Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Esplanade Theatre có mái vòm hình quả sầu riêng nổi tiếng, nhưng bên trong lại giống một cái miệng khổng lồ đang há chờ nuốt ánh sáng. Hậu trường rộng lớn, lạnh, mùi sơn mới và mùi nhung cũ hòa vào nhau tạo thành một thứ mùi đặc trưng của nơi mà nghệ thuật được chuẩn bị để bán cho khán giả.Minh Anh đứng ở cánh gà trái, sau một bức màn nhung đỏ dày. Cô mặc đồ tập đen giản dị — không phải trang phục biểu diễn, vì cô không nằm trong danh sách diễn viên chính thức. Cô chỉ là "thành viên đoàn", một cái tên được in nhỏ trên thẻ nhựa treo ở cổ, gần như tàng hình giữa những người còn lại. Nhưng cô đứng ở vị trí mà cô đã tính toán kỹ: nơi có thể nhìn thấy toàn bộ sân khấu, hàng ghế đầu, và dàn đèn phía trên.Cô mang đôi giày vải cũ. Đôi giày hồng đất đã ngả màu, đế mòn, mũi vá chỉ trắng. Dưới ánh đèn hậu trường màu xanh dương, chúng trông như hai cục đất sét khô. Cái lồn vẫn ê nhẹ. Cảm giác ấy làm cô nhớ, rồi ngay lập tức cô đẩy ký ức xuống. Đó chỉ còn là phản xạ. Không còn đủ sức níu cô.Ở phía bên kia sân khấu, cánh gà phải, Ngọc Trâm đang được trang điểm.Cô ta ngồi trên ghế cao, trước gương đèn viền bóng tròn. Người trang điểm — một chàng trai người Thái với mái tóc bạch kim — đang vừa vẽ viền mắt vừa nói chuyện với cô ta bằng tiếng Anh. Ngọc Trâm nhắm mắt, miệng hơi mở. Trên chân cô ta, đặt trên một tấm vải nhung đen, là đôi giày Repetto màu hồng phấn.Pour l'ange.Minh Anh nhìn đôi giày. Chúng sáng bóng hơn lần cuối cô nhìn thấy. Cơ thể cô thoáng nóng ran, rồi nguội lạnh. Cô không còn để khoái cảm cũ điều khiển mình nữa.— Chị Minh Anh!Ngọc Trâm mở mắt, nhìn thấy cô qua gương. Cô ta quay lại, vẫn nói tiếng Việt với chị cùng đoàn, nụ cười rạng rỡ không một vết rạn.— Chị đến xem em diễn hả? Em run quá! Bác Phúc nói em phải thư giãn. Nhưng làm sao thư giãn được khi dưới kia có cả trăm nhà báo quốc tế!Minh Anh đi đến gần. Từng bước chân trên sàn gỗ hậu trường kêu cạch cạch nhỏ.— Em sẽ nhảy hay — Minh Anh nói. Giọng cô bình thản. Cô đã cô đọng mọi cảm xúc thành một viên đá nhỏ nằm im ở đáy dạ dày.— Thật không chị? — Ngọc Trâm nắm lấy tay cô. Bàn tay cô ta mềm, ấm — Em sợ... em sợ mình không đủ đau khổ. Bác Phúc nói vai này cần đau khổ. Nhưng em chưa từng... chưa từng đau nhiều như vậy.Minh Anh nhìn vào mắt Ngọc Trâm. Đôi mắt trong veo, 20 tuổi, chưa từng bị ai bóp nghẹt hy vọng lúc nửa đêm. Cô nhớ mình đã từng có đôi mắt như vậy. Nhớ cả những đêm bị ông Phúc đụ đến mức rên la, rồi bị thay thế như một món hàng. Cảm giác ấy khiến cái lồn co thắt nhẹ, nhưng cô chỉ siết chặt hàm răng.— Em không cần đau khổ — Minh Anh nói, giọng thấp đến mức chỉ Ngọc Trâm nghe thấy — Em chỉ cần... nhảy như thể em đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó. Như thể có ai đó đang đuổi theo em. Và em không được phép dừng lại.Ngọc Trâm chớp mắt. Cô ta không hiểu. Nhưng cô ta gật đầu.— Dạ, em sẽ thử!Tiếng bước chân từ hành lang chính. Nặng. Chậm.Ông Phúc.Ông mặc vest đen, cà vạt bạc, đồng hồ dát vàng lấp lánh cổ tay. Ông đi đến chỗ Ngọc Trâm, đặt tay lên vai cô ta. Ông nói tiếng Việt với cô ta, giọng ấm áp đến mức giả tạo.— Em thư giãn chưa?— Dạ... em vẫn run thưa bác.— Run là tốt. Run có nghĩa là em quan tâm. — Ông vuốt ve mái tóc Ngọc Trâm, mắt nhìn vào gương — Nhưng nhớ, khi đèn sáng, em không còn là em nữa. Em là "Hồi sinh". Em là nghệ thuật. Và nghệ thuật... không được phép sợ hãi.Minh Anh đứng cách đó 3 bước. Cô quan sát. Trong cách ông đặt tay lên vai Ngọc Trâm, cô thấy lại chính mình. Cơ thể thoáng nóng ran một nhịp, rồi nguội. Ông ta đã quên cô. Trong hệ thống của ông ta, những người như cô, khi đã bị thay thế, sẽ biến thành hư vô.Ông Phúc quay lại. Ánh mắt ông gặp mắt Minh Anh. Không có ngạc nhiên. Không có giận dữ. Chỉ có sự thừa nhận lạnh lùng.— Cô Minh Anh — ông nói, vẫn bằng tiếng Việt, giọng vừa đủ lớn để những người Việt trong đoàn nghe thấy — Cô đến xem đàn em của mình biểu diễn sao? Tốt. Tôi thích sự trung thành. Dù cô không còn là vai chính, cô vẫn là một phần của đoàn. Và tôi luôn trân trọng những người biết vị trí của mình.Lời nói như một cái tát bằng nhung. Mềm. Nhưng đỏ cả mặt.Minh Anh không đáp. Cô chỉ cúi đầu nhẹ — không phải cúi đầu của kẻ phục tùng, mà là cúi đầu của võ sĩ trước khi rút kiếm. Dấu hằn băng keo trên bụng vẫn còn, như lời nhắc rằng cô đang mang theo cả thân thể đã từng bị chiếm hữu.Ông Phúc mỉm cười. Ông quay lại với Ngọc Trâm, thì thầm điều gì đó bằng tiếng Việt làm cô ta cười khúc khích. Rồi ông đi về phía hàng ghế đầu.Minh Anh nhìn đồng hồ. Còn 15 phút.Cô đi đến góc hậu trường. Cô đứng đó, nhắm mắt, thở sâu. Cô nhớ lại điệu nhảy Thầy Khôi đã dạy. Rơi. Nằm. Để người ta thấy. Rồi đứng dậy bằng chính đôi chân mình. Cảm giác dư âm thể xác vẫn còn, nhưng giờ nó chỉ còn là bằng chứng cho những gì cô sắp nói.Cô mở mắt. Cô nhìn ra sân khấu qua khe màn nhung.Khán phòng rộng lớn, tối om. Hàng ghế đầu, ông Phúc đang ngồi. Bên cạnh ông là một người đàn ông ngoại quốc. Họ nói chuyện bằng tiếng Anh, cười, bắt tay.Phía sau hàng ghế VIP, Minh Anh nhìn thấy ông Lâm. Ông ngồi ở hàng ghế thứ 5, mặc áo sơ mi xám nhàu. Ông nhìn về phía cánh gà trái. Ông gật đầu. Đủ để cô biết ông đã sẵn sàng.Tiếng chuông báo hiệu vang lên. Ba tiếng ding trong trẻo.Ánh đèn hậu trường chuyển sang màu đỏ. Ngọc Trâm đứng dậy, đi đến vị trí xuất phát. Cô ta hít một hơi sâu, nhún nhẹ hai đầu gối.Nhạc dạo đầu vang lên. Arvo Pärt. Spiegel im Spiegel.Màn nhung chầm chậm kéo sang hai bên.Ánh sáng sân khấu bật lên. Trắng. Chói lòa.Ngọc Trâm chạy ra. Cô ta nhảy đoạn mở đầu — chạy, xoay, bay lên, rơi xuống. Cô ta nhảy đúng kỹ thuật. Nhưng Minh Anh nhìn thấy điều mà khán giả không thấy: cô ta đang nhảy như một người đang chạy trốn, mà không biết mình đang chạy trốn khỏi cái gì.Minh Anh đi đến bên cạnh bảng điều khiển ánh sáng. Người điều khiển ánh sáng — một chàng trai trẻ người Malaysia, đeo tai nghe — nhìn cô. Anh ta nói tiếng Anh. Minh Anh trả lời bằng tiếng Anh ngắn gọn, rồi đưa tờ giấy ghi chỉ thị giả. Anh ta nhún vai. Nhà tài trợ có quyền thay đổi.— Được. Nhưng chỉ đoạn cuối thôi.Cô quay lại nhìn sân khấu. Ngọc Trâm đang nhảy đoạn giữa với nam vũ công khách mời. Khán giả vỗ tay lịch sự. Ông Phúc ngồi im, quan sát như đang định giá hàng.Đoạn cuối đến gần. "Cái chết của thiên thần." Ngọc Trâm nằm xuống sàn, duỗi thẳng, nhắm mắt.Nhạc dừng.Im lặng.Màn nhung chuẩn bị kéo lại.Và đúng lúc đó — Minh Anh ra hiệu.Tất cả đèn trong khán phòng bật sáng.Ánh sáng trắng lạnh, chói lòa, như ánh sáng phòng mổ. Mọi góc tối đều bị xóa sổ. Mọi khuôn mặt đều lộ ra. Khán giả chớp mắt, hoang mang. Ông Phúc nhíu mày.Minh Anh bước ra sân khấu.Từ chính giữa. Cô bước qua Ngọc Trâm đang nằm. Cô bước đến trung tâm sân khấu, đứng dưới ánh đèn trắng chói chang. Dấu hằn trên bụng và dư âm trong cơ thể vẫn còn, nhưng cô mang chúng theo như bằng chứng sống.Cô không mang micro. Giọng cô vang lên bằng tiếng Việt trước, rõ ràng, khàn, rồi ngay sau đó được phiên dịch viên của Liên hoan chuyển sang tiếng Anh cho khán giả quốc tế:— Tôi là Minh Anh. Tôi không phải vai chính tối nay. Nhưng tôi là người mà vở "Hồi sinh" này thực sự viết về.Cô nhìn thẳng vào mắt ông Phúc.— Và tôi ở đây để nói về cái chết thật. Không phải cái chết trên sàn gỗ. Mà cái chết của những người trẻ bị bán đi để có được ánh hào quang này.Ông Phúc đứng dậy. Chậm từ từ. Ông mỉm cười.— Cô Minh Anh — ông nói bằng tiếng Việt, giọng đủ lớn — Cô đang bị căng thẳng. Cô bị loại khỏi vai chính vì lý do sức khỏe tâm thần. Tôi rất tiếc phải nói điều này trước mặt mọi người... nhưng cô cần được giúp đỡ.Ông vẫy tay. Hai nhân viên an ninh chạy ra.Minh Anh không chạy. Cô đứng đó, thẳng lưng, nhìn ông Phúc. Và cô nói, giọng không cao, nhưng cắt như dao:— Ông Phúc Nguyễn. Chủ tịch Tập đoàn Phúc Thịnh. Nhà tài trợ kim cương. Và người điều hành một bức tường ảnh gồm 12 vũ công trẻ — bao gồm cả vợ ông — mà ông đã mua, sử dụng, và treo lên như chiến tích.Im lặng. Tuyệt đối.Hai nhân viên an ninh dừng lại.Từ hàng ghế thứ 5, ông Lâm đứng dậy. Từ cửa sau khán phòng, hai người phụ nữ bước vào. Một người mặc áo dài đen, tóc bạc — bà Xuân. Người kia là luật sư.Bà Xuân đi đến giữa lối đi. Bà lấy từ túi xách ra một tấm ảnh chụp bức tường phòng óc chó và giơ lên cao.Khán giả bắt đầu xì xào. Có tiếng máy ảnh click. Có tiếng điện thoại bật chế độ quay phim. Phiên dịch viên vẫn đang dịch những gì vừa xảy ra sang tiếng Anh.Ông Phúc đứng đó. Mặt ông không đổi màu. Nhưng tay ông run nhẹ. Chỉ một chút. Chỉ đủ để nước trong ly lắc lư.Minh Anh nhìn xuống Ngọc Trâm. Cô ta vẫn nằm trên sàn, mắt mở to.Minh Anh quỳ xuống. Cô đặt tay lên vai Ngọc Trâm. Nhẹ nhàng. Cảm giác da cô ta mềm mại khiến cô nhớ chính mình ngày trước, nhưng không còn day dứt.— Đứng lên đi em — cô thì thầm bằng tiếng Việt — Chúng ta không nằm xuống để chết. Chúng ta nằm xuống để... đếm nhịp thở. Và bây giờ, đã đến lúc đứng dậy.Ngọc Trâm nhìn cô. Rất lâu. Rồi — chầm chậm, run rẩy — cô ta ngồi dậy. Cô ta đứng dậy. Cô ta đứng cạnh Minh Anh, dưới ánh đèn trắng chói chang, trước hàng trăm con mắt.Hai người con gái. Một người mặc đồ tập đen, giày vải cũ. Một người mặc váy trắng, giày Repetto hồng phấn. Họ đứng cạnh nhau, không phải như vai chính và vai phụ. Mà như hai người đang cùng nhau bước ra khỏi gương.Ông Phúc đặt ly nước xuống. Ông ngồi xuống. Lần đầu tiên trong nhiều năm, ông ta trông như thể mình đang ở trên sân khấu — và không phải là đạo diễn.Mà là diễn viên phụ.
Hết Phần 16
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!