Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Thứ Tư.
Chồng cô đi công tác thêm một ngày. Tin nhắn đến lúc năm giờ chiều: "Anh ở lại thêm, em lo liệu cơm nước với ba." Cô đọc xong - đặt điện thoại xuống bàn trang điểm - nhìn mình trong gương nhỏ. Không buồn. Không giận. Chỉ thấy... nhẹ. Như thể một cánh cửa vừa được mở ra trong ngôi nhà chật hẹp.
Tối.
Cô xuống muộn. Ông đã ngồi ngoài ban công - ghế nhựa cũ - tay cầm ly rượu nhỏ. Không phải rượu mạnh. Chỉ là chè lam pha rượu nếp - loại ông tự ngâm từ Tết - màu hổ phách trong ly thủy tinh mỏng.
Trời se lạnh. Cuối thu. Gió từ sông thổi vào - mang mùi nước - mùi bùn - mùi của những thứ đang chìm dần vào mùa đông.
Cô kéo ghế - ngồi cạnh. Không đối diện. Mà cạnh. Cách nhau một gang tay. Khoảng cách đủ để vai cô không chạm vai ông - nhưng đủ gần để cảm nhận hơi ấm từ da ông toả ra - nóng hơn gió lạnh.
"Ba..." - cô mở miệng.
Ông nhấp rượu. Không quay sang. Chỉ nhẹ. Tiếng trầm - chìm vào gió - như hòn đá thả xuống giếng sâu.
Cô nhìn ra ngoài. Ban công nhìn thẳng ra sông. Nước đen - lấp lánh ánh đèn phố xa - như có ai rải bụi vàng xuống mặt nước.
"Ba cô đơn không?" - cô hỏi.
Câu hỏi vừa thoát ra - cô đã muốn rút lại. Nó trần trụi quá. Nó xâm phạm quá. Nó không phải câu hỏi của con dâu với ba chồng. Nhưng cô đã hỏi. Và gió cuốn đi - mang theo - không trả lại.
Ông im lặng. Uống hết ly rượu. Đặt ly xuống lan can - tiếng cạch nhỏ.
"Ba sống một mình... bốn mươi năm," - ông nói - không nhìn cô - nhìn sông. "Bốn năm với bà ấy. Bốn mươi năm còn lại... một mình. Con nghĩ ba có quen không?"
Cô không trả lời. Cô biết - đó không phải câu hỏi cần đáp. Đó là câu hỏi để treo giữa hai người - như đèn lồng - soi rõ khoảng tối giữa họ.
"Con cũng vậy," - cô nói - nhỏ - gió gần như cuốn đi. "Con lấy chồng... nhưng con vẫn một mình."
Ông quay sang. Lần đầu tiên trong tối. Ánh đèn phố xa hắt lên nửa mặt ông - nửa còn lại chìm trong bóng - làm ông trông như hai người khác nhau. Một nửa nhìn cô với cảm thông. Một nửa nhìn cô với thứ gì đó... khác.
"Chồng con... bận," - ông nói - không phải hỏi.
"Chồng con... vắng," - cô sửa lại. Một chữ thay một chữ. Nhưng khác biệt một trời một vực. Bận là còn ở đây. Vắng là đã đi rồi.
Ông gật. Hiểu.
"Ba cũng vậy," - ông nói tiếp - "bà ấy mất. Không phải bà ấy bận. Mà là... vắng."
Hai chữ vắng - cùng một tần số - vang lên giữa ban công. Cô cảm thấy - có một sợi dây đàn vừa được lắc - rung - giữa hai người. Cùng nỗi đau. Cùng khoảng trống. Cùng cái cảm giác nằm cạnh một người nhưng vẫn lạnh.
"Ba tên gì?" - cô hỏi đột ngột.
Ông nhìn cô. Chăm chú. Không hiểu tại sao cô hỏi. Hoặc có lẽ ông hiểu - nhưng không tin.
"Minh," - ông nói - "Nguyễn Văn Minh."
Cô lặp lại trong miệng. Không thành tiếng. Chỉ môi cử động. Minh. Một âm tiết. Ngắn. Sáng. Như ánh đèn phố xa.
"Minh," - cô gọi. Thành tiếng. Nhỏ. Nhưng rõ.
Ông giật nảy. Như có ai chạm vào chỗ không được chạm. Tay ông siết chặt lan can - gân nổi lên - trắng dưới da.
"Con..." - ông thì thầm - "con không nên..."
"Minh," - cô gọi lại. Lần này to hơn. Chắc hơn. Như đang tập đi trên dây - bước thứ hai - không quay đầu lại được nữa.
"Ba là ba chồng con," - ông nói - nhưng giọng không cứng. Như lời tự nhủ. Như lời cầu cứu.
"Con biết," - cô nói - "nhưng đêm nay... trên ban công này... không có ba chồng. Chỉ có Minh. Và... và con."
Gió thổi mạnh. Ly rượu trên lan can rung nhẹ - keng keng - như chuông báo hiệu. Ông không lùi. Cô không tiến. Họ ngồi đó - cạnh nhau - nhìn sông - và cái tên vừa được thốt ra như một lời thề - treo lơ lửng giữa không trung - phát sáng - như đèn phố xa.
"Con tên gì?" - ông hỏi.
Cô quay sang. Ngạc nhiên. Ông biết tên cô. Từ ngày cưới. Từ giấy tờ. Từ lời chồng cô giới thiệu.
"Con..."
"Ba biết tên con trên giấy tờ," - ông nói - "nhưng ba chưa bao giờ hỏi... con thích được gọi là gì."
Cô im lặng. Mắt nhìn sông. Nước chảy - không bao giờ trở lại - như thời gian - như những gì vừa thoát khỏi môi.
"Hạ," - cô nói - "mẹ con đặt. Vì con sinh cuối hè. Mẹ bảo... như hạt mưa cuối mùa. Rơi xuống... để làm mát đi cái nóng."
Minh và Hạ.
Sáng và Mát.
Đêm và Mưa.
Ông lặp lại: "Hạ."
Giọng ông khác. Không phải giọng gọi con dâu. Mà là giọng thử nghiệm một cái tên mới - trên lưỡi - trong miệng - như nếm một loại rượu lạ.
"Hạ," - ông gọi lại - lần này chắc hơn.
Cô nhắm mắt. Gió lạnh thổi vào mặt. Nhưng cô thấy nóng. Từ tai - chạy xuống cổ - xuống ngực - xuống bụng. Cái tên từ miệng ông - không phải con - không phải con dâu - mà là Hạ - như một ngón tay vô hình chạm vào da cô.
"Hạ cô đơn không?" - ông hỏi - dùng cái tên vừa học được.
Cô mở mắt. Nhìn ông. Không còn là ba chồng. Mà là Minh. Người đàn ông gầy gò - tóc bạc - mắt buồn - đang ngồi cạnh cô - cũng cô đơn - cũng thức - cũng đang vượt qua một ranh giới không ai vẽ nhưng cả hai đều thấy.
"Cô đơn," - cô nói - "nhưng đêm nay... bớt hơn."
Ông không đáp. Chỉ đưa tay - lấy ly rượu - rót thêm từ chai nhỏ để dưới chân. Rồi ông rót thêm một ly nữa - đưa cho cô.
"Ba không cho con..."
"Minh cho Hạ," - ông sửa lại - giọng run nhẹ - như dây đàn vừa bị siết quá căng.
Cô nhận ly. Rượu nếp - ngọt - nồng. Cô uống một ngụm. Nóng cháy xuống cổ. Cô ho nhẹ. Ông vỗ lưng cô - nhẹ - hai cái - rồi rụt tay lại - như sợ da cô nóng hơn rượu.
Hai người ngồi đó. Uống. Nhìn sông. Không nói thêm. Nhưng không còn im lặng của sự xa lánh. Mà là im lặng của hai người vừa chia sẻ một điều quan trọng. Không phải bí mật. Mà là tên. Không phải cơ thể. Mà là cô đơn.
Mười một giờ.
Cô đứng dậy. Ly rượu còn một nửa. Cô đặt xuống lan can - cạnh ly ông. Hai ly cạnh nhau - như hai người vừa ngồi.
"Con lên ngủ," - cô nói - nhưng không gọi Minh. Cũng không gọi ba. Cô không gọi gì cả. Chỉ nói - như với một người đã biết tên mình từ lâu.
Ông gật. "Ngủ ngon... Hạ."
Cô đi vào nhà. Không ngoái lại. Nhưng trên bậc cửa - cô dừng. Tai cô căng - nghe tiếng ông thì thầm - rất nhỏ - nhưng đủ để vượt qua gió:
"Hạ ơi..."
Không phải lời gọi. Mà là tiếng thở dài mang tên.
Cô chạy lên cầu thang. Nhanh. Như chạy trốn. Nhưng khi vào phòng - đóng cửa - cô tựa lưng vào cửa - mỉm cười. Cô đưa tay lên môi - chạm vào tên mình vừa được gọi - như chạm vào một vết son không nhìn thấy.
Dưới ban công - ông vẫn ngồi đó. Nhìn hai ly rượu. Rồi ông cầm ly cô - uống cạn. Không phải vì thèm. Mà vì muốn nếm thứ gì đó - vừa chạm vào môi cô.

Kết phần 11:
Một cái tên đã được gọi.
Không phải bằng xưng hô.
Mà bằng danh tính thật.
Minh. Hạ.
Hai âm tiết - đứng cạnh nhau trên ban công - như hai người đang đứng cạnh nhau - không còn là cha và con - không còn là ba chồng và con dâu - mà chỉ là hai kẻ cô đơn - đã tìm thấy nhau - bằng cách đặt tên cho nỗi đau.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách