. Ông cất vào túi xách da cũ của mình, kéo khóa thật chậm.
— Tôi cần thời gian — ông nói — 3 ngày để kiểm chứng. Nếu mọi thứ đúng... bài báo sẽ ra vào thứ Sáu. Cô có thể đợi đến thứ Sáu không?
Minh Anh lắc đầu.
— Không — cô nói — Tôi không đợi ông. Tôi sẽ nói tối nay. Trên sân khấu Liên hoan. Trước khi vở diễn bắt đầu. Tôi sẽ nói cho khán giả nghe. Cho các nhà báo quốc tế nghe. Cho những người trong tường ảnh nghe. Rồi ông mới viết bài. Bài của ông sẽ là xác nhận. Không phải là khởi đầu.
Ông Lâm nhìn cô. Rất lâu. Rồi ông gật đầu.
— Cô can đảm hơn tôi nghĩ — ông nói — Nhưng can đảm không đủ. Cô cần... một lối thoát. Sau khi nói. Cô có chỗ để đi không?
Minh Anh nhớ đến Hân. Nhớ đến căn nhà lụp xụp ở Bình Thạnh. Nhớ đến mẹ cô ở miền Trung. Nhớ đến Thầy Khôi — không biết giờ ông đang ở đâu, và liệu ông còn nhớ cảm giác cô cạ vào ông không. Cô biết khoái cảm không chỉ thuộc về một người đàn ông. Nó thuộc về cơ thể cô. Và cô sẽ lấy lại quyền kiểm soát nó.
— Tôi có — cô nói, dù không chắc — Tôi luôn có. Nếu tôi còn biết nhảy.
Ông Lâm đưa danh thiếp. Có số điện thoại và địa chỉ email được viết tay ở mặt sau.
— Nếu có chuyện — ông nói — gọi cho tôi. Bất cứ lúc nào.
Minh Anh đứng dậy. Cô không bắt tay ông. Cô chỉ cúi đầu. Rồi cô quay đi, bước ra khỏi quán, hòa vào dòng người đi dạo bên bờ sông Singapore.
Gió thổi từ biển vào, mặn, lạnh, khác hẳn gió Sài Gòn. Cô đi bộ một đoạn dài, qua cầu Helix, nhìn những người đi ngang — du khách chụp ảnh, cặp đôi hôn nhau, gia đình dắt con nhỏ. Họ không biết cô là ai. Họ không biết cô mang theo gì. Với họ, cô chỉ là một cô gái Châu Á đội mũ lưỡi trai, đi bộ một mình giữa đêm Singapore. Sự vô danh đó làm cô thấy nhẹ. Dư âm trong cơ thể vẫn còn, nhưng giờ nó chỉ còn là phản xạ — không còn đủ sức níu cô lại.
Khi cô về đến khách sạn, phòng tối. Bạn cùng phòng đã ngủ. Minh Anh đi vào phòng tắm, khóa cửa, bật đèn. Gương phòng tắm nhỏ, vuông vức, sạch bong. Không phải bốn bức tường gương của phòng tập số 7. Chỉ là một mảnh kính đơn độc.
Cô nhìn vào. Nhìn kỹ.
Gương phản chiếu một cô gái gầy, mắt thâm quầng, môi khô. Nhưng đôi mắt — đôi mắt không còn mờ ảo. Chúng sáng. Chúng cứng. Chúng đã quyết định. Cô cởi áo. Cô nhìn xuống bụng — nơi vết băng dính y tế đã để lại một dấu hằn đỏ trên da. Cô xoa nhẹ. Vết hằn đau. Nhưng nó là vết sẹo của sự lựa chọn. Vết sẹo của việc mang theo sự thật. Cái lồn vẫn ê nhẹ, vẫn còn nhớ. Nhưng cô không còn để ký ức đó điều khiển mình nữa.
Cô mặc lại áo. Cô nhìn vào gương lần cuối.
— Ngày mai — cô thì thầm với người trong gương — Mày sẽ nhảy. Hoặc mày sẽ cháy. Nhưng mày sẽ không còn ở trong lồng nữa.
Cô tắt đèn. Đi ra ngoài. Nằm xuống giường. Nhắm mắt.
Bên ngoài cửa sổ, Marina Bay Sands phát sáng như một con tàu vũ trụ đậu trên 3 tòa tháp. Nước vịnh phản chiếu ánh sáng, lấp lánh như một bầu trời sao bị đảo ngược. Và ở đâu đó trong thành phố này, trong một khách sạn sang trọng hơn, ông Phúc đang ngủ — hoặc giả vờ ngủ — với nụ cười của kẻ tin rằng mình đã thắng.
Nhưng ông ta không biết. Không biết rằng chim hạc trong lồng đã tự học cách mổ khóa. Không biết rằng đêm mai, khi đèn sân khấu bật lên, ánh sáng sẽ không chỉ chiếu vào vũ công.
Mà còn chiếu vào những bóng ma đứng sau cánh gà. Những bóng ma trong tường ảnh. Những bóng ma đang chờ được nhìn thấy.
Minh Anh thở đều. Cô ngủ. Và trong giấc ngủ, cô mơ thấy mình nhảy — không phải trên sàn gỗ, không phải trên sân khấu, mà trên mặt nước. Mỗi bước chân tạo ra gợn sóng nhỏ, nhưng cô không chìm. Cô nhảy. Và phía dưới, trong nước, hàng trăm khuôn mặt đang nhìn lên. Họ không nói. Họ chỉ nhìn. Và ánh mắt họ sáng lên như đèn pha lê.

Hết Phần 15

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách