Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Ánh đèn trắng không buông tha ai.Nó chiếu thẳng vào mắt khán giả, làm lóa những tròng đen đang chuyển động từ sân khấu xuống hàng ghế đầu, rồi lại quay lên. Những người đàn ông mặc vest, những người phụ nữ đeo ngọc trai, những nhà báo cầm máy ảnh — tất cả đều bị đột ngột đặt vào một vở kịch mà họ không mua vé. Họ không còn là người xem. Họ là nhân chứng.Và nhân chứng thì không được phép ngồi yên.Tiếng xì xào lan ra như sóng. Đầu tiên là những tiếng thì thầm kín đáo, rồi đến tiếng ghế kêu két khi người ta nghiêng người về phía trước, rồi đến tiếng máy ảnh lách tách như mưa đá rơi trên mái tôn. Có người đứng dậy. Có người lấy điện thoại ra quay. Có người — một phụ nữ người Pháp ngồi hàng ghế thứ 3 — lấy kính râm ra đeo, như thể ánh sáng này quá chói để cô ta nhìn thẳng.Ông Phúc vẫn ngồi. Ông không đứng dậy. Không la hét. Không gọi bảo vệ nữa. Ông chỉ ngồi đó, hai tay đặt lên đầu gối, lưng thẳng, vai vuông, như thể đang ngồi thiền giữa một trận bão. Nhưng nếu nhìn kỹ — và Minh Anh đang nhìn kỹ, từ trên sân khấu, xuống hàng ghế đầu — sẽ thấy một động tác nhỏ: ngón cái tay phải ông đang gõ nhịp lên đầu gối. Tắc. Tắc. Tắc. Nhanh. Đều. Như một con dao đang cắt từng milimet dây thừng.Cái lồn của Minh Anh co thắt nhẹ. Phản xạ cũ. Cô nhận ra nó, rồi đẩy xuống. Đó chỉ còn là ký ức thân xác, không còn đủ sức làm cô run.— Cô Minh Anh — ông lên tiếng. Giọng ông không lớn, nhưng âm vang của micro dàn âm thanh vẫn còn bật — mặc dù không ai cầm micro — nên giọng ông lan tỏa khắp khán phòng, trầm, ấm, đầy kiểm soát — Tôi thông cảm với tình trạng của cô. Thực sự. Áp lực của vai diễn, của sân khấu quốc tế, đã khiến nhiều nghệ sĩ trẻ... mất thăng bằng.Ông đứng dậy. Chậm từ từ. Chỉnh cà vạt. Mỉm cười với khán giả — nụ cười của người cha nhìn con cái làm vỡ bình.— Nhưng tôi không thể để cô tiếp tục làm tổn thương danh dự của những người vô tội. — Ông quay sang bà Xuân, vẫn đứng giữa lối đi, tay cầm tấm ảnh — Vợ tôi, bà Xuân, cũng đang trải qua giai đoạn khó khăn. Bà ấy có tiền sử bệnh lý tâm thần. Rối loạn lưỡng cực. Có lúc bà ấy tưởng tượng ra những điều... không tồn tại. Những bức tường ảnh. Những hợp đồng ma quỷ. Những người bị hãm hại.Bà Xuân không nhúc nhích. Bà nhìn chồng mình bằng ánh mắt mà Minh Anh đã từng thấy ở ban công biệt thự — lạnh, xa xôi, như thể đang nhìn qua một tấm kính dày cộp.— Bác sĩ của bà ấy có thể xác nhận — ông Phúc tiếp tục, giọng đượm buồn — Và tôi xin lỗi vì phải công khai điều này. Nhưng tôi không thể để sự thật bị bóp méo bởi những người đang... khai thác sự yếu đuối của gia đình tôi.Ông chỉ vào Minh Anh. Ngón tay thẳng tắp, không run.— Cô Minh Anh đã từng là vũ công tài năng. Nhưng cô ấy bị loại khỏi vai chính vì không đáp ứng được yêu cầu nghệ thuật. Tôi hiểu cô ấy đau đớn. Tôi hiểu cô ấy cần một kẻ để đổ lỗi. Nhưng tôi không thể để cô ấy phá hủy sự nghiệp của một vũ công trẻ khác — ông chỉ vào Ngọc Trâm, vẫn đứng run run bên cạnh Minh Anh — và phá hủy danh dự của những người đã đầu tư cho nghệ thuật.Tiếng vỗ tay. Nhẹ. Từ một góc khán phòng. Rồi thêm vài tiếng nữa. Không phải tán thưởng. Mà là tiếng vỗ tay của những người không biết phải làm gì, nên chọn phe có vẻ mạnh hơn.Minh Anh cảm thấy máu dồn xuống chân. Cơ thể nóng ran một nhịp khi ông chỉ vào mình — phản xạ của kẻ từng bị ông chiếm hữu. Cô biết ông Phúc giỏi. Nhưng cô không ngờ ông ta giỏi đến mức này — biến sự thật thành ảo giác, biến nạn nhân thành kẻ điên, biến mình thành người hùng đáng thương. Và cô cũng nhận ra một điều đáng sợ: khán giả đang dao động. Họ không biết ai đúng. Họ chỉ thấy một người đàn ông lịch lãm, điềm tĩnh, và một cô gái trẻ mặc đồ tập cũ, đứng trên sân khấu như kẻ xâm nhập.An ninh lại tiến lên. Lần này có 4 người. Họ không chần chừ nữa. Họ tiến thẳng về phía sân khấu, tay sờ vào thiết bị bên hông.— Đưa cô Minh Anh ra ngoài để nghỉ ngơi — ông Phúc nói, giọng như ra lệnh cho người hầu dọn bàn — Và mời bác sĩ đoàn đến. Cô ấy cần được chăm sóc.Minh Anh lùi một bước. Không phải vì sợ. Mà vì cô đang tính toán — nếu cô chạy, cô sẽ trở thành kẻ điên thật sự. Nếu cô đứng yên, cô sẽ bị bắt. Nếu cô nhảy...Cô nhảy.Không phải động tác jeté hay pirouette. Cô nhảy xuống khỏi sân khấu — một cú nhảy cao, duỗi thẳng chân, tiếp đất bằng đầu gối co, đúng kỹ thuật rơi tự do mà Thầy Khôi đã dạy. Cô tiếp đất ngay lối đi giữa, cách ông Phúc chừng 5 mét. Khán giả thét lên — không phải vì sợ, mà vì bất ngờ. Một số người đứng bật dậy. Máy ảnh chớp liên hồi. Cảm giác tiếp đất làm cái lồn nhói nhẹ, nhưng cô dùng chính cơn nhói ấy để đứng thẳng hơn.Minh Anh đứng thẳng. Cô đi về phía ông Phúc. Từng bước một. Chậm. Không chạy. Không lùi. Đôi giày vải cũ cạch cạch trên thảm đỏ. Mỗi bước đi đều kéo theo dư âm thể xác — vừa là vết thương, vừa là bằng chứng sống.— Ông nói tôi điên — cô lên tiếng bằng tiếng Việt, giọng vang lên rõ trong khán phòng im lặng. Ngay lập tức, phiên dịch viên của Liên hoan chuyển sang tiếng Anh cho khán giả quốc tế — Vậy tôi hỏi ông. Nếu tôi điên, tại sao tôi có chìa khóa phòng két ngân hàng của bà Xuân? Tại sao tôi có bản sao hợp đồng giữa ông và giám đốc học viện? Tại sao tôi có đoạn ghi âm — cô chỉ vào gáy mình, nơi trâm cài chim hạc lấp lánh — ông tự thú về bức tường ảnh, về tiền hối lộ, về cách ông chọn "người được chọn"?Ông Phúc không lùi. Ông đứng đó, nhìn cô tiến đến. Nhưng lần đầu tiên — lần đầu tiên trong tất cả những lần gặp gỡ — Minh Anh thấy một vệt nứt trên mặt ông. Nhỏ thôi. Ở khóe mắt trái. Một cơ giật nhẹ, như thể có con ruồi vô hình đậu vào.— Cô đang ảo tưởng — ông nói, nhưng giọng không còn ấm áp — Những thứ đó... nếu có thật, cũng chỉ là cô bịa đặt. Photoshop. Giả mạo. Tôi có thể kiện cô...— Kiện đi — giọng bà Xuân cất lên bằng tiếng Việt.Bà đi lên. Từng bước chậm, nặng nề, nhưng không run. Bà đến đứng cạnh Minh Anh. Phiên dịch viên tiếp tục dịch những gì bà nói sang tiếng Anh. Hai người phụ nữ — một già, một trẻ; một mặc áo dài đen, một mặc đồ tập cũ — đứng cạnh nhau, tạo thành một bức tường mỏng trước mặt ông Phúc.— Kiện tôi luôn đi — bà Xuân nói, giọng bà khàn, thấp, nhưng rõ từng chữ — Vì tôi cũng có bằng chứng. Tôi có hộ chiếu cũ. Có ảnh chụp ở phòng khám Hà Đông năm 1998. Có giấy xét nghiệm ADN của đứa trẻ đã mất. Và tôi có... — bà lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ nhỏ — nhật ký. 30 năm. Ghi lại mỗi lần ông đưa một cô gái về nhà. Mỗi lần ông ép tôi đứng trên ban công. Mỗi lần ông nói: "Em chỉ cần im lặng, và em sẽ có tất cả."Ông Phúc nhìn vợ mình. Lần đầu tiên, ông không nhìn bà bằng ánh mắt của người chủ nhà. Ông nhìn bà bằng ánh mắt của người nhìn thấy bức tường nhà mình bị nứt — một vết nứt bắt đầu từ móng, chạy lên tường, và đang lan đến trần.— Bà điên rồi — ông thì thầm.— Phải. Tôi điên. Vì tôi đã để ông biến tôi thành người điên suốt 30 năm. Nhưng đêm nay — bà Xuân giơ cuốn nhật ký lên cao, để mọi người nhìn thấy — tôi chọn tỉnh táo.Ông Lâm đứng dậy từ hàng ghế thứ 5. Ông cầm máy ảnh, nhưng không phải để chụp. Ông giơ thẻ nhà báo lên — thẻ thật, tên thật, tờ báo thật.— Ông Phúc Nguyễn — ông Lâm nói bằng tiếng Việt trước, rồi chủ động chuyển sang tiếng Anh ngắn gọn để khán giả quốc tế và cảnh sát nghe rõ — Tôi là Lâm, báo Pháp Luật. Tôi có câu hỏi. Ông có thể giải thích về khoản chuyển tiền 2,3 tỷ đồng vào tài khoản của thẩm phán Nguyễn Văn T. vào tháng 3/2024 không? Và về việc ông ký hợp đồng tài trợ với học viện múa với điều khoản "ưu tiên tuyển chọn sinh viên nữ theo tiêu chí riêng"?Ông Phúc quay sang nhìn ông Lâm. Ánh mắt ông sắc lạnh như dao. Nhưng đằng sau lớp băng giá đó, Minh Anh nhìn thấy — lần đầu tiên — một tia sợ hãi. Nhỏ bé. Như hạt cát. Nhưng có thật.— Tôi không trả lời báo chí rác rưởi — ông Phúc nói.— Vậy ông có trả lời cảnh sát Singapore không? — một giọng nữ vang lên từ cửa sau.Mọi người quay lại. Một phụ nữ mặc vest xanh navy đi vào, tay cầm thẻ cảnh sát. Bên cạnh bà là một người đàn ông mặc thường phục. Họ đi thẳng xuống lối đi, đến chỗ ông Phúc.— Ông Phúc Nguyễn — người phụ nữ nói bằng tiếng Anh rõ ràng, mang âm điệu Singapore — Chúng tôi nhận được đơn tố cáo về hành vi quấy rối tình dục có tổ chức và buôn người xuyên quốc gia. Ông cần về đồn để làm rõ. Luật sư của ông có thể đến gặp chúng tôi tại số 28 Robinson Road.Ông Phúc đứng im. Ông nhìn nữ cảnh sát. Nhìn bà Xuân. Nhìn Minh Anh. Rồi ông cười. Một tiếng cười nhỏ, khô khốc, như tiếng lá già rơi xuống nền đá. Ông đáp lại bằng tiếng Anh để giữ thể diện trước mặt người nước ngoài, nhưng giọng vẫn lạnh và đầy đe dọa.— Các người không biết mình đang đùa với ai — ông nói — Tôi có luật sư. Tôi có quan hệ. Tôi có... tiền. Các người nghĩ một vài lời tố cáo của người đàn bà điên và một nhà báo hết thời có thể làm gì tôi?— Không làm gì ông ở Singapore — người cảnh sát nữ nói bình thản — Nhưng chúng tôi có thể giữ ông 48 giờ để điều tra. Và trong 48 giờ đó... — bà nhìn ông Lâm — báo chí sẽ làm phần việc của họ.Ông Phúc siết chặt nắm tay. Gân xanh nổi lên trên cổ tay. Nhưng ông không kháng cự. Ông biết luật ở đây. Ông biết Singapore không phải Sài Gòn. Ở đây, tiền không mua được mọi thứ. Ít nhất là không ngay lập tức.Ông đi theo cảnh sát. Trước khi ra cửa, ông dừng lại. Ông quay lại nhìn Minh Anh. Ánh mắt ông — lần cuối cùng — không phải của người tình. Không phải của nhà tài trợ. Mà là của kẻ thù. Lạnh. Sâu. Và đầy hứa hẹn.— Em nghĩ em thắng sao? — ông thì thầm bằng tiếng Việt, chỉ đủ cho cô nghe — Em chỉ mới mở cửa lồng thôi. Em chưa biết bên ngoài... có sói.Rồi ông đi. Bóng lưng ông cao, thẳng, biến mất qua cánh cửa hậu trường. Tiếng bước chân vang lên cộc cộc trên sàn gỗ, xa dần, rồi im bặt.Khán phòng nổ tung.Không phải tiếng nổ. Mà là tiếng ồn của hàng trăm người cùng lúc đứng dậy, nói chuyện, chỉ trỏ, quay phim. Có người khóc. Có người cười. Có người ôm nhau. Có nhà báo chạy ra cửa theo cảnh sát. Có nhiếp ảnh gia leo lên ghế để chụp toàn cảnh.Minh Anh đứng giữa lối đi. Cô run. Toàn thân cô run như cầy sấy. Không chỉ vì sợ hãi hay chiến thắng. Mà vì cơ thể vẫn còn mang dư âm của những đêm bị chiếm hữu, và giờ lần đầu tiên cô cảm nhận rõ sự trống rỗng khi kẻ đã in dấu vào mình biến mất. Cô muốn ngồi xuống. Cô muốn khóc. Cô muốn gọi điện cho Hân, cho mẹ, cho Thầy Khôi. Nhưng cô không làm gì cả. Cô chỉ đứng đó, thẳng lưng, hai tay buông thõng, nhìn cánh cửa nơi ông Phúc vừa biến mất.Một bàn tay chạm vào vai cô.Cô giật mình, quay lại. Là Ngọc Trâm. Cô gái trẻ đang đứng sau cô, mặc váy trắng biểu diễn, mặt còn nguyên lớp trang điểm dày. Nhưng dưới lớp phấn đó, nước mắt đang chảy. Hai hàng nước mắt đen, loang lổ, chảy xuống má.— Chị Minh Anh... — Ngọc Trâm thì thầm bằng tiếng Việt, giọng nức nở — Em... em đã ngủ với ông ta. Em đã nghĩ... em đã nghĩ ông ta yêu em. Em đã nghĩ em đặc biệt.Minh Anh nhìn cô gái trẻ. Cô nhớ lại chính mình — vài tháng trước, trong phòng ngủ tầng 24, cũng khóc, cũng nghĩ mình đặc biệt, cũng nghĩ mình đang giao dịch thông minh. Cảm giác da Ngọc Trâm mềm mại dưới tay cô gợi nhớ thân thể mình từng bị ông Phúc bóp, day, chiếm hữu. Nhưng lần này, ký ức ấy không còn làm cô yếu đi.Cô đưa tay ra. Cô lau nước mắt cho Ngọc Trâm. Lớp phấn trôi đi, lộ ra da thật — mịn, non nớt, chưa bị thời gian cắt xẻ.— Không ai đặc biệt với ông ta cả — Minh Anh nói, giọng nhẹ như gió — Chúng ta chỉ là... những đôi giày. Đôi này mòn, thay đôi khác. Nhưng em biết không?— Gì chị?— Giày có thể thay. Nhưng chân thì không. Và nếu chân còn... chúng ta vẫn có thể nhảy.Ngọc Trâm ôm cô. Ôm chặt. Nức nở. Cơ thể cô run lên bần bật trong vòng tay Minh Anh, như một con chim vừa rơi khỏi tổ. Minh Anh để mặc. Cô không ôm lại ngay. Cô chỉ để mặc. Vì cô biết, đôi khi, điều duy nhất một người cần là không bị đẩy ra. Và trong cái ôm ấy, cô cũng đang tự nhắc mình: khoái cảm không thuộc về ông ta. Nó thuộc về cơ thể cô.Bà Xuân đứng cách đó vài bước. Bà nhìn hai cô gái ôm nhau. Bà không khóc. Bà đã khóc hết nước mắt từ lâu. Nhưng khóe mắt bà giật nhẹ. Và bà quay đi, nhìn ra cửa sổ lớn của khán phòng, nơi ánh đèn thành phố Singapore đang lấp lánh như một dải ngân hà bị đổ xuống mặt đất.Ông Lâm đi đến. Ông không cầm máy ảnh nữa. Ông cầm điện thoại, mặt nghiêm trọng.— Cảnh sát đưa ông ta đi rồi — ông nói với Minh Anh — Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Ông ta sẽ tìm luật sư giỏi nhất. Sẽ đảo lộn mọi chứng cứ. Sẽ bôi nhọ cô. Cô cần chuẩn bị tinh thần.— Tôi biết — Minh Anh nói. Cô tách khỏi Ngọc Trâm, nhưng vẫn nắm lấy tay cô ta — Tôi đã chuẩn bị từ đêm tôi bước ra khỏi căn hộ tầng 24.Ông Lâm gật đầu. Ông nhìn bà Xuân.— Bà Xuân. Bà có sẵn sàng làm chứng không? Trước tòa. Trước báo chí. Trước... cả nước?Bà Xuân không quay lại. Bà vẫn nhìn ra cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố.— Tôi đã sẵn sàng 30 năm — bà nói, giọng như từ rất xa — Chỉ là không ai hỏi.Khán phòng dần vắng người. Người ta bắt đầu ra về, mang theo những câu chuyện, những bức ảnh, những đoạn video sẽ lan truyền trên mạng xã hội trong vòng 1 giờ. Vở "Hồi sinh" không được diễn tiếp. Liên hoan Múa châu Á sẽ phải hoãn đêm nay. Nhưng một vở kịch khác lớn hơn — vở kịch của sự thật và quyền lực — vừa bắt đầu.Minh Anh đi lên sân khấu một lần nữa. Một mình. Cô đứng giữa ánh đèn trắng vẫn chưa tắt. Cô nhìn ra khán phòng trống dần. Nhìn những chiếc ghế nhung đỏ lộn xộn. Nhìn những tờ chương trình bị vứt rơi vãi trên sàn. Cơ thể vẫn còn ê nhẹ, vẫn còn nhớ. Nhưng giờ những dư âm ấy chỉ còn là bằng chứng rằng cô đã sống sót.Cô nhấc chân. Cô bắt đầu nhảy.Không có nhạc. Không có khán giả. Chỉ có cô và sàn gỗ và ánh sáng.Cô nhảy đoạn mở đầu của "Hồi sinh" — chậm, uể oải, như người vừa tỉnh dậy sau cơn hôn mê. Rồi cô nhảy đoạn giữa — đau đớn, giằng co, như thể đang kéo mình ra khỏi vũng lầy. Rồi cô nhảy đoạn cuối — không phải "Cái chết của thiên thần", mà là "Sự tỉnh thức" của Thầy Khôi.Cô rơi. Nằm. Nằm im 3 giây. Cảm giác sàn gỗ lạnh dưới lưng hòa lẫn với dư âm thể xác vẫn còn. Rồi — không phải bằng tay người khác, không phải bằng sự thương hại — cô đứng dậy. Bằng chính đôi chân mình. Bằng chính đôi giày vải cũ. Bằng chính cái tên Minh Anh.Cô đứng giữa sân khấu. Thẳng lưng. Hơi thở gấp. Mồ hôi chảy xuống cằm, nhỏ giọt xuống sàn gỗ — tách — một tiếng nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian trống rỗng.Phía sau cánh gà, một bóng người đứng nhìn. Không phải Ngọc Trâm. Không phải ông Lâm. Là một người đàn ông gầy, mặc áo sơ mi xám nhàu, tay trái đeo băng cố định.Thầy Khôi.Ông không đến gần. Ông chỉ đứng đó, sau bức màn nhung đỏ, nhìn Minh Anh nhảy. Ánh mắt ông sáng lên — không phải vì nước mắt, mà vì một thứ ánh sáng khác. Thứ ánh sáng của người đã từng chìm, nhìn thấy người khác nổi, và nhận ra mình cũng đang được cứu theo cách nào đó.Minh Anh nhìn thấy ông. Cô không chạy đến. Cô chỉ gật đầu. Một cái gật nhẹ — như thể hai người đang ở hai bờ của một con sông, và cái gật đầu là cây cầu. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhớ cảm giác con cặc ông cứng ép vào lồn mình, nhớ sự kiềm chế của ông, và lần này ký ức ấy không còn làm cô yếu. Nó chỉ nhắc cô rằng vẫn còn những người đàn ông biết dừng lại.Thầy Khôi gật đầu lại. Rồi ông lùi vào bóng tối. Biến mất.Minh Anh đứng một mình trên sân khấu. Ánh đèn trắng cuối cùng cũng tắt. Chỉ còn một đèn khẩn cấp màu xanh lè chiếu từ trên cao xuống, tạo cho cô một cái bóng dài, méo mó, kéo từ sân khấu xuống hàng ghế đầu trống không.Cô nhìn cái bóng. Cái bóng không giống cô. Nó cao hơn. Gầy hơn. Và nó đang đứng thẳng — không cúi đầu, không quỳ gối, không run rẩy.Cô mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, nụ cười đó chạm đến mắt.— Cảm ơn — cô thì thầm với cái bóng — Cảm ơn vì không bỏ em.
Hết Phần 17
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!