Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 17: Cái ôm không thành

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Sau bữa tối.
Chồng cô vẫn chưa về. Điện thoại im lặng - màn hình tối như một con mắt đã nhắm. Cô dọn bàn - xếp đĩa - chất chén. Ông đứng dậy - cầm xoong nồi - đi về phía bồn rửa.
"Ba để con rửa," - cô nói.
"Ba rửa," - ông đáp - không nhìn cô - chỉ nhìn vào xoong nồi trong tay. "Con lau chén."
Cô gật. Lấy khăn. Đứng cạnh ông - cách nửa bước - cùng hướng nhìn xuống bồn nước. Nước chảy ào ào từ vòi - hơi nước bốc lên - làm mờ kính cửa sổ bếp. Trong kính mờ - cô thấy bóng ông - lệch - như một bức tranh thủy ấm chưa khô.
Ông rửa. Cô lau. Tay họ chạm nhau qua chén đĩa - trơn - nóng - sột soạt. Mỗi lần chạm - cô giữ lại một giây lâu hơn cần thiết. Mỗi lần chạm - ông rụt tay nhanh hơn cần thiết. Như một trò chơi im lặng - ai đuổi - ai chạy - trong không gian bếp hẹp.
Nước nóng. Hơi nước. Mùi xà phòng bồ hòn.
Cô đứng bên phải ông. Nếu cô xoay người mười lăm độ - cô sẽ đối mặt với lưng ông. Lưng ông - dưới ánh đèn bếp - cong nhẹ - xương bả vai nổi lên dưới áo thun - như hai hòn đá nhô giữa dòng suối mỏng.
Cô dừng lau.
Chén trong tay - còn ướt - nước nhỏ tách tách xuống nền gạch. Cô nhìn lưng ông. Nhìn hơi nước bám vào tóc ông - làm sợi bạc dính vào da - như sương trên cỏ khô. Cô nhìn đường cong eo ông - nơi thắt lưng quần vải ôm nhẹ - lộ đường viền quần lót cũ - mờ - như một đường biên giới cũ bị phai mờ bởi nước và thời gian.
Cô muốn ôm.
Cô muốn đặt trán mình lên giữa hai xương bả vai ông. Muốn vòng tay qua eo ông - năm ngón tay đan vào nhau ở phía trước bụng ông. Muốn áp sát ngực mình vào lưng ông - để cảm nhận xương sống ông đang đập theo nhịp tim cô. Muốn nói - không thành lời - chỉ bằng hơi thở trên da ông - rằng cô ở đây - rằng cô muốn - rằng cô sẵn sàng.
Tay cô nhấc lên.
Chậm. Rất chậm. Từ bên hông - lên - vươn về phía eo ông. Khoảng cách - hai gang tay. Một gang. Nửa gang. Cô cảm nhận được nhiệt từ lưng ông toả ra - xộc vào lòng bàn tay cô chưa chạm - như nam châm đẩy nhau trước khi hút.
Nhưng cô dừng lại.
Tay cô lơ lửng giữa không trung - giữa cô và lưng ông - như một cánh chim sắp đậu rồi nhận ra cành cây quá mong manh. Cô sợ. Sợ rằng nếu chạm - ông sẽ vỡ. Sợ rằng nếu chạm - cô sẽ không buông được. Sợ rằng cái ôm đó - sẽ biến từ suýt thành đã - và từ đã - không còn đường quay lại.
Cô hạ tay xuống.
Chậm. Đau đớn. Như hạ một thanh kiếm đã rút ra khỏi vỏ. Cô cúi đầu - nhìn chén trong tay - nước đã nhỏ hết - khô - trơn như một viên sỏi.
Ông tắt nước.
Im lặng. Hơi nước tan dần. Kính cửa sổ sáng lên - phản chiếu rõ cả hai. Cô thấy mình trong kính - cúi đầu - mặt buồn. Và thấy ông - đang nhìn cô - qua kính - mắt chạm mắt - trong phản chiếu.
Ông biết.
Cô biết ông biết. Cô thấy trong mắt ông - qua lớp kính hơi nước - một nỗi tiếc nuối sâu đến mức thành nỗi đau. Ông đã thấy tay cô nhấc lên. Ông đã thấy tay cô dừng lại. Ông đã thấy cô muốn - và đã thấy cô không dám.
"Con lên ngủ đi," - ông nói - giọng khàn - không quay lại.
"Con..." - cô muốn nói xin lỗi. Nhưng xin lỗi vì điều gì? Vì suýt chạm? Hay vì không chạm?
"Đi đi," - ông nói - nhẹ hơn - như xua đuổi - nhưng như van xin.
Cô đi.
Bước ra khỏi bếp - qua hành lang - đến cầu thang. Chân cô nặng - như bước trong nước sâu. Cô bước lên từng bậc - từng bậc - kẽo kẹt - tiếng gỗ kêu như đang than khóc.
Khi lên đến nửa cầu thang - cô dừng. Tựa vào tay vịn - thở. Cô nhìn xuống bếp - ánh sáng vàng vọt ra - ông vẫn đứng đó - lưng quay về phía cô - tay bám vào thành bồn - đầu cúi - vai rung nhẹ.
Hay là cô tưởng tượng?
Cô lên phòng. Đóng cửa. Ngồi xuống giường - trong bóng tối - không bật đèn. Cô nhìn tay mình - tay vừa suýt ôm lấy eo ông. Cô siết nắm tay - rồi mở ra. Trống. Nhưng vẫn nóng - như đã chạm vào một thứ vô hình.
Mười phút.
Hay một tiếng. Cô không biết. Cô đứng dậy - mở cửa - định xuống lấy nước. Hoặc định xuống kiểm tra. Hoặc định xuống... cô không biết nữa.
Cô bước ra hành lang. Và thấy.
Trên tay vịn cầu thang - ở bậc thứ năm - nơi cô vừa tựa lúc nãy - có một chiếc khăn lau tay. Khăn bông trắng - viền xanh - loại khăn bếp cũ. Gấp gọn. Đặt cẩn thận trên tay vịn - không phải vứt - mà là để lại.
Cô nhận ra. Đây là khăn ông dùng để lau tay lúc rửa bát. Nhưng ông không mang theo. Ông đã để lại đây. Sau khi cô đi lên. Sau khi cô dừng ở bậc thang này. Sau khi...
Cô cầm khăn. Mềm. Ẩm nhẹ - vì nước rửa bát - nhưng còn ấm. Rất ấm. Như vừa được nắm trong tay ông. Cô đưa lên mũi - hít - mùi xà phòng - mùi da ông - mùi của một người đàn ông vừa đứng ở đây - vừa đặt khăn xuống - và vừa...
Cô quay lại nhìn xuống bếp.
Ông đã tắt đèn. Tối. Nhưng ở chân cầu thang - cô thấy một bóng - đứng trong bóng tối - nhìn lên. Không lên tiếng. Không bước lên. Chỉ đứng đó - để cô biết - ông cũng đã đi đến đây. Ông cũng đã đặt khăn lại. Và ông cũng đã - suýt - làm điều gì đó - mà bây giờ - chỉ còn chiếc khăn lau tay - làm bằng chứng.
Cô cầm khăn - đi lên phòng.
Không ngoái lại. Nhưng lần này - cô không đóng cửa. Cô để hé. Một khe nhỏ. Đủ để ánh sáng hành lang lọt vào. Đủ để - nếu có ai đi lên - cô sẽ biết.
Cô nằm xuống - khăn đặt dưới gối - mặt nghiêng vào đó. Mùi ông. Ấm. Gần.
Và cô biết - dưới tầng dưới - ông cũng đang nằm - hoặc đang ngồi - và cũng đang nhớ - đến bàn tay chưa chạm - đến cái ôm không thành - đến chiếc khăn - đã thay cho vòng tay - được đặt lên tay vịn - như một lời hứa:
Lần sau. Có lẽ. Lần sau.

Kết phần 17:
Một cái ôm đã suýt thành hình.
Nhưng dừng lại - giữa không trung - giữa hai người - như một bức tượng dở dang.
Tuy nhiên - một chiếc khăn - đã được để lại trên tay vịn.
Không phải lời từ chối.
Mà là lời hứa: Ta cũng suýt. Ta cũng muốn. Và ta sẽ đợi - cho đến khi cả hai - không còn phải dừng lại nữa.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách