Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

← Phần trước Phần sau →

Phần 1: Tiếng cửa khép

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Tiếng cửa sắt kêu ken két như một lời thì thầm không mời.
Cô bước vào - giữa trưa tháng Bảy, nắng đổ như mật ong loãng trên nền gạch hoa. Chiếc váy vàng nhạt dính vào đùi, mồ hôi ứ đọng sau gáy. Cô không biết - hoặc không dám - ngẩng lên. Chỉ thấy bóng ông in trên tường: cao, gầy, cong cong như cái bóng của một cây liễu già.
"Về rồi à?"
Giọng ông trầm, không hỏi han, chỉ như ghi nhận một sự kiện. Cô gật. Cái gật của người mới về làm dâu - vừa e dè, vừa mệt mỏi.
Ông đứng dậy, đi vào bếp. Tiếng nước chảy, tiếng ấm nước rơi xuống bếp ga. Mùi trà sen thoang thoảng. Cô ngồi xuống ghế sofa - chiếc ghế cũ, da bóng lên những vết nắng. Trên tay vẫn còn mùi giấy tờ - cô vừa đi nộp hồ sơ xin dạy thêm ở trường tiểu học gần đó. Chồng cô bảo: "Cứ xin đi, ở nhà cũng chán." Rồi anh đi - để lại căn nhà ba tầng, ba chồng, và cô.
Cô nghe tiếng ông mở tủ lạnh. Tiếng chai lọ chạm nhau. Rồi ông bưng ra một ly nước chanh - không đá, có lát gừng mỏng.
"Uống đi, tránh say nắng."
Cô nhận ly - ngón tay cô chạm vào ngón ông. Lạnh. Khô. Cô rụt lại như vừa chạm vào một thứ không nên chạm. Ông không nhìn - chỉ quay đi, cầm cuốn sách trên bàn, ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện. Khoảng cách giữa họ - một mét rưỡi - vừa đủ để cô thấy hơi thở mình còn nóng, còn ông thì như đã nguội từ lâu.
Cô uống. Chanh chua, gừng cay. Cô liếc nhìn - ông đọc sách. Mắt ông sau cặp kính gọng nhựa - màu nâu nhạt, như màu của cánh cửa cũ. Cô thấy tay mình run nhẹ. Cô đặt ly xuống - tiếng cộp nhỏ, như một lời thú tội không thành lời.
"Con... con lên phòng."
Cô đứng dậy. Ông gật - không nhìn. Cô đi, dép lê lẹp xẹp trên cầu thang gỗ. Khi cô lên đến tầng hai, cô nghe tiếng ông thở dài - rất nhẹ, như gió luồn qua khe cửa.
Cô đứng ngoài phòng - tay trên nắm cửa. Cô không mở ngay. Cô quay lại - nhìn xuống cầu thang. Ông vẫn ngồi - lưng thẳng, sách mở, như một bức tượng đang đọc một cuốn sách không bao giờ hết.
Cô bước vào phòng - đóng cửa.
Tiếng cửa khép - cạch - như một lời hứa không nói ra.

Kết phần 1:
Chưa có lời nào thật sự được nói.
Chưa có ánh mắt nào thật sự gặp nhau.
Nhưng có một thứ đã bắt đầu - như hơi nóng từ ly chanh còn vương trên môi cô - không cháy, nhưng đủ để biết: thứ gì đó sẽ không còn nguyên vẹn nữa.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần sau →

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách