Ngọn Lửa Sau Bóng Tối
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Sáng thứ Tư.
Chồng cô đi từ lúc trời còn tím - cửa phòng đóng cạch - rồi tiếng xe nổ máy gầm ngoài đầu ngõ. Cô nằm thêm nửa tiếng - mắt mở - nhìn rèm cửa hắt sáng xám. Khi cô xuống giường - chân trần chạm sàn - lạnh - cô biết ông đã dậy từ lâu. Mùi cà phê pha phin thoang thoảng từ dưới bếp lên - đắng - nồng - như một lời nhắc nhở rằng ngày đã bắt đầu từ trước cô.Cô vào phòng thay đồ - cửa không đóng hẳn - để hơi lùa vào cho đỡ ngột. Cô đứng trước gương toàn thân - loại gương đứng cũ - viền gỗ sồi đã ngả màu vàng nâu. Trong gương - cô thấy mình - váy liền màu xanh navy - cổ đức - tay lỡ - loại váy cô hay mặc đi dạy. Nghiêm túc. Kín đáo. An toàn.Cô cài nút cổ áo.
Nút thứ nhất - cô thấy cổ mình trắng - dài - nổi gân nhỏ chạy dọc. Nút thứ hai - cô thấy xương quai xanh lấp ló dưới da - như hai hốc nhỏ có thể đựng nước mưa.Cô dừng lại.
Tay cô trên nút thứ ba - nhưng không cài ngay. Cô nhìn mình trong gương - lâu hơn cần thiết. Cô thấy tóc mình - đen - buộc cao - để lộ gáy. Cô thấy eo mình - thắt lại bởi đai váy - nhỏ - như tay người ta có thể vòng quanh. Cô thấy đùi mình - dưới đường xếp ly váy - thẳng - trắng - chạm vào nhau khi cô đứng khép.Cô không nhìn mình như vậy từ lâu lắm. Từ trước khi lấy chồng. Từ khi còn là cô gái đi làm - được nhìn - được theo đuổi - được ao ước. Giờ cô chỉ là vợ của một người đàn ông bận rộn. Cô chỉ là giáo viên cấp một. Cô chỉ là... người ở trong nhà này.Nhưng hôm nay - cô nhìn.
Và cô biết - mình đang nhìn qua con mắt của ai đó khác. Không phải mình. Mà là qua ánh mắt của người đàn ông đang sống dưới tầng dưới. Người đã nhìn bà - trong bức ảnh đen trắng - với cùng một dáng người - cùng một đường cong - cách đây bốn mươi năm.Cô chậm rãi vuốt váy. Từ eo - xuống hông - xuống đùi. Tay cô nhẹ - như tay người khác đang chạm vào. Cô hơi nghiêng người - xem dáng mình nghiêng. Rồi quay lưng về phía gương - nhìn qua vai - xem phía sau váy có phẳng không.Cô không nghe thấy tiếng bước chân.
Chỉ nghe thấy - tiếng thở dài.Rất nhẹ. Rất dài. Như một sợi chỉ bạc bị kéo căng đến mức sắp đứt - rồi lại thả lỏng. Tiếng thở đó đến từ sau lưng cô - từ hành lang - từ khe cửa.Cô đứng im.
Không quay lại. Mắt cô vẫn nhìn vào gương - nhưng giờ cô không nhìn mình nữa. Cô nhìn phía sau - phản chiếu trong gương - nơi ông đang đứng.Ông ở đó.
Cách cửa phòng cô khoảng hai mét. Tay cầm cuốn sách - nhưng không mở. Mắt nhìn vào phòng - nhìn vào cô - nhìn vào phản chiếu của cô trong gương. Ông mặc áo sơ mi cũ - cúc cổ mở - lộ xương ức gầy. Tóc ông rối nhẹ - vì vừa ngủ dậy - bạc trắng như sương.Ánh mắt ông trong gương - không gặp mắt cô. Ông nhìn xuống - nhìn eo cô - nhìn đường cong váy - nhìn gáy cô trần trụi dưới ánh sáng cửa sổ. Ánh mắt đó chậm - nặng - như đang đọc một bài thơ bằng da thịt.Cô cảm thấy nóng.
Từ gáy - chạy xuống lưng - xuống eo - xuống đùi. Như có một bàn tay vô hình - theo đúng đường đi của ánh mắt ông. Cô muốn quay lại - hoặc muốn đóng cửa - hoặc muốn cài nhanh nút áo. Nhưng cô không làm gì. Cô đứng yên - để ông nhìn - để mình được nhìn thấy - lần đầu tiên sau bao tháng ngày vô hình trong chính ngôi nhà mình.Ông thở dài lần nữa.
Lần này - cô nghe rõ hơn. Trong tiếng thở đó có cả nỗi nhớ - cả sự kiềm chế - cả nỗi đau của một người đàn ông đã quen với việc nhìn nhưng không được chạm. Có cả sự ngưỡng mộ - của người già nhìn tuổi trẻ - và có cả sự đói khát - của người đàn ông nhìn người đàn bà.Rồi ông đi.
Không tiếng bước chân. Chỉ có tiếng sách sột soạt khi ông siết chặt - và bóng ông biến mất khỏi phản chiếu trong gương.Cô vẫn đứng yên - tay còn đặt trên nút áo thứ ba. Cô nhìn mình trong gương - và lần đầu tiên - cô thấy mình đẹp. Không phải vì gương. Mà vì vừa có ai đó - nhìn cô - như thể cô đáng được nhìn.Cô cài nút thứ ba. Chậm. Rất chậm.
Rồi cô ngồi xuống ghế trang điểm - mở nắp phấn - nhưng không đánh. Cô chỉ nhìn vào hộp phấn - mặt cô phản chiếu trên nắp gương nhỏ - mờ - như một bức ảnh cũ.Cô biết - từ giờ - mỗi lần đứng trước gương - cô sẽ không chỉ nhìn mình.
Cô sẽ nhìn phía sau - nơi có thể có một bóng - đang thở dài.
Kết phần 7:
Một nút áo đã được cài chậm lại.
Một ánh mắt đã được nhìn qua gương.
Và một tiếng thở dài - đã nói tất cả những gì cả hai không dám nói.
Từ giờ - cô biết - mình có một sức mạnh mới.
Không phải sức mạnh của tuổi trẻ.
Mà là sức mạnh của người được nhìn thấy - bởi đôi mắt đang cháy.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!