Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 9: Bức thư không gửi

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Chủ nhật.
Mưa không rơi nhưng trời u ám - màu xám tro - như một tấm vải liệm phủ lên ngôi nhà. Chồng cô đi công tác từ sáng - vali kéo lọc cọc xuống cầu thang - hôn vội vào má cô - mùi nước hoa lạ - mùi của những nơi cô không được đến.
"Anh về thứ Ba," - anh nói - rồi cửa đóng sầm.
Cô đứng giữa phòng khách - nhìn cửa. Ba ngày. Hai đêm. Chỉ có cô và ông. Không phải lần đầu - nhưng lần này cảm thấy khác. Như không khí đã đổi trọng lượng. Như mỗi nhịp thở đều để lại vết trên gương.
Cô lên phòng - mở ngăn kéo bàn học - lấy giấy. Loại giấy viết thư cũ - vàng nhạt - có hoa văn hoa hồng nhạt ở góc. Cô chưa viết thư tay từ hồi còn yêu đương - từ khi những dòng tin nhắn điện tử thay thế mực tím và giấy thơm.
Cô cầm bút - ngồi trước cửa sổ. Mực đen. Đầu bút chạm giấy - chậm - như chạm vào da.
"Ba."
Chữ đầu tiên. Cô dừng lại. Tim đập vào thái dương. Cô viết tiếp - nhanh - như sợ mình sẽ dừng lại:
"Con không biết tại sao con viết thư này. Có lẽ vì con không dám nói. Có lẽ vì nếu nói ra, giọng con sẽ run. Có lẽ vì con muốn ba đọc đi đọc lại - trong im lặng - mà không phải đối mặt với con."
Cô dừng - thở - nhìn ra ngoài cửa sổ. Sân sau - cây bàng già - lá đỏ rụng trên nền gạch - như máu khô.
"Ba ơi. Con cô đơn. Không phải vì chồng con vắng nhà. Mà vì... có một khoảng trống trong con. Một cái hố sâu. Con đã tưởng hôn nhân sẽ lấp đầy. Nhưng không. Và giờ con sợ - sợ rằng có một thứ khác đang lấp đầy nó. Thứ mà con không được phép để vào."
Nước mắt rơi xuống giấy. Không phải vì buồn. Mà vì cô đang viết điều cô không bao giờ nghĩ mình sẽ viết. Mực loang - nhỏ - thành một vệt xám trên chữ "không được phép".
"Con nhớ tiếng thở dài của ba. Con nhớ bàn tay để lại ly sữa. Con nhớ ánh mắt ba nhìn con qua gương. Và con... con muốn được nhìn lại. Con muốn được nhìn - mà không phải qua gương. Con muốn..."
Cô dừng. Bút run. Cô không thể viết tiếp. Không phải vì không biết viết gì. Mà vì cô biết quá rõ điều tiếp theo - và nó sẽ đốt cháy cả hai.
Cô xé thư.
Từng mảnh. Từng mảnh. Nhỏ như bướm đêm. Cô đi đến thùng rác - ném vào. Nhưng một mảnh giấy nhỏ - có chữ "con muốn" - lướt khỏi tay cô - bay ra cửa - rơi xuống khe cầu thang - lượn lờ như một chiếc lá khô - rồi rơi lả tả xuống tầng một.
Cô đứng im.
Không xuống nhặt. Không thể. Nếu xuống - cô sẽ gặp ông. Và nếu gặp - cô sẽ chết vì xấu hổ. Hoặc vì điều gì đó còn nguy hiểm hơn xấu hổ.
Cô lùi vào phòng - đóng cửa - ngồi xuống giường - tay ôm ngực. Tim đập như muốn thoát ra. Cô nghe - dưới nhà - tiếng bước chân. Ông. Ông đang ở đó. Ông đang đi ngang qua cầu thang. Ông sẽ thấy.
Im lặng.
Rồi tiếng bước chân dừng.
Rồi im lặng dài - như một hơi thở bị nín.
Cô nằm xuống - kéo chăn trùm kín đầu. Trong bóng tối nóng bức của chăn - cô đếm nhịp tim. Một trăm. Hai trăm. Cô không nghe thấy tiếng động nào từ dưới nhà. Có lẽ ông đã đi ra ngoài. Có lẽ ông không thấy. Có lẽ mảnh giấy đã bay vào góc khuất.
Hoặc có lẽ - ông đang cầm nó.
Cô thiếp đi - không biết từ lúc nào.
Chiều.
Cô tỉnh dậy - trời vẫn u ám. Cô xuống bếp - không thấy ông. Chỉ có nồi cháo trên bếp - còn ấm - và một chiếc đĩa sứ đậy khăn. Cô mở ra - bánh cuốn nóng - mùi hành phi.
Cô ăn. Nhưng mắt cô cứ liếc về phía cầu thang. Mảnh giấy. Cô phải xuống nhặt. Hoặc xác nhận nó đã biến mất.
Cô đi xuống - chậm - như đi vào hiện trường. Cầu thang gỗ - từng bậc - từng bậc. Cô nhìn. Không thấy mảnh giấy. Cô nhìn kỹ hơn - dưới chân cầu thang - sau chậu cây - dưới tủ giày. Không có.
Cô đứng thẳng - thở phào. Có lẽ gió thổi bay. Có lẽ nó rơi vào khe sàn. Có lẽ -
"Con tìm cái này à?"
Cô giật bắn - quay lại.
Ông đứng ở cửa sau - tay cầm mảnh giấy nhỏ - chữ "con muốn" vẫn còn đó - đen - rõ - như một vết sẹo trên nền giấy vàng.
Mặt cô bốc hỏa. Tai ù. Cô mở miệng - không ra tiếng.
Ông đi lại - chậm - mắt không nhìn mảnh giấy - mà nhìn cô. Ánh mắt ông không trách. Không giận. Không ngạc nhiên. Chỉ... buồn. Buồn sâu - như đáy giếng.
"Ba..." - cô run - "ba đừng đọc... ba cho con..."
Ông đưa mảnh giấy cho cô. Cô vội vàng cầm lấy - nhét vào túi áo - như nhét một bí mật có thể giết người.
"Ba không đọc gì cả," - ông nói - nhẹ - "chỉ thấy nó rơi. Ba nhặt lên. Định đưa cho con."
Cô nhìn ông. Ông có đọc không? Cô không biết. Dòng chữ quá ngắn - "con muốn" - không đủ để hiểu gì. Nhưng nếu ông đã nhìn thấy những mảnh giấy khác trong thùng rác? Nếu ông đã ghép lại? Nếu ông đã biết?
"Con viết... con viết cho bạn," - cô nói dối - giọng như sợi chỉ sắp đứt.
Ông gật. Không hỏi thêm. Ông đi ngang qua cô - đi vào bếp - đứng trước nồi cháo - khuấy nhẹ. Cô đứng đó - tay trong túi áo - nắm chặt mảnh giấy - như nắm chặt một quả bom.
"Cháo nguội rồi," - ông nói - "ba hâm lại."
"Con... con không đói," - cô thì thầm.
Ông không quay lại. Chỉ nói nhỏ - như nói với nồi cháo:
"Con phải ăn. Ba không muốn... con ốm."
Ba không muốn con ốm.
Sáu chữ. Nhưng cô nghe thấy cả điều chưa nói: "Ba không muốn con rời đi. Ba không muốn con buồn. Ba không muốn con viết những lá thư mà ba không được đọc."
Cô bước lại - đứng sau ông - cách nửa mét. Cô nhìn lưng ông - gầy - cong nhẹ - áo sơ mi cũ có vết loang mực ở vai. Cô muốn đặt tay lên vai ông. Muốn tựa trán vào lưng ông. Muốn nói: "Con muốn ba đọc. Con muốn ba biết. Con muốn..."
Nhưng cô không làm gì. Cô chỉ đứng đó - ngửi mùi cháo - mùi ông - mùi của một điều cô không được phép muốn.
Tối.
Cô lên phòng - mở ngăn kéo - lấy mảnh giấy ra. Cô nhìn chữ "con muốn" - rồi cô viết tiếp - bằng bút khác - mực đỏ - lên chính mảnh giấy đó:
"...được ba nhìn thấy."
Cô gấp mảnh giấy - nhỏ - nhỏ hơn - bằng hạt đậu. Cô mở hộp trang sức - bỏ vào - đóng nắp. Cô không gửi. Cô không xé. Cô chỉ cất - như cất một phần của mình - vào nơi tối nhất - nơi chỉ cô biết - và có lẽ - nơi cô muốn ông tìm thấy.

Kết phần 9:
Một bức thư đã bị xé.
Nhưng một mảnh giấy đã sống sót.
Và trên mảnh giấy đó - hai dòng chữ - một đen một đỏ - đã tạo thành một câu hoàn chỉnh:
"Con muốn được ba nhìn thấy."
Từ giờ - trong hộp trang sức - có một quả bom nhỏ.
Và cô - đang nắm chìa khóa - chờ ngày - hoặc chờ ông - mở ra.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách