Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Chồng cô nhắn: "Anh về muộn, em ăn trước."
Cô nhìn tin nhắn - rồi tắt màn hình. Bên ngoài, trời đang đổ.
Không phải mưa rào mùa hạ - mà là mưa ngâu - mưa dài - mưa như một người tình cũ không chịu đi. Tiếng lộp độp trên mái tôn hiên sau - đều đặn - như ai đó gõ cửa liên hồi.
Cô ngồi bậc thềm hiên - nhìn ra vườn. Nước chảy thành dòng nhỏ trên nền gạch - mang theo lá rụng - vàng - đỏ - trôi lũ lượt như những bức thư không người nhận.
Ông ra sau - tay cầm ấm trà - hai chén sứ trắng viền xanh. Ông ngồi - không hỏi - đặt một chén cạnh cô. Khoảng cách - một gang tay. Cô có thể nghe thấy tiếng áo ông sột soạt khi ngồi xuống - tiếng vải lanh cũ - mỏng - như da người sau nhiều năm phơi nắng.
"Ba..." - cô mở miệng - rồi ngừng. Không biết hỏi gì.
Ông rót trà - nước vàng - nghi ngút khói.
"Uống đi, ấm người."
Cô cầm chén - nóng - để lên đầu gối. Đầu gối cô trần - váy ngắn - da tiếp xúc với gỗ bậc thềm - lạnh. Nhưng chén trà nóng trên đùi - như một bàn tay vô hình đặt lên.
Mưa to hơn.
Tiếng lộp độp biến thành ầm ầm - như trống ngực. Sấm rền xa - không dữ dội - chỉ như một tiếng thở dài của đất.
Ông nhìn ra vườn - mắt xa xăm.
"Ba năm mươi năm trước," - ông nói - giọng thấp - hòa vào tiếng mưa - "ba cũng ngồi đây. Với... một người."
Cô giật mình. Ông chưa bao giờ nhắc về quá khứ. Chưa bao giờ nhắc tên bà - ngoài việc thắp nhang ngày giỗ.
"Người đó..." - cô hỏi nhỏ - sợ tiếng mình làm vỡ mưa.
"Người đó thích ngồi đây khi mưa," - ông cười. Nhẹ. Rất nhẹ. Khóe môi nhếch lên - như trang sách cũ được gió lật. "Bà ấy bảo - tiếng mưa trên tôn - là thi sĩ đang đánh máy."
Cô nhìn ông. Lần đầu - cô thấy ông cười. Không phải cười xã giao - không phải cười lịch sự. Mà là nụ cười của một người đàn ông đang nhìn thấy lại người yêu năm xưa - trong ký ức - và không buồn - chỉ... ấm.
Nụ cười đó làm khóe mắt ông nhăn - nếp nhăn chạy dài - như những đường mưa trên kính. Cô thấy ông trẻ lại - không phải ngoại hình - mà là thần thái. Một người đàn ông từng biết yêu - từng biết chờ đợi - từng biết ngồi im lặng bên ai đó khi mưa rơi.
Cô cũng cười. Không cố ý. Chỉ là - nụ cười của ông lây sang - như nhiệt.
"Con... con không biết ba từng lãng mạn như vậy."
"Lãng mạn?" - ông lắc đầu - nụ cười tắt dần - nhưng vẫn còn dư âm trên môi. "Không. Chỉ là... nhớ."
Hai chữ đó - chỉ là nhớ - nặng như chì. Cô cảm thấy - ông không chỉ nhớ bà. Ông đang nhớ cảm giác - được ngồi bên ai - khi mưa rơi - mà không cần nói gì.
Gió lạnh thổi qua hiên. Cô run - nhẹ - vai co lại.
Ông nhìn cô - rồi đứng dậy - đi vào nhà - không nói. Cô tưởng ông bỏ đi - lòng chùng xuống - như chiếc lá trôi trong mưa.
Nhưng ông quay lại - mang theo chiếc khăn choàng - dệt tay - màu be cũ. Ông đưa cho cô - không trùm lên - chỉ đưa - để cô tự quyết định.
Cô nhận. Mùi ông trên khăn - mùi tủ gỗ - mùi sách cũ - mùi của một người đàn ông sống một mình quá lâu. Cô quấn quanh vai - khăn rộng - che cả cổ - như một vòng tay lỏng lẻo.
"Ba còn nhớ... bà ấy nhiều không?" - cô hỏi - mắt nhìn vào chén trà đã nguội.
Im lặng. Chỉ có mưa.
"Nhớ," - ông nói - "nhưng không còn đau."
Cô quay sang nhìn ông. Ánh sáng từ cửa sổ sau lưng ông - vàng vọt - tạo một viền sáng quanh tóc ông - bạc trắng - như màu của sương mai. Mặt ông trong bóng tối - chỉ thấy đôi mắt - long lanh - không phải vì nước mắt - mà vì phản chiếu ánh đèn.
Cô muốn hỏi: "Ba có cô đơn không?"
Nhưng không dám. Vì cô sợ - câu trả lời - sẽ là một câu hỏi ngược lại - mà cô không đủ can đảm trả lời.
Mưa nhỏ dần.
Tiếng lộp độp trở lại - nhịp chậm - như tim đang hồi phục.
Ông đứng dậy - cầm hai chén trà - đi vào bếp. Cô ngồi lại - quấn chặt khăn - hít mùi trên đó. Mùi của ông - đã ngấm vào sợi vải - như ông đang ôm cô - từ xa - qua một chiếc khăn.
Khi ông ra - tay không - ông dừng ở cửa.
"Con dâu."
Cô ngẩng lên. Ông hiếm khi gọi cô như vậy - thường chỉ nói chuyện mà không xưng hô.
"Ba cảm ơn... vì đã ngồi đây."
Cô không hiểu - cảm ơn vì điều gì. Vì ngồi im? Vì nghe chuyện? Hay vì... đã làm ông nhớ lại cách để cười?
Cô chỉ gật.
Ông đi vào nhà - bóng ông dài trên nền gạch ướt - như một vệt mực chưa khô.
Cô ngồi lại - một mình với mưa.
Khăn choàng vẫn trên vai - ấm - như một lời hứa không rõ ràng. Cô đưa tay lên - vuốt nhẹ sợi len - rồi đặt lên môi - hôn nhẹ - như hôn vào tay ai đó đã rời đi.
Tiếng mưa trên tôn - lộp độp - như thi sĩ đang đánh máy.
Và cô biết - bài thơ đó - đã viết về một điều không nên viết.

Kết phần 4:
Một nụ cười đã được trao đổi.
Một chiếc khăn đã được quấn quanh vai.
Và một câu chuyện cũ - đã mở ra cánh cửa - để hai người - bước vào - không phải vì lỡ lầm - mà vì... cả hai đều đang tìm một nơi trú mưa.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách