Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Chiếc váy đen nằm trên giường như một vết nứt trong không gian — một khoảng tối hình chữ nhật giữa căn phòng trọ tắt đèn.Minh Anh đứng trước tủ quần áo mở toang, nhìn vào những thứ cô sở hữu: áo phông cũ, quần jean rách gối, váy liền màu trắng ngà mẹ mua ở chợ Tân Bình. Không thứ gì phù hợp với một bữa tiệc của ông Phúc. Không thứ giao tiếp được với đôi giày Repetto và trâm cài chim hạc.Cô nhấc chiếc váy đen lên. Nó không phải của cô. Cô mượn từ bạn cùng phòng — Lan, cô gái học thiết kế thời trang, người đã về quê từ hôm qua và để lại lời nhắn: "Mặc đi, đừng làm bẩn." Váy đen, cổ hở, tay dài, eo ôm bằng một đường cắt may tinh tế, đuôi váy xòe nhẹ đến đầu gối. Nó đơn giản đến mức gần như tang tóc. Và chính sự đơn giản đó khiến nó trông đắt tiền hơn bất cứ thứ gì cô từng mặc.Minh Anh cởi bỏ đồ tập. Da cô còn mang mùi gỗ sồi và mồ hôi khô từ phòng tập. Cô đứng trần truồng trước gương nhỏ gắn tủ — không phải để ngắm nghía, mà để kiểm kê. Đôi vai gầy, xương quai xanh nổi rõ, vòng eo nhỏ đến mức Thầy Khôi từng bảo "nếu em sinh thời Victoria, em sẽ là tiêu chuẩn của cái đẹp chết người". Bụng dưới phẳng lì, hai vú căng tròn, đôi chân dài với những cơ bắp săn chắc nhưng không lộ — những cơ bắp của người nhảy múa, không phải của người tập gym.Cô mặc váy. Vải lụa lạnh trượt trên da, ôm lấy cô như một lớp nước thứ hai. Cô không mặc áo lót — dây váy quá hở ở lưng — chỉ dán hai miếng dán ngực mỏng. Cảm giác tự do và dễ bị tổn thương cùng một lúc.Rồi đến câu hỏi: trâm cài.Hộp nhung đen nằm trên bàn học, ngăn kéo mở. Cánh chim hạc lấp lánh trong bóng tối. Minh Anh nhớ lời Thầy Khôi: "Đừng đeo. Em sẽ trở thành một con chim trong lồng."Nhưng cô cũng nhớ ánh mắt ông Phúc khi ông đưa món quà: "Tôi muốn thấy nó nằm trên tóc em."Cô cầm hộp. Đặt xuống. Cầm lại. Cuối cùng, cô cài nó lên tóc — không phải ở thái dương như lần thử trước, mà ở sau gáy, ẩn dưới búi tóc buộc cao, chỉ lộ ra khi cô nghiêng đầu. Một sự thỏa hiệp. Cô đeo nó, nhưng không để nó chiếm lĩnh cô.Đôi giày Repetto. Cô mang vào. Dây lụa buộc chặt.Cô nhìn vào gương. Người phản chiếu lại là một người lạ — thanh mảnh, đen tuyền, với một chút ánh sáng bạc lấp lánh ở sau gáy. Người lạ đó có đôi mắt quá to, quá sáng, quá đói. Minh Anh quay đi. Cô không muốn nhìn người lạ đó quá lâu. Vì biết đâu, người lạ đó sẽ nuốt chửng cô.
Biệt thự ông Phúc không nằm trong khu đô thị mới. Nó nằm sâu hơn, ở cuối một con đường rải sỏi trắng, hai bên trồng cây liễu rũ xuống như những bức màn xanh. Cổng mở tự động khi xe điện riêng của ông Phúc — chiếc Mercedes màu đen đợi sẵn dưới nhà trọ — đưa cô đến nơi.Tài xế không nói một lời suốt quãng đường. Anh ta chỉ nhìn cô qua gương chiếu hậu một lần duy nhất — ánh mắt không phải đánh giá, mà là đếm. Đếm xem cô là con mồi thứ mấy trong tháng.Biệt thự là một công trình 3 tầng kiểu thuộc địa Pháp, sơn trắng, mái ngói đỏ, với ban công sắt rèn uốn hình những đóa hoa loa kèn. Đèn vàng rực rỡ tỏa ra từ mọi cửa sổ tầng một, phản chiếu trên mặt hồ nhân tạo nằm ngay trước sảnh vào. Trên hồ, những chú thiên nga trắng đang nổi — nhưng khi xe đi qua, Minh Anh nhận ra chúng không cử động. Là thiên nga giả. Bằng composite. Hoàn hảo đến mức đáng sợ.Cô bước xuống xe. Gót giày Repetto chìm nhẹ vào sỏi trắng, phát ra tiếng kêu cạch cạch nhỏ. Tiếng đó vang lên trong không gian yên tĩnh như tiếng đồng hồ điểm giờ.Một người hầu mở cửa. Người hầu mặc đồng phục trắng đen, mặt không cảm xúc. Cô ta dẫn Minh Anh qua sảnh lớn — nơi một chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo từ trần cao sáu mét, mỗi mảnh pha lê phản chiếu ánh sáng thành hàng nghìn đốm sáng nhảy múa trên tường — rồi đến một phòng tiếp khách mở ra hiên nhà.Không khí ở đây khác hẳn penthouse. Nơi đó là của đàn ông độc thân, gọn gàng, tính toán. Nơi này là của một đế chế. Có tiếng cười nói. Có mùi thịt nướng và nước hoa Pháp. Có ít nhất 20 người đang đứng, ngồi, cầm ly champagne, di chuyển trong không gian như những con cá trong bể thủy tinh lớn.— Cô Minh Anh!Giọng ông Phúc. Ông xuất hiện từ đám đông, tay cầm ly rượu vang đỏ. Ông mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen, không vest. Trông ông thoải mái hơn, gần gũi hơn, nhưng đôi mắt thì không — đôi mắt ông quét qua người cô từ dưới lên trên, dừng lại ở búi tóc cao, rồi khẽ cong khóe môi khi phát hiện ánh sáng bạc lấp lánh ở sau gáy.— Em đến rồi — ông nói, dùng từ "em" một cách tự nhiên như thể đã dùng cả đời — Để tôi giới thiệu. Đây là những người bạn. Những người yêu nghệ thuật. Những người... có thể mở cửa cho em.Ông dẫn cô đi. Từng bước một.Đây là bà Hạnh, nhà phê bình múa của báo Văn Nghệ. Đây là ông Minh, đạo diễn sân khấu. Đây là cô Lan Anh, ca sĩ opera. Đây là...Minh Anh bắt tay, mỉm cười, gật đầu. Cô cảm thấy mình như một con búp bê được xoay người, giới thiệu, trưng bày. Mỗi người họ nhìn cô bằng một ánh mắt khác nhau: ngưỡng mộ, ghen tị, đánh giá, hoặc — đáng sợ nhất — sự thừa nhận im lặng của những kẻ đã từng đứng ở vị trí cô và biết chính xác giá của chiếc váy đen kia.Rồi cô nhìn thấy người phụ nữ đó.Bà ta đứng ở ban công, tựa lưng vào lan can sắt, nhìn ra mặt hồ thiên nga giả. Bà mặc váy lụa màu xanh ngọc bích, tóc búi cao, cổ đeo chuỗi ngọc trai to bằng hạt nhãn. Khoảng 45 tuổi. Đẹp theo cách của những bức tượng La Mã — đối xứng, lạnh lùng, không một nếp nhăn nào được phép tồn tại mà không qua sự cho phép.— Vợ tôi — ông Phúc nói, giọng không thay đổi — Bà Xuân.Minh Anh đứng khựng lại. Vợ? Ông ta có vợ? Đêm ở penthouse, ông ta không đeo nhẫn. Không có một bức ảnh nào. Không một lời nhắc đến. Và bây giờ, người vợ đang đứng đó, nhìn cô từ ban công, qua lớp kính cửa sổ mở.Bà Xuân không cười. Bà chỉ gật đầu. Một cái gật nhẹ đến mức gần như không di chuyển. Rồi bà quay lại nhìn hồ.— Bà ấy không thích đám đông — ông Phúc giải thích, tay đặt nhẹ lên lưng Minh Anh, đẩy cô đi tiếp — Bà ấy chỉ xuất hiện cho đủ lễ nghĩa. Đừng để ý.Bàn tay trên lưng cô nóng. Nó đẩy cô đi với một áp lực nhẹ nhưng kiên quyết. Minh Anh cảm thấy mình đang bị dẫn vào một mê cung mà cô không có bản đồ.Bữa tiệc tiếp diễn. Cô được đưa đến một bàn tiệc nhỏ ngoài hiên, nơi có 6 người đang ngồi. Ông Phúc kéo ghế cho cô — hành động lịch thiệp, nhưng khi cô ngồi xuống, ông đặt tay lên vai cô một giây lâu hơn cần thiết. Một người đàn ông đối diện — nhà báo, tên Nam, mắt cáo — nhận ra điều đó. Anh ta mỉm cười, nghiêng người về phía Minh Anh:— Cô Minh Anh là vũ công? Tôi đọc bài phỏng vấn Thầy Khôi tuần trước. Ông ấy nhắc đến một học trò "có khả năng hồi sinh nghệ thuật múa đương đại". Là cô sao?— Dạ — Minh Anh đáp, giọng khô.— Thú vị — nhà báo Nam nói, liếc nhìn ông Phúc rồi lại nhìn cô — Thầy Khôi từng là học trò của bà Hồng, nhà tài trợ huyền thoại. Bà ta cũng từng... phát hiện ra ông ấy tại một bữa tiệc như thế này. Lịch sử hay lặp lại, phải không ông Phúc?Ông Phúc cười. Nụ cười không chạm đến mắt.— Lịch sử chỉ lặp lại với những người không biết học hỏi — ông nói — Tôi học được nhiều từ quá khứ. Ví dụ... biết cách làm cho chim hạc hót mà không cần làm nó đau quá.Minh Anh cảm thấy máu dồn lên tai. Cô biết ông đang nói về cô. Và cô cũng biết, nhà báo Nam biết. Mọi người ở bàn này đều biết. Họ chỉ đang xem một vở kịch. Và cô là nhân vật chính — hoặc là con vật xiếc.Món ăn được mang ra. Súp bí đỏ kem, salad củ cải đỏ với trứng cá muối, thịt bò Wellington cắt lát mỏng. Minh Anh ăn mà không nếm được vị. Cô chỉ cảm nhận được ánh mắt của ông Phúc trên cổ cô, trên bàn tay cô cầm dao nĩa, trên đường cong vai lộ ra từ cổ váy hở.Rồi nhạc vang lên.Không phải nhạc nền êm dịu nữa. Mà là một bản tango. Por Una Cabeza. Tiếng violin réo rắt từ loa giấu kín trong các bụi cây xanh mướt quanh hiên nhà.Ông Phúc đứng dậy. Ông đi đến chỗ Minh Anh, cúi người, đưa tay ra — không phải kiểu bắt tay, mà là tư thế mời nhảy của đàn ông thế kỷ trước:— Cô Minh Anh. Tôi có thể?Mọi ánh mắt ở bàn đều hướng về cô. Nhà báo Nam. Bà phê bình múa. Ông đạo diễn. Họ nhìn cô như nhìn một con thú nhỏ đang bị đẩy vào góc chuồng. Minh Anh đặt tay lên tay ông Phúc. Da ông ấm, khô, chắc chắn.Ông dẫn cô ra khoảng sân lát đá giữa hiên và hồ nước. Nơi đó, dưới ánh đèn vàng và bầu trời đêm đầy sao, ông đặt tay phải lên eo cô — cao hơn vị trí lịch sự, ngón cái chạm vào xương sườn cuối cùng — và nắm tay trái cô, giơ lên ngang mắt.— Em không biết nhảy tango — Minh Anh thì thầm.— Không cần — ông Phúc nói, mắt nhìn thẳng vào mắt cô — Tango không phải để nhảy. Tango là để nói chuyện. Cơ thể nói những điều miệng không dám.Ông bước. Cô bước theo, lúng túng ban đầu. Nhưng ông dẫn dắt tốt — quá tốt. Mỗi bước chân ông đều báo trước cho cô qua áp lực của bàn tay ở eo. Mỗi xoay người đều được tính toán để váy cô xòe ra theo một góc độ đẹp nhất. Họ xoay quanh sân, qua những chú thiên nga giả, qua những cây liễu rũ, qua ánh mắt của những người đang uống rượu trên hiên.— Em sợ — ông Phúc nói, giọng thấp, chỉ cô nghe thấy — Tôi cảm nhận được. Cơ thể em cứng khi tôi chạm vào. Tim em đập nhanh. Nhịp thở em gấp gáp.Minh Anh không đáp. Cô nhìn vào mắt ông. Gần hơn lúc nhảy đương đại. Gần hơn lúc ở penthouse. Cô nhìn thấy trong đó một sự cô đơn sâu thẳm — loại cô đơn của những người đã có tất cả và không còn gì để khát khao, ngoài việc sở hữu một thứ gì đó còn sống, còn run sợ, còn chưa bị đánh cắp.— Tôi cũng sợ — ông Phúc tiếp tục, điều này làm cô giật mình — Sợ rằng mình già. Sợ rằng tiền không mua được thứ mình thực sự muốn. Sợ rằng... — ông siết chặt tay cô, kéo cô sát vào ngực, cằm chạm vào trán cô — khi tôi chết, không ai khóc thật lòng.Họ dừng lại ở góc sân, khuất sau một bụi cây hoa giấy cao. Từ đây, hiên nhà và những người khách không nhìn thấy họ nữa. Chỉ có mặt hồ và những chú thiên nga giả làm chứng.Ông Phúc buông tay cô. Nhưng ông không lùi lại. Ông đứng quá gần. Một tay ông vẫn ở eo cô. Tay kia — từ từ, như thể đang diễn một động tác được tập luyện kỹ — nâng lên, ngón trỏ chạm vào cằm cô, nâng mặt cô lên.— Em đẹp — ông nói — Không phải kiểu đẹp của những cô gái tôi từng gặp. Em đẹp như thể em chưa biết mình đẹp. Và đó là thứ đẹp nhất trên đời.Minh Anh cảm thấy ngón tay ông trên cằm mình. Nó không run. Nó ấm. Nó có trọng lượng của một quyết định đã được đưa ra từ lâu.— Tôi có thể hôn em không? — ông hỏi.Câu hỏi làm cô choáng váng. Không phải vì nó quá bất ngờ. Mà vì cách ông hỏi — lịch sự, trầm lắng, như thể đang xin phép bước vào một căn phòng riêng tư. Không phải cưỡng đoạt. Mà là mời gọi. Và chính sự lịch sự đó đáng sợ hơn bất cứ sự cưỡng bức nào. Vì nó đặt trách nhiệm lên vai cô. Nếu cô nói không, cô là kẻ thô lỗ. Nếu cô nói có, cô là kẻ đồng lõa.— Bác có vợ — cô thì thầm.— Bà ấy biết — ông Phúc đáp, không chút do dự — Bà ấy đã biết từ 20 năm nay. Chúng tôi có một thỏa thuận. Bà ấy giữ ngôi nhà. Tôi giữ... những gì còn lại.Minh Anh nhìn qua vai ông, về phía hiên nhà. Bà Xuân vẫn đứng ở ban công, lưng quay về phía họ, nhìn ra hồ. Bà biết. Bà đã biết. Và bà chấp nhận. Hoặc bà đã chết từ lâu, chỉ còn lại bộ xương di động mặc váy ngọc bích.— Tôi không thể — Minh Anh nói.Nhưng cô không lùi lại. Cơ thể cô không nghe theo mệnh lệnh. Cô đứng đó, mặt ngước lên, ngón tay ông vẫn trên cằm cô. Cô đang chờ đợi điều gì? Cô không biết. Có lẽ là một lý do để buông bỏ. Một cái cớ. Một lời nói dối mà cô có thể tự tin vào.Ông Phúc không hôn cô. Ông buông cằm cô ra. Nhưng tay ở eo cô vẫn ở đó.— Được thôi — ông nói, giọng không hề tổn thương — Tôi không ép. Tôi không bao giờ ép. Nhưng em nên biết... — ông lùi lại một bước, tạo khoảng cách — Liên hoan Múa châu Á đòi hỏi nhiều hơn là tài năng. Nó đòi hỏi tiền. Đòi hỏi quan hệ. Đòi hỏi... người đứng sau em. Thầy Khôi không thể là người đó. Ông ấy đã từng thử, và ông ấy đã thất bại.Minh Anh cảm thấy như bị tát. Cô nhìn ông Phúc trong bóng tối dưới tán hoa giấy. Ông ta không còn là người đàn ông cô gặp ở penthouse nữa. Ông ta là một thực thể khác — lạnh lùng hơn, thực tế hơn, và nguy hiểm hơn. Vì ông ta vừa cho cô thấy rằng ông biết mọi thứ. Biết Thầy Khôi. Biết quá khứ. Biết điểm yếu của cô. Và ông ta đang đợi cô tự bước vào lồng.— Tôi đưa em về — ông Phúc nói, quay đi trước khi cô kịp trả lời.Họ đi ngang qua bữa tiệc. Ông Phúc vẫy tay chào khách, cười nói với nhà báo Nam, hôn nhẹ lên má bà phê bình múa. Minh Anh đi sau ông như một cái bóng. Cô không nhìn lên ban công. Cô sợ nhìn thấy bà Xuân đang nhìn mình.Trên xe về, họ ngồi sau cùng. Tài xế ngăn cách bằng vách kính đen. Ông Phúc không chạm vào cô. Ông chỉ nhìn ra cửa sổ, nơi đèn đường Sài Gòn chớp tắt như những nốt nhạc nhanh.— Em suy nghĩ đi — ông nói khi xe dừng trước nhà trọ — Liên hoan còn 3 tuần. Tôi không vội. Nhưng thời gian... thì có.Minh Anh bước xuống xe. Cô không nói cảm ơn. Cô chỉ đứng đó, nhìn chiếc Mercedes biến mất vào màn đêm, đuôi xe đỏ lòm như một vết cắt trên da thịt bóng tối.Cô quay vào nhà trọ. Trong phòng trọ tối, cô cởi váy đen, cởi giày Repetto, tháo trâm cài chim hạc. Cô đứng trần truồng trước gương nhỏ — lần này không phải để kiểm kê, mà để tìm kiếm.Cô tìm kiếm Minh Anh — cô gái từ miền Trung, con gái người bán hàng chợ, đứa trẻ múa trên sân xi măng năm 12 tuổi. Cô ở đâu? Cô có còn trong đôi mắt đang nhìn cô từ gương không? Hay cô đã bị thay thế bởi một sinh vật khác — sinh vật mang giày Repetto, đội trâm cài bạc, biết nhảy tango trong vòng tay đàn ông có vợ?Minh Anh chạm vào mặt gương. Lạnh. Cứng. Phẳng lì.Và rồi cô nhìn thấy nó. Trên cổ tay phải cô — một vết bầm nhỏ, hình bầu dục, nơi ngón tay ông Phúc đã siết chặt khi xoay cô trong điệu tango. Cô không cảm thấy đau lúc đó. Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy, nó đau. Một cơn đau âm ỉ, lan từ cổ tay lên cánh tay, lên vai, và đâm thẳng vào ngực.Cô ngồi xuống giường. Cô lấy điện thoại, mở tin nhắn cho Thầy Khôi. Cô gõ: "Thầy ơi, ông Phúc có vợ. Và thầy đã biết."Cô không gửi. Cô xóa.Rồi cô gõ: "Em phải làm gì?"Cô cũng không gửi. Cô tắt điện thoại.Nằm trong bóng tối, Minh Anh lắng nghe tiếng trái tim mình. Nó đập nhanh, rộn ràng, như tiếng trống trước một trận chiến. Và cô nhận ra — trong cơn sợ hãi, trong cơn choáng váng, trong cái vết bầm trên cổ tay — có một thứ khác. Một thứ cô không muốn thừa nhận.Sự hồi hộp.Không phải hồi hộp của nạn nhân. Mà là hồi hộp của người đang đứng trên bờ vực, nhìn xuống, và cảm thấy một chút... muốn nhảy.
Hết Phần 5
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!