Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Phiên tòa sơ bộ diễn ra vào buổi sáng, trong một phòng họp nhỏ ở Tòa án Quận, nơi ánh sáng vàng từ cửa sổ kính cường lực chiếu xiên xuống bàn gỗ sẫm màu tạo thành những hình thoi sáng tối. Minh Anh ngồi trên ghế nhân chứng, đối diện với 3 thẩm phán mặc áo choàng đen, và phía sau lưng cô — cách một hàng rào gỗ thấp — ông Phúc ngồi trên ghế bị cáo.Ông không mặc vest. Ông mặc áo sơ mi trắng, không cà vạt, tay áo xắn đến khuỷu. Trông ông già hơn — hoặc có lẽ chỉ là ánh sáng phòng xử án tàn nhẫn hơn ánh đèn sân khấu. Nhưng đôi mắt ông vẫn sắc. Vẫn bình thản. Vẫn nhìn cô như thể cô là một đoạn kịch bản chưa hoàn thiện mà ông đang chờ xem cách diễn.Luật sư của ông ta — một người đàn ông Singapore gốc Hoa, mắt nhỏ, nói tiếng Anh nhanh như đọc danh sách mua sắm — liên tục phản đối mỗi câu hỏi của công tố. "Hearsay." "Irrelevant." "Prejudicial." Những từ ngữ lạnh lùng bay qua phòng xử như dao găm giấy.Minh Anh trả lời từng câu. Bằng tiếng Anh chậm, rõ, đôi khi phải dừng lại để tìm từ. Cô kể về penthouse. Về biệt thự ven biển. Về căn hộ tầng 24. Cô kể bằng giọng không khóc — không phải vì cô không đau, mà vì cô đã khóc hết trong những đêm ở phòng tập số 7. Cơ thể vẫn còn dư âm rất nhẹ, nhưng giờ nó chỉ còn là phản xạ xa xôi.Khi cô nói đến đêm cuối cùng ở căn hộ — đêm cô nhìn thấy bức tường ảnh — luật sư của ông Phúc đứng bật dậy.— Thưa tòa, đây là lời khai của một người bị ám ảnh. Cô Minh Anh đã bị loại khỏi vai chính, bị từ chối tình cảm, và bây giờ đang trả thù bằng cách bịa đặt những câu chuyện khiêu dâm.Thẩm phán trung niên — người phụ nữ gốc Ấn với đôi mắt nâu hiền từ nhưng sắc — gõ búa nhỏ.— Cô Minh Anh, cô có bằng chứng cho những gì cô nhìn thấy trong căn hộ?Minh Anh gật đầu. Cô đưa ra USB từ trâm cài chim hạc. Cô đưa ra phong bì Manila. Cô đưa ra lời khai của bà Xuân — đã được công chứng.Luật sư của ông Phúc cười nhạt.— Thưa tòa, USB có thể làm giả. Phong bì có thể photoshop. Và bà Xuân — ông quay sang nhìn chồng cũ của thân chủ mình — là vợ ông Phúc, đang trong quá trình ly hôn, có động cơ rõ ràng để vu khống.Bà Xuân ngồi ở hàng ghế sau. Bà không mặc áo dài đen nữa. Bà mặc một bộ vest xám, tóc buộc thấp, mặt không trang điểm. Trông bà như một giám đốc ngân hàng vừa nghỉ hưu. Bà đứng lên.— Thưa tòa — bà nói, giọng bà trầm, rõ, không run — Tôi không vu khống. Tôi là đồng phạm. Và tôi đến đây để nhận tội.Phòng xử án im bặt.Bà Xuân bước lên bục nhân chứng. Bà nhìn không phải vào thẩm phán, mà nhìn vào ông Phúc. Ánh mắt hai người gặp nhau — không còn là vợ chồng, không còn là đồng minh, chỉ là hai kẻ từng cùng nhau xây một lâu đài bằng xương máu người khác, và bây giờ một người chọn đốt nó.— Tôi có bằng chứng — bà Xuân nói — Không phải ảnh chụp. Không phải ghi âm. Mà là bằng chứng sống. Tôi đã liên lạc với 7 trong số 12 người trong tường ảnh. Họ sẵn sàng làm chứng. Họ sống ở Úc, ở Mỹ, ở Pháp. Họ đã trốn thoát. Và bây giờ, họ muốn nói.Ông Phúc lần đầu tiên thay đổi sắc mặt. Không nhiều. Chỉ là một cơ giật ở khóe miệng. Nhưng đủ để Minh Anh thấy. Đủ để cô biết — lần đầu tiên — ông ta không kiểm soát được ván cờ.Thẩm phán gõ búa.— Phiên tòa tạm nghỉ. Sẽ tiếp tục sau khi công tố xác minh chứng cứ mới.Mọi người đứng dậy. Minh Anh đứng dậy. Cô nhìn ông Phúc. Ông cũng đang nhìn cô. Không còn nụ cười. Không còn sự bình thản. Chỉ còn một thứ gì đó giống như... tôn trọng. Loại tôn trọng mà kẻ săn mồi dành cho con mồi đã cắn trả.— Em làm tôi ngạc nhiên — ông thì thầm khi đi ngang qua cô, hai nhân viên an ninh kẹp hai bên — Tôi không nghĩ em có gan đến mức này.— Tôi học từ ông — Minh Anh đáp, không nhìn ông — Ông dạy tôi rằng, để có được thứ mình muốn, phải sẵn sàng đánh đổi tất cả. Tôi chỉ áp dụng bài học đó.Ông Phúc dừng lại. Ông quay lại nhìn cô. Rất lâu. Rồi ông cười — một tiếng cười nhỏ, không vui, gần như buồn.— Em biết không, Minh Anh. Nếu em gặp tôi sớm hơn 20 năm... có lẽ em đã là người đứng bên cạnh tôi. Không phải đối diện.— Không — cô nói, giọng chắc chắn — Tôi sẽ không bao giờ đứng bên cạnh ông. Vì tôi không bán linh hồn mình. Tôi chỉ... cho thuê tạm thời. Và bây giờ, hợp đồng hết hạn.Ông Phúc nhìn cô thêm 1 giây. Rồi ông quay đi. Bóng lưng ông cao, thẳng, khuất sau cánh cửa dẫn xuống phòng giam tạm.Minh Anh đứng đó. Bà Xuân đến bên cạnh cô. Hai người phụ nữ không nói gì. Họ chỉ đứng cạnh nhau, nhìn cánh cửa đã khép lại, cảm nhận một điều mà không lời nào diễn tả được: chiến thắng không ngọt ngào như họ tưởng. Nó chỉ đắng ít hơn thất bại mà thôi.
Chiều hôm đó, Minh Anh đi bộ một mình qua khu Gardens by the Bay.Cô không mang theo giấy tờ. Chỉ có chiếc trâm cài chim hạc trong túi áo khoác — cô không đeo, nhưng cũng không vứt. Nó đã trở thành một phần của cô, như vết sẹo, như ký ức, như những đêm không ngủ.Cô đi dưới những cây siêu thực khổng lồ — những cây sắt uốn hình thực vật, phát sáng vào ban đêm, nhưng bây giờ chỉ là những bộ xương màu xám đứng giữa công viên xanh mướt. Cô đi qua hồ nước, nhìn phản chiếu của mình. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô thấy mình trong nước — không phải trong gương. Nước làm méo hình ảnh, làm cô trông mềm mại hơn, mơ hồ hơn, như một bức tranh sơn dầu chưa khô. Cảm giác dư âm thể xác rất nhẹ thoáng hiện rồi tan biến.Cô ngồi xuống băng ghế đá. Một ông già người Ấn Độ ngồi bên cạnh, đang cho chim bồ câu ăn. Ông nhìn cô, mỉm cười, đưa bịch đậu phộng.— Cho chim ăn không, cô gái? — ông hỏi bằng tiếng Anh lơ lớ.Minh Anh lắc đầu. Nhưng rồi cô đổi ý. Cô lấy một nắm đậu phộng. Cô rải xuống đất. Chim bồ câu ùa đến, lục cục, tranh nhau từng hạt.— Cô trông buồn — ông già nói — Nhưng chim thì vui. Chim không biết buồn. Chim chỉ biết ăn và bay.— Con người cũng vậy — Minh Anh nói — Ăn và bay. Nhưng đôi khi chúng ta bay quá cao, quên mất cách hạ cánh.Ông già cười. Răng ông vàng ố, nhưng nụ cười thật.— Vậy thì đừng bay. Đi bộ. Đi bộ cũng đến nơi. Chậm hơn. Nhưng thấy được hoa dại hai bên đường.Minh Anh nhìn ông. Rồi cô cười. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, nụ cười đó không gượng ép. Nó chỉ là... một nụ cười. Của một cô gái đang ngồi trên băng ghế đá, cho chim ăn, nói chuyện với người lạ.Cô ở đó đến tối. Khi những cây siêu thực bắt đầu phát sáng — xanh, tím, vàng — tạo thành một khu rừng ánh sáng giữa lòng thành phố. Cô ngồi dưới ánh sáng đó, không phải để được chiếu sáng, mà chỉ để được ở gần. Gần một thứ đẹp đẽ mà không đòi hỏi gì từ cô.Cô mở Facebook trên điện thoại local ông Lâm đưa. Tin nhắn từ Hân hiện lên trong Messenger:"Tao thấy mày trên báo quốc tế rồi. New York Times có đoạn ngắn. Mày thành người nổi tiếng rồi đó. Về nhé. Tao đợi."Minh Anh nhìn tin nhắn. Rồi cô nhìn lên những cây ánh sáng. Rồi cô nhìn xuống đôi giày vải cũ của mình — đôi giày cô đã mang suốt từ Sài Gòn đến Singapore, qua đồn cảnh sát, qua tòa án, qua công viên.Cô trả lời:"Tao sẽ về. Nhưng không phải bây giờ. Tao còn một việc phải làm."Cô cất điện thoại. Cô đứng dậy. Cô đi về phía nhà hát Esplanade — nơi đêm nay có một buổi biểu diễn tự do, không chính thức, dành cho những vũ công không nằm trong chương trình Liên hoan. Cô đã nghe từ ông Lâm. Một sân khấu nhỏ, sau nhà hát, dưới tán cây, chỉ có đèn dây và sàn gỗ tạm.Cô đến đó. Không có vé. Không có tên trong danh sách. Chỉ có cô, đôi giày vải cũ, và bài nhảy cô chưa bao giờ biểu diễn cho ai.Sân khấu nhỏ thật — chỉ là một tấm gỗ đặt trên cỏ, vây quanh bởi dây đèn màu. Khán giả ngồi trên chăn trải cỏ, khoảng 30 người, uống bia, vỗ tay, cười đùa. Không có nhà báo. Không có nhà tài trợ. Không có giám khảo.Minh Anh đăng ký với người tổ chức — một chàng trai đeo khuyên môi, tóc nhuộm xanh. Cô không nói tên thật. Cô nói: "Tôi là An."— An nhảy gì? — chàng trai hỏi.— Tôi tự biên.— Hay quá! Lên đi!Minh Anh bước lên sàn gỗ. Cỏ mềm dưới tấm gỗ, lún nhẹ mỗi bước chân cô. Cô đứng giữa sân khấu. Không có gương. Không có bức tường. Chỉ có bầu trời đêm Singapore đầy sao — hoặc có lẽ là đèn máy bay, nhưng cô chọn tin là sao.Nhạc không phải Arvo Pärt. Không phải Max Richter. Là một chàng trai ngồi bên cạnh sân khấu, đánh đàn guitar acoustic, hát một bài hát tiếng Anh mà cô không hiểu lời — nhưng giai điệu buồn, chậm, như tiếng thở dài.Minh Anh bắt đầu nhảy.Không phải "Hồi sinh". Không phải "Sự tỉnh thức". Là một điệu mới. Cô chưa đặt tên. Có lẽ là "Đi bộ". Hoặc "Hoa dại". Hoặc "Bông sen trắng".Cô nhảy chậm. Mỗi bước đều chạm đất. Mỗi cú xoay đều có điểm dừng. Mỗi cú rơi đều được kiểm soát. Cô không bay. Cô không lơ lửng. Cô chỉ... di chuyển. Từ tốn. Nhưng chắc chắn. Dư âm thể xác rất nhẹ thoáng hiện trong vài động tác, rồi tan biến theo nhịp thở.Và trong từng động tác, cô thả ra một phần của mình.Cô thả ra nỗi sợ. Thả ra hận thù. Thả ra ông Phúc. Thả ra penthouse. Thả ra đôi giày Repetto. Thả ra tất cả những gì đã từng nặng trĩu trên vai cô.Khi bài hát kết thúc, cô đứng giữa sân khấu. Thẳng lưng. Hai tay buông thõng. Mồ hôi chảy xuống cằm, nhỏ giọt xuống cỏ — tách — một tiếng nhỏ mà chỉ cô nghe thấy.Khán giả vỗ tay. Không ồn ào. Chỉ là những tiếng vỗ tay nhỏ, rải rác, như mưa rơi trên lá. Nhưng chân thành. Hơn bất kỳ tiếng vỗ tay nào cô từng nghe trên sân khấu lớn.Chàng trai tóc xanh đến gần. Anh ta đưa cho cô một chai nước.— Hay quá, An. Mày nhảy như thể mày vừa thoát khỏi địa ngục ấy.Minh Anh nhận chai nước. Cô uống một ngụm. Nước lạnh chảy xuống cổ họng, và cô cảm thấy mình sống.— Tao đã thoát — cô nói — Nhưng địa ngục vẫn còn đó. Tao chỉ học được cách... không quay lại.Cô bước xuống sân khấu. Cô đi bộ về căn hộ nhỏ ở Balestier. Dưới ánh đèn đường, bóng cô kéo dài trên vỉa hè, méo mó, nhưng thuộc về cô.Trên đường đi, cô đi ngang qua một tiệm cắt tóc còn mở cửa. Cô dừng lại. Nhìn vào gương cửa sổ. Trong gương, cô thấy một cô gái tóc dài, mặt mệt mỏi, nhưng mắt sáng.Cô đẩy cửa bước vào.— Cắt tóc — cô nói.Người thợ cắt tóc — một phụ nữ trung niên người Malaysia — nhìn cô.— Cắt ngắn hả cô?— Cắt ngắn. Ngắn nhất.30 phút sau, Minh Anh bước ra. Tóc cô ngắn đến tận tai, chẻ ngôi lệch, để lộ gáy và xương quai hàm. Cô trông khác. Không phải đẹp hơn hay xấu hơn. Chỉ là khác. Như thể cô vừa lột bỏ một lớp da cũ.Cô đi về căn hộ. Cô ngủ. Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô mơ thấy mình đang đi bộ — không chạy, không bay, không rơi — chỉ đi bộ trên một con đường đất đỏ, hai bên là ruộng lúa xanh mướt, và phía xa, biển xanh lấp lánh dưới ánh nắng miền Trung.Cô không thấy mặt ai trong mơ. Nhưng cô nghe thấy tiếng sóng. Và tiếng cười của một đứa trẻ — có lẽ là cô hồi nhỏ, có lẽ là đứa trẻ cô sẽ có một ngày nào đó, có lẽ chỉ là tiếng gió qua lá.Không quan trọng. Quan trọng là cô ngủ ngon. Và khi thức dậy, mặt trời đã lên, và cô biết — dù phiên tòa còn kéo dài, dù ông Phúc còn tự do, dù tương lai còn mờ mịt — cô đã làm được một việc mà không ai có thể lấy đi.Cô đã bước ra khỏi gương. Và lần này, cô không nhìn lại.
Hết Phần 19
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!