Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Gương Phòng Tập

Tác giả: Song Chi | Ngày: 12/08/2026 09:52 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, mất mát, hối tiếc, phản bội, giàu có, truyện người lớn, 18+, tình dục, tình dục đồng thuận, câu chuyện kích thích, nội dung nhạy cảm, cảnh nóng, lòng tin, âm mưu, phòng ngủ, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, chi phối, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, vượt qua quá khứ, học cách sống, hy vọng, day dứt, chiếm hữu, mối quan hệ kiểm soát, sự phục tùng, sự chịu đựng, ánh sáng và bóng tối, khoái cảm, đánh dấu cơ thể, sự thay đổi, học cách chịu đựng, trường múa, góc khuất nghệ thuật, quan hệ quyền lực, nhà tài trợ, giáo viên chủ nhiệm, tham vọng và đạo đức, quấy rối tình dục, phụ nữ mạnh mẽ, đấu tranh nội tâm, bí mật, hồi sinh, tâm lý chính kịch, vũ công, tường ảnh, lồng kính, chim hạc, sự thật, giải thoát, tình chị em, đồng minh nữ tính, báo chí điều tra, tòa án, tội phạm có tổ chức, nạn nhân sống sót, biển, quê hương, trở về, chữa lành

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Phòng tập số 7 có mùi gỗ sồi cũ và mồ hôi khô trên thảm.
Minh Anh đến sớm hơn thường lệ — 5 giờ 30 sáng, khi hành lang học viện còn chìm trong ánh đèn khẩn cấp màu xanh lè và tiếng quét dọn của lao công từ đầu dãy nhà bên kia. Cô mở cửa, bật đèn, và đứng nhìn bốn bức tường gương như nhìn vào một cái hộp vừa được mở ra từ đêm qua.
Đôi giày mới nằm trong túi vải đen ở góc phòng. Cô chưa mang chúng vào chân kể từ khi rời khỏi penthouse. Cô chỉ mở hộp gỗ ra nhìn lúc về đến phòng trọ — nhìn dòng chữ "Pour l'ange" dưới ánh đèn neon hắt vào từ con hẻm — rồi đóng lại, đặt dưới gối, và nằm thức cả đêm.
Bây giờ, cô quỳ xuống, mở túi, lấy đôi giày ra.
Da mềm hơn cô tưởng. Không giống những đôi giày vải cô vẫn dùng — thứ vải cứng dần theo năm tháng, ngấm mồ hôi và bụi sàn, trở thành một lớp vỏ thứ hai của đôi chân. Đôi giày này mềm như da người. Cô luồn chân vào, buộc dây lụa, đứng dậy.
Sàn gỗ lạnh dưới đế giày mới phát ra một tiếng kêu rất nhỏ — cạch — như tiếng móng vuốt của loài thú nhỏ vừa chạm vào mặt đất lần đầu.
Minh Anh đi đến gương. Cô nhấc chân, xoay nhẹ, nhún gối. Đôi giày ôm lấy chân cô hoàn hảo, như thể chúng được đo ni đóng giày không phải cho một đôi chân nào, mà cho chính xương cốt, gân guốc, và những đường cong bắp chân của cô. Cô nhảy một động tác đơn giản — jeté — và cảm thấy mình nhẹ hơn, bay hơn, như thể có ai đó đang nâng đỡ cô từ dưới sàn.
Cô nhìn vào gương. Hình ảnh phản chiếu cũng đang nhìn lại, nhưng có một điều khác lạ. Người trong gương không còn là Minh Anh, sinh viên năm cuối Học viện Múa, con gái người bán hàng chợ. Người trong gương là một ai đó đang được chuẩn bị cho một sân khấu lớn hơn. Và cô không biết liệu mình có đang nhìn thấy tương lai, hay chỉ đang nhìn thấy một tấm gương khác — tấm gương mà ông Phúc đang cầm lên cho cô ngắm.
Cửa phòng tập mở.
Thầy Khôi bước vào. Hôm nay ông mặc quần dài màu đen và áo thun body ôm sát, lộ rõ đường cơ bắp ở vai và cánh tay. Tóc ông ướt — có lẽ vừa tắm ở phòng gym bên cạnh. Ông mang theo một chai nước suối và một cuốn sổ ghi chép cũ, bìa da nứt ở góc.
Ông dừng lại khi nhìn thấy đôi giày.
Ánh mắt ông không di chuyển lên mặt Minh Anh ngay. Ông nhìn xuống chân cô — nhìn đôi giày hồng phấn, nhìn dây lụa buộc nơ gọn gàng — và trong một khoảnh khắc rất ngắn, khuôn mặt ông biến đổi. Không phải giận dữ. Không phải ngạc nhiên. Mà là một sự nhận ra. Như thể ông vừa nhìn thấy một vết sẹo cũ trên cơ thể người khác, và vết sẹo đó giống hệt vết sẹo của ông.
— Repetto — Thầy Khôi nói. Giọng ông khàn, như thể từ đêm qua đến giờ ông không nói một lời nào — Bản giới hạn năm ngoái. Có người từng tặng tôi một đôi... cách đây 15 năm.
Minh Anh cảm thấy máu dồn lên tai. Cô muốn giải thích — rằng cô không xin, rằng cô không biết giá trị thật, rằng cô chỉ... nhận. Nhưng cô im lặng. Vì cô biết, trong thế giới này, việc giải thích chỉ là một hình thức của việc thừa nhận.
— Đi đôi giày cũ đi — Thầy Khôi nói, không nhìn vào mắt cô — Hôm nay tập động tác đôi. Đôi giày mới... quá trơn. Em sẽ bị trượt.
Minh Anh muốn phản đối. Đôi giày mới vừa khít, vừa êm. Nhưng giọng Thầy Khôi không cho phép tranh luận. Cô ngồi xuống, tháo dây lụa, cởi giày. Da lót bên trong in hằn lên mu bàn chân cô một dấu hằn nhẹ — như một dấu ấn tạm thời, nhưng đủ để cô cảm thấy mình vừa bị tước đi một thứ gì đó.
Cô mang lại đôi giày vải cũ màu hồng đất đã ngả sang nâu ở mũi. Đôi giày cô đã dùng ba năm, đế đã mòn, mũi đã rách được vá lại bằng chỉ trắng.
Thầy Khôi gật đầu. Ông đi đến dàn nhạc ở góc phòng, bật một bản nhạc không lời — tiếng piano solo của Arvo Pärt, chậm rãi, tối giản, mỗi nốt nhạc cách nhau một khoảng im lặng đủ để nghe tiếng hơi thở của chính mình.
— Vở "Hồi sinh" — Thầy Khôi quay lại, đứng trước cô, hai chân dang rộng bằng vai — đoạn giữa. Nhân vật nữ chính gặp lại người thầy cũ. Họ nhảy một điệu đối thoại bằng thân thể. Em nhớ kịch bản?
— Dạ nhớ — Minh Anh gật đầu — Cô ấy đã quên cách tin tưởng vào người khác. Người thầy phải dùng chính cơ thể mình để dạy cô ấy rằng sự rơi có thể an toàn.
— Đúng — Thầy Khôi đưa tay ra — Bắt đầu từ tư thế đứng im. Em nhắm mắt. Tôi sẽ chạm vào em. Em không được mở mắt cho đến khi tôi nói.
Minh Anh nhắm mắt.
Bóng tối bên trong mí mắt không hoàn toàn đen. Có những đốm sáng nhỏ, những mạch máu hình cây đỏ rực phía sau nhãn cầu. Cô nghe tiếng Thầy Khôi di chuyển — tiếng chân ông chạm vào sàn gỗ, tiếng hơi thở ông điều chỉnh. Rồi một bàn tay đặt lên eo cô.
Bàn tay khô, cứng, có những ngón dài. Lòng bàn tay nóng hơn nhiệt độ phòng. Sự tiếp xúc ban đầu nhẹ như lông chim, nhưng khi cô bắt đầu di chuyển theo hướng dẫn, bàn tay siết chặt hơn — không phải để nắm giữ, mà để truyền đạt. Mỗi đầu ngón tay của Thầy Khôi đặt lên một điểm cụ thể trên cơ thể cô: huyệt ở thắt lưng, gờ xương sườn, xương đòn vai. Ông dùng tay mình như một bản đồ, chỉ cho cô biết trọng tâm nằm ở đâu, lực phải đẩy từ đâu.
— Nghiêng về phía trước — Thầy Khôi nói, giọng gần hơn tai cô — Để mọi trọng lượng dồn vào ngón chân cái. Đừng sợ. Tôi ở đây.
Minh Anh nghiêng người. Cơ thể cô chếch về phía trước, vượt qua điểm cân bằng thông thường — khoảnh khắc mà nếu không có ai đỡ, cô sẽ ngã sõng soài. Nhưng bàn tay Thầy Khôi ở eo cô siết lại, giữ cô lơ lửng giữa không trung và mặt đất. Cơ bụng cô căng cứng để duy trì đường cong. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán.
— Buông lỏng hông — Thầy Khôi ra lệnh — Đừng chiến đấu với trọng lực. Hãy đàm phán với nó.
Cố gắng tuân theo, Minh Anh thả lỏng cơ hông. Ngay lập tức, cô cảm thấy mình chìm sâu hơn vào lòng bàn tay ông. Cơ thể cô không còn là của cô nữa — nó trở thành một vật thể được nâng đỡ, được điều khiển, được sở hữu tạm thời bởi lực lượng từ bên ngoài. Cảm giác đó vừa an toàn, vừa đáng sợ.
— Mở mắt — Thầy Khôi nói.
Minh Anh mở mắt. Khoảng cách giữa hai người gần hơn cô tưởng. Mặt Thầy Khôi chỉ cách mặt cô chừng hai gang tay. Cô nhìn thấy từng lỗ chân lông trên má ông, nhìn thấy tia máu đỏ trong mắt ông — dấu hiệu của một đêm không ngủ. Nhìn thấy mồ hôi trên thái dương ông, chưa rơi, đọng lại như một giọt nước mắt sắp khô.
— Tiếp theo — Thầy Khôi lùi lại một bước, giọng trở nên khô khan — Động tác nâng. Em chạy, nhảy, tôi đỡ ở eo, xoay em một vòng rưỡi, hạ xuống. Nhẹ nhàng. Như thể em không có xương.
Họ tập đi tập lại động tác đó 10 lần. Lần đầu, Minh Anh cứng đờ, cơ thể cô chống lại sự xoay chuyển. Lần thứ 3, cô bắt đầu tin tưởng vào lực nâng từ đôi tay ông. Lần thứ 5, cô cảm thấy mình bay — thực sự bay — trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi chân rời sàn và trước khi tay ông ôm lấy eo.
Lần thứ 7, có điều gì đó khác xảy ra.
Khi Thầy Khôi xoay cô, tay phải ông trượt khỏi vị trí tiêu chuẩn — thay vì đặt ở eo, nó trượt lên cao hơn một chút, chạm vào đáy lồng ngực. Chỉ một inch. Chỉ một khoảnh khắc. Nhưng đủ để Minh Anh cảm nhận được sự khác biệt giữa một cái chạm chuyên nghiệp và một cái chạm... khác.
Cô không rơi. Thầy Khôi vẫn giữ cô an toàn, hạ cô xuống sàn mềm mại. Nhưng khi chân cô chạm gỗ, cô thấy tay ông ở lại trên lưng cô lâu hơn cần thiết một chút. Hơi thở ông phả vào mái tóc cô. Ấm. Gấp gáp.
— Nghỉ — Thầy Khôi lùi lại, quay lưng về phía cô, đi đến băng ghế uống nước.
Minh Anh đứng đó, tim đập nhanh. Cô không biết mình vừa trải qua điều gì. Là một sự cố trong động tác? Là sự mệt mỏi? Hay là... có chủ ý? Cô nhìn vào gương. Hình ảnh phản chiếu cho cô thấy Thầy Khôi đang ngồi trên băng ghế, hai khuỷu tay đặt trên đầu gối, đầu cúi xuống. Tư thế của một người đàn ông đang cố gắng kìm nén điều gì đó sắp tràn ra.
— Thầy ơi — cô cất tiếng, giọng khàn vì khô cổ.
— Đừng nói gì — Thầy Khôi đáp, vẫn cúi đầu — Uống nước đi. Chúng ta tập tiếp.
Họ tập thêm một giờ nữa. Lần này, Thầy Khôi không chạm vào cô nhiều. Ông chủ yếu dùng lời nói, dùng gậy chỉ, dùng chính cơ thể ông để biểu diễn động tác mẫu. Nhưng có một khoảnh khắc — khi Minh Anh thực hiện động tác rơi tự do và Thầy Khôi đỡ cô từ phía sau — cô cảm thấy trán ông chạm vào gáy cô. Không phải va chạm. Mà là một sự dựa vào. Như thể ông cần nghỉ ngơi — chỉ trong một giây — trên cơ thể cô.
Bản nhạc dừng lại.
Hai người nằm trên sàn, thở hổn hển. Trần nhà phòng tập cao 6 mét, trắng toát, với những đường dây điện và ống dẫn nước lộ thiên. Từ vị trí nằm của Minh Anh, những đường ống ấy trông như những mạch máu trên da một sinh vật khổng lồ.
— Thầy Khôi — cô nói, nhìn lên trần nhà — Thầy từng là vai chính trong vở "Hồi sinh" à?
Im lặng kéo dài. Tiếng điều hòa rè rè.
— Không — Thầy Khôi đáp — Tôi từng là người thầy trong vở đó.
— Vậy ai là vai chính?
— Một người bạn. Một người... tôi từng nâng đỡ.
Minh Anh quay đầu sang. Thầy Khôi vẫn nằm nhìn trần nhà, mắt mở to. Ánh sáng phòng tập phản chiếu trong đồng tử ông, tạo thành hai đốm trắng nhỏ như những ngôi sao đã chết.
— Cô ấy giỏi hơn tôi — Thầy Khôi tiếp tục, giọng bằng phẳng đến mức đáng sợ — Tài năng thiên bẩm. Tôi dạy cô ấy mọi động tác trong vở này. Chúng tôi tập như chúng ta vừa tập. Rất nhiều lần. Rất nhiều đêm.
Ông ngừng lại. Nuốt nước bọt.
— Rồi cô ấy được một nhà tài trợ chú ý. Một bà — bà ta có tập đoàn thời trang. Bà ta tặng cô ấy đồ, tặng cô ấy cơ hội, tặng cô ấy... tất cả. Cô ấy bay đến Paris. Tôi ở lại. Vở "Hồi sinh" chưa bao giờ được diễn trọn vẹn.
Minh Anh cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhớ lại lời Thầy Khôi đêm qua: "Đừng nhìn vào gương quá lâu." Cô nhớ lại cách ông nhìn đôi giày Repetto. Cô nhớ lại ánh mắt ông tại penthouse — phức tạp, đau đớn, ghen tị.
— Thầy — cô thì thầm — Thầy từng...
Cô không dám nói hết câu. Nhưng cô không cần.
Thầy Khôi ngồi dậy. Ông nhìn cô — lần đầu tiên trong buổi sáng nay nhìn thẳng vào mắt cô — và trong ánh mắt đó có tất cả những gì cô cần biết. Có sự thừa nhận. Có nỗi nhục nhã đã được đánh bóng bằng thời gian cho đến khi nó trở nên nhẵn bóng như một viên sỏi. Có cảnh báo. Và có một thứ gì đó giống như van xin — van xin cô đừng đi vào con đường mà ông đã đi, hoặc nếu cô đi, hãy đi mà không bị ngã.
— Tôi từng là người được chọn — Thầy Khôi nói, mỗi từ như một hạt sỏi rơi xuống sàn gỗ — Giống như em bây giờ. Ông Phúc... không phải người đầu tiên của học viện. Và em... — ông ngừng, hít vào một hơi sâu — em cũng sẽ không phải người cuối cùng.
Minh Anh ngồi dậy. Hai người ngồi đối diện nhau trên sàn gỗ, chân vắt chéo, gần đến mức đầu gối họ chạm nhau. Cô nhìn thấy đôi tay Thầy Khôi đặt trên sàn — những ngón tay dài, đẹp, nhưng có những vết sẹo nhỏ ở đốt ngón, và một vết chai lớn ở lòng bàn tay phải. Đôi tay đã từng nâng đỡ biết bao nhiêu người. Và đôi tay đã từng buông bỏ chính mình.
— Tại sao thầy giới thiệu em với ông Phúc? — cô hỏi. Câu hỏi ra khỏi miệng trước khi cô kịp kiểm duyệt.
Thầy Khôi không trả lời ngay. Ông đứng dậy, đi đến bức tường gương, đặt hai tay lên mặt kính — giống hệt tư thế của ông đêm qua ở penthouse.
— Vì tôi ghen tỵ — ông nói, giọng vang lên từ phía gương, phản chiếu lại như tiếng vọng từ một hang động — Tôi ghen tỵ với em. Vì em còn trẻ. Vì em còn lựa chọn. Vì... — ông quay lại, mắt đỏ hoe — vì tôi muốn thấy một ai đó làm được điều mà tôi đã không làm được. Sống sót. Thoát ra. Hoặc... ít nhất là nhảy tốt hơn tôi.
Minh Anh đứng dậy. Cô đi đến góc phòng, nhặt đôi giày Repetto lên. Cô mang chúng vào chân lần nữa. Lần này, cô không cảm thấy chúng êm ái nữa. Cô cảm thấy chúng nặng. Như hai tảng đá nhỏ buộc vào mắt cá chân.
— Em sẽ nhảy — cô nói, không nhìn Thầy Khôi — Em sẽ nhảy vở "Hồi sinh". Và em sẽ... tự mình quyết định mình là ai.
Thầy Khôi nhìn cô qua lớp gương. Ông gật đầu. Không mỉm cười. Không khuyến khích. Chỉ gật đầu — như thể ông đang gật đầu trước một quyết định đã được đưa ra từ rất lâu trước đây, bởi một người khác, trong một phòng tập khác.
— Ông Phúc sẽ đến xem tập vào thứ năm — Thầy Khôi nói — Ông ấy muốn xem đoạn đôi. Chuẩn bị đi.
Minh Anh gật đầu. Cô quay lại sàn tập, đứng ở vị trí xuất phát, nhắm mắt lại. Trong bóng tối sau mí mắt, cô thấy hình ảnh của chính mình — không phải trong gương, mà là một hình ảnh từ tương lai: cô đang nhảy trên một sân khấu lớn, dưới ánh đèn, trước hàng nghìn người. Và phía dưới, trong bóng tối hàng ghế đầu, có hai người đàn ông đang nhìn cô. Một người đã từng là thiên thần. Một người đang săn tìm thiên thần.
Cô mở mắt. Bản nhạc Arvo Pärt vang lên lần nữa. Và lần này, khi Thầy Khôi đưa tay ra, cô nắm lấy — không phải như một học trò nắm tay thầy, mà như hai người đang chìm, nắm lấy nhau để cùng nhau quyết định xem ai sẽ nổi, ai sẽ chìm.
Bên ngoài, mặt trời đã lên cao. Ánh sáng vàng xuyên qua rèm cửa sổ phòng tập, cắt ngang sàn gỗ thành những vệt sáng hình thoi. Minh Anh nhảy qua những vệt sáng đó, đôi giày Repetto mới cứng tạo ra những tiếng cạch cạch nhỏ trên gỗ — như tiếng đồng hồ đếm ngược, như tiếng móng vuốt cào vào thành lồng.
Thầy Khôi nâng cô lên, xoay cô, hạ cô xuống. Và trong khoảnh khắc cuối cùng của động tác, khi cơ thể cô lơ lửng trong không trung, chỉ được giữ bởi một tay ông ở eo và một tay ở đùi, cô nhìn xuống mặt ông. Nhìn thấy mồ hôi. Nhìn thấy đau đớn. Nhìn thấy hy vọng.
Và cô hiểu rằng, từ giờ phút này, cô không chỉ đang nhảy cho vở "Hồi sinh". Cô đang nhảy cho cả hai người.

Hết Phần 3

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách