Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 13: Tiếng radio đêm khuya

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Hai giờ sáng.
Cô mở mắt. Không phải vì giấc mơ. Mà vì một âm thanh - lẫn trong tiếng đồng hồ tích tắc - nhưng khác. Nhạc. Không phải nhạc sàn. Không phải tiếng TV. Mà là tiếng saxophone - thấp - trầm - như một người đàn ông đang thở dài bằng ống đồng.
Cô nằm im - tai căng. Âm thanh phát ra từ dưới nhà. Từ phòng khách. Hoặc từ phòng ông. Cô không rõ. Nhưng cô biết - chỉ có ông mới nghe loại nhạc này. Jazz. Loại nhạc của những quán bar cũ ở Hà Nội thập niên tám mươi. Loại nhạc mà người ta uống rượu một mình và nhìn khói thuốc bay lên.
Cô ngồi dậy. Chân trần trên sàn gỗ. Không mang dép - sợ tiếng lẹp xẹp sẽ cắt đứt bản nhạc. Cô đi ra hành lang - tối - chỉ có ánh đèn ngủ màu cam nơi cầu thang - loang loáng như mật ong đổ trên gỗ già.
Cô đi xuống - từng bậc - từng bậc. Nhạc rõ dần. Không phải từ radio bếp. Mà từ phòng khách. Cô dừng ở cuối cầu thang - nhìn qua khe cửa. Phòng khách tối. Chỉ có một ngọn đèn sàn nhỏ - chụp vải nâu - đặt cạnh ghế bành. Và ông - ngồi đó - lưng tựa vào ghế - đầu ngả ra sau - mắt nhắm.
Ông mặc áo choàng ngủ cũ - màu xanh navy đã phai thành xám - thắt lưng lỏng. Tay phải cầm ly rượu nhỏ - không uống - chỉ để đó. Tay trái đặt trên thành ghế - ngón tay gõ nhịp theo tiếng saxophone - chậm - rất chậm - như đang đếm nhịp tim của chính mình.
Cô đứng ngoài cửa - nhìn. Không vào. Không lùi. Chỉ nhìn.
Bóng ông trong ánh đèn vàng - gầy - dài - như một bóng cây bị cắt ra khỏi đất. Nhạc trầm - Fly Me to the Moon - hoặc có lẽ là Autumn Leaves - cô không rõ tên - chỉ biết giọng saxophone đang kể về một nỗi nhớ không tên.
Cô đẩy nhẹ cửa. Két. Nhỏ. Nhưng trong đêm im - như tiếng súng nổ.
Ông mở mắt. Không giật mình. Không quay đầu. Chỉ mở mắt - nhìn về phía cô - trong bóng tối. Ánh đèn sàn chỉ chiếu nửa mặt ông - nửa còn lại chìm trong đen - làm ông trông như một bức tranh chưa vẽ xong.
"Con chưa ngủ à?" - ông hỏi - giọng khàn - như vừa thức dậy từ giấc ngủ sâu.
"Con nghe nhạc," - cô đáp - đứng yên ở cửa.
"Ba cũng vậy," - ông nói - "mỗi đêm... không nghe thì không ngủ được."
Cô không biết phải làm gì. Đi lên? Hay đi vào? Cô chọn đi vào - ba bước - đứng cạnh ghế bành - cách ông một khoảng đủ để cô thấy hơi rượu thoang thoảng từ ly ông - nồng - ngọt - như mùi của một lời thú nhận chưa thốt ra.
"Ngồi đi," - ông nói - chỉ vào ghế sofa đối diện.
"Con..." - cô ngập ngừng.
"Ngồi đây," - ông sửa lại - chỉ vào chỗ cạnh ông - trên ghế bành - nơi còn trống một nửa. Nửa còn lại - bà từng ngồi. Nửa còn lại - chưa ai ngồi từ năm năm nay.
Cô ngồi.
Ghế bành cũ - lõm - cô chìm xuống - và vai cô tự nhiên kề vào vai ông. Không phải cô cố ý. Mà là ghế nhỏ. Mà là bóng tối. Mà là nhạc đang kéo họ xích lại gần như dòng nước xoáy.
Cô ngồi im. Nhạc tiếp tục. Saxophone rên rỉ - như một người đàn bà đang khóc trong sung sướng. Cô cảm nhận được vai ông - qua lớp áo choàng mỏng - nóng - gầy - cứng như gỗ nhưng rung như dây đàn.
"Ba thích jazz từ bao giờ?" - cô hỏi - nhỏ - sợ giọng mình làm rách bản nhạc.
"Từ hồi đi học ở Nga," - ông nói - "đêm đông Leningrad... không có lò sưởi... chỉ có radio và rượu vodka. Ba nghe... để quên lạnh."
"Giờ ba cũng lạnh à?"
Ông quay sang nhìn cô. Trong bóng tối - mắt ông sáng - ánh sáng từ đèn sàn phản chiếu trong đồng tử - như hai ngọn nến nhỏ.
"Giờ ba lạnh hơn," - ông nói - "vì đã biết ấm là gì."
Cô hiểu. Cô hiểu ý ông. Vì cô cũng vậy. Cô đã biết ấm là gì - từ bàn tay trên eo - từ cái tên được gọi - từ chiếc ô che mưa - và giờ đây - từ vai kề vai dưới ánh đèn vàng.
Nhạc chuyển bài. Piano solo - nhẹ - như nước chảy trên đá. Ông đặt ly rượu xuống bàn - tiếng cạch nhỏ. Rồi tay ông - tay trái - từ thành ghế - chuyển sang - đặt lên tay cô - đang đặt trên đùi.
Cô đứng im. Không rút tay. Không nắm lại. Chỉ để yên.
Tay ông trên tay cô - nóng - khô - hơi rung. Không phải run vì già. Mà run vì kiềm chế. Năm ngón tay ông xòe ra - phủ lên mu bàn tay cô - như một tấm bản đồ nhỏ đang xác nhận lãnh thổ.
"Minh..." - cô thì thầm - gọi tên - trong bóng tối - lần đầu tiên không phải trên ban công - mà trong nhà - trong phòng khách - nơi có bàn thờ bà.
Ông siết nhẹ tay cô. Không đau. Chỉ là một cái siết nhẹ - như sợ cô bay đi - như sợ nhạc tắt - như sợ bóng tối sẽ tỉnh giấc.
"Đừng gọi," - ông nói - nhưng tay không buông.
"Vì sao?"
"Vì... nếu con gọi... ba sẽ trả lời. Và ba không được phép trả lời."
Cô quay sang. Mặt cô gần mặt ông. Trong bóng tối - cô thấy môi ông - khô - nứt - hơi mở - như đang thở gấp. Cô thấy lông mi ông - rung nhẹ - như cánh bướm đêm. Cô thấy mùi ông - rượu - nhạc - áo choàng cũ - mùi của một người đàn ông đang cháy từ bên trong.
"Thì đừng trả lời," - cô nói - "chỉ cần... nghe."
Ông nhắm mắt. Tay ông vẫn trên tay cô. Nhạc piano tiếp tục - Clair de Lune - hoặc có lẽ không - cô không còn phân biệt được. Cô chỉ nghe tiếng tim ông - qua vai chạm vai - thình thịch - chậm - nặng - như tiếng trống ngực từ lòng đất.
Cô ngả đầu - tự nhiên - lên vai ông. Tóc cô rơi xuống ngực ông - đen - mềm - như dòng suối nhỏ. Ông không đẩy ra. Ông để yên. Và cô cảm nhận - cằm ông chạm nhẹ vào đỉnh đầu cô - như một cái hôn không thành hình.
Họ ngồi đó - trong bóng tối - dưới ánh đèn sàn - nhạc jazz vẫn chảy - như thời gian đã ngừng lại để nhìn họ. Hai người - trên một chiếc ghế bành cũ - một nửa đã mất - một nửa đang tìm lại.
Cô thiếp đi. Không biết từ lúc nào.
Trong giấc ngủ mơ hồ - cô cảm thấy tay ông - từ tay cô - chuyển lên - vuốt nhẹ tóc cô - chậm - từng sợi - từng sợi - như đang đếm - như đang ghi nhớ - như đang nói lời từ biệt với một thứ sắp mất.
Khi cô tỉnh lại - trời đã xám.
Radio đã tắt.
Ông đã đi.
Chỉ còn cô - nằm trên ghế bành - đầu tựa vào chỗ ông vừa ngồi - còn ấm - và một tấm chăn mỏng - phủ trên người cô - mùi ông - mùi rượu - mùi jazz đêm qua.
Cô ngồi dậy - nhìn quanh. Phòng khách trống. Nhưng trên bàn - cạnh ly rượu còn dư - có một mẩu giấy gấp nhỏ. Cô mở ra. Chữ viết tay - run - như viết trong bóng tối:
"Đêm nay ba không ngủ được. Nhưng ba không buồn."
Cô cầm mẩu giấy - đặt lên ngực - nằm lại xuống ghế - hít mùi chăn.
Và cô biết - từ giờ - mỗi đêm khuya - cô sẽ thức - để nghe radio - để nghe tiếng bước chân ông - để biết - có một người đàn ông - cũng đang thức - cũng đang lạnh - và cũng đang - muốn được nghe thấy.

Kết phần 13:
Một bản nhạc jazz đã chơi xong.
Một chiếc ghế bành đã chứa đựng hai người.
Và một bàn tay - đã đặt lên tay - rồi lên tóc - trong bóng tối - nơi không ai nhìn thấy - nơi mọi lời nói đều được phép thì thầm - và mọi cái chạm đều được phép là giấc mơ.
Từ giờ - ranh giới đã mờ đến mức - cô không còn biết - mình đang ngủ - hay đang tỉnh - khi ở bên ông.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách