Ngọn Lửa Sau Bóng Tối
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Phần 18: Quyết định
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Sáng thứ Bảy.
Cô thức dậy lúc năm giờ. Không phải vì tiếng động. Mà vì một giấc mơ - trong đó cô đi trên một con đường tuyết trắng - không dấu chân - không người - không điểm dừng. Cô đi mãi - cho đến khi tỉnh dậy - và thấy gối ướt đẫm mồ hôi lạnh.Cô ngồi trên giường - nhìn quanh phòng. Tủ quần áo. Bàn trang điểm. Rèm cửa hoa cũ. Tất cả đều lạ - như thể cô vừa thuê căn phòng này qua đêm - và sáng nay phải trả lại.Cô hiểu rồi.
Cô không thể ở lại nữa. Không phải vì ông đã làm gì sai. Mà vì cái khoảng cách giữa suýt và đã - đang thu hẹp lại từng ngày. Và nếu cô không đi bây giờ - nó sẽ sập lại. Nó sẽ nuốt chửng cả hai. Nó sẽ biến cô từ người đàn bà đang khao khát - thành người đàn bà đang phạm tội.Cô mở tủ. Lôi vali nhỏ ra - loại vali cô mang từ nhà mẹ về ngày cưới. Cô nhét quần áo vào. Không nhiều. Chỉ đủ để sống một tuần. Một chiếc váy. Hai bộ đồ ngủ. Bộ đồ lót. Đôi dép. Cô không nghĩ đến nơi đi. Chỉ nghĩ đến việc phải đi.Cô viết thư.
Không phải cho ông. Mà cho chồng cô. "Anh về đi. Em cần thời gian suy nghĩ." Cô đặt thư lên bàn trang điểm. Nhìn nó. Nhìn vali. Nhìn chính mình trong gương - mặt tái - mắt thâm quầng - như người vừa trải qua một trận ốm dài.Cô kéo vali ra khỏi phòng. Bánh xe lọc cọc trên sàn gỗ - như tiếng chuông báo động. Cô đi xuống cầu thang - từng bậc - từng bậc. Vali nặng hơn cô nghĩ. Hoặc chân cô yếu đi.Cô dừng ở tầng một.
Bếp. Không có ai. Phòng khách. Không có ai. Hiên sau. Cũng không. Cô đẩy vali đến cửa trước. Cánh cửa sắt - sơn xanh cũ - nắm đồng mờ. Cô đặt tay lên nắm cửa. Lạnh. Cô xoay."Con đi đâu?"Cô giật nảy. Quay lại.
Ông đứng ở cuối hành lang - bóng tối - vừa bước ra từ phòng kho. Tay cầm cuốn sách - như mọi khi. Nhưng lần này - sách nằm ngang - đóng - như một lá chắn. Ông mặc áo sơ mi cũ - quần vải xám - tóc bạc rối nhẹ - như vừa ngủ dậy.Cô không trả lời. Cô chỉ đứng đó - tay còn trên nắm cửa - vali bên chân - như một tội phạm bị bắt quả tang.Ông đi lại.
Chậm. Từng bước. Từng bước. Tiếng dép sành sạch trên gạch. Cô đếm từng bước. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Ông dừng - cách cô hai mét. Nhìn vali. Nhìn tay cô trên nắm cửa. Nhìn mặt cô."Con đi đâu?" - ông hỏi lại. Nhẹ. Không gấp. Không giận. Như hỏi thời tiết."Con... con đi," - cô nói - giọng khàn - như đã hét thét cả đêm."Đi đâu?""Con không biết. Chỉ cần... không ở đây nữa."Ông im lặng. Nhìn cô. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào - chéo - chia mặt ông thành hai nửa. Nửa sáng. Nửa tối. Như hai lựa chọn đang đấu tranh trong cùng một con người."Con sợ à?" - ông hỏi."Con sợ," - cô thú nhận - nước mắt trào ra - không kìm được - không muốn kìm. "Con sợ... mình sẽ làm điều gì đó không thể sửa. Con sợ... mình sẽ hối hận. Con sợ..."Cô ngừng. Không nói thành lời. Nhưng cả hai đều biết cô sợ gì. Sợ rằng nếu ở lại - cô sẽ không còn là cô. Sợ rằng nếu ở lại - cô sẽ lao vào lửa - và đốt cháy cả ngôi nhà này.Ông nhìn cô. Lâu.
Rất lâu. Đủ lâu để nước mắt cô khô trên má. Đủ lâu để tiếng chim hót ngoài hiên chuyển từ buổi sáng sang buổi trưa. Ông không nói "đừng đi". Ông không nói "ở lại". Ông không đưa tay ra. Ông không bước lại gần. Ông chỉ nhìn.Và trong cái nhìn đó - cô đọc được tất cả.Cô đọc được - nếu cô đi - ông sẽ không giữ. Ông sẽ đứng đó - nhìn theo - đến khi bóng cô khuất ngoài ngõ. Rồi ông sẽ quay vào - đóng cửa - ngồi xuống ghế bành - và tiếp tục sống như đã sống bốn mươi năm qua. Im lặng. Gọn gàng. Chết dần.Cô đọc được - nếu cô đi - cô sẽ không chết. Cô sẽ tìm một phòng trọ. Dạy học. Ăn cơm hàng. Ngủ một mình. Và rồi - chồng cô sẽ tìm đến. Hoặc không. Và cô sẽ già đi. Và cô sẽ quên. Hoặc cô sẽ không quên - mà chỉ học cách sống với một vết thương không bao giờ lành - vì nó không phải do ai gây ra - mà do chính cô chọn.Cô đọc được - nếu cô ở lại - sẽ có lửa. Lửa thật. Lửa của da chạm da. Lửa của tội lỗi. Lửa của hủy diệt. Nhưng cũng là lửa của sự sống. Lửa mà cô chưa từng biết - chưa từng chạm - chưa từng thiêu đốt trong đó.Cô nhìn ông.
Nhìn đôi mắt buồn. Nhìn khóe môi run run. Nhìn bàn tay siết chặt cuốn sách đến mức gân nổi trắng. Nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt cô - không giữ - không xin - chỉ... chờ. Chờ cô quyết định. Chờ cô chọn. Chờ cô định đoạt cả hai.Cô buông nắm cửa.
Tay cô rời khỏi đồng lạnh - từ từ - như rời khỏi một lưỡi dao. Cô không xoay người. Cô chỉ buông tay. Vali vẫn ở đó. Cửa vẫn hé. Đường ra vẫn mở.Nhưng cô bước về phía ông.
Một bước. Hai bước. Ba bước. Cô dừng trước mặt ông - cách nửa mét. Cô nhìn lên - nhìn vào mắt ông - và nói - không thành tiếng - chỉ bằng môi cử động:"Con chọn cháy."Ông nhắm mắt.
Không phải vì đau. Mà vì... thứ gì đó quá sáng đang chiếu vào mắt. Khóe mắt ông ướt. Không phải nước mắt. Mà là sự nhận biết rằng - người phụ nữ này - vừa từ bỏ sự an toàn - để lao vào lửa với ông.Cô đưa tay lên.
Tay phải. Chậm. Đặt lên má ông. Da ông - khô - nóng - hơi rung. Cô để yên. Không vuốt. Không xoa. Chỉ đặt. Như đặt một dấu ấn. Như đặt một lời thề."Minh," - cô gọi - thành tiếng - rõ ràng - giữa ban ngày - giữa hành lang - cách cửa ra đi hai mét.Ông mở mắt. Nhìn cô. Rồi - ông đưa tay lên. Tay trái. Đặt lên tay cô - đang trên má ông. Ông giữ. Nhẹ. Rồi siết. Nhẹ hơn. Rồi hôn lên lòng bàn tay cô - không phải bằng môi - mà bằng trán - chạm nhẹ - nóng - như một lễ phục cổ xưa."Hạ," - ông đáp - lần đầu tiên gọi tên cô mà không có chữ "con" đi trước - không có chữ "dâu" đi sau. Chỉ là "Hạ". Người phụ nữ của ông. Từ giờ. Mãi mãi.Cô không rút tay. Ông không rút trán. Họ đứng đó - trong hành lang - cạnh vali mở - cạnh cửa hé - và cả hai đều biết - cánh cửa đó - đã đóng lại. Không phải bị đẩy. Mà là bị bỏ quên.Cô chọn cháy.
Và từ giờ - mỗi hơi thở - mỗi chạm - mỗi nhìn - đều sẽ là ngọn lửa. Họ sẽ cháy. Từ từ. Hoặc nhanh. Không ai biết. Nhưng họ sẽ cháy cùng nhau. Chứ không phải chết riêng lẻ.
Kết phần 18:
Một vali đã được đóng.
Rồi bị bỏ lại.
Một cánh cửa đã mở.
Rồi bị quên lãng.
Và một quyết định đã được đưa ra - không bằng lời nói - mà bằng bước chân quay lại - bằng tay đặt lên má - bằng trán chạm lòng bàn tay.
Con chọn cháy.
Từ giờ - không còn là suýt.
Không còn là nếu.
Chỉ còn là đang.
Và ngọn lửa - đã bắt đầu.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!