Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 10: Chiếc váy đỏ

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Thứ Hai.
Chồng cô đi từ sáng sớm - cúp máy lúc cô còn đang rửa mặt - tiếng "Anh đi đây" thoáng qua như một câu nói dối vội vàng. Cô đứng trước gương - tay cầm lược - chải tóc đi chải tóc lại - nhìn vào đống quần áo trên giường.
Váy xanh. Váy be. Váy đen.
Những màu của sự vô hình. Những màu của cô giáo. Những màu của người vợ đứng trong góc nhà.
Cô mở ngăn kéo cuối. Chiếc váy đỏ nằm đó - từ thời còn yêu - từ thời còn được mời đi ăn tối - từ thời còn biết mình có thể làm ai đó ngoái lại. Cô chưa mặc nó từ ngày cưới. Màu đỏ sẫm - như rượu vang đổ trên vải nhung - dày - ôm - xẻ tà cao đến đùi.
Tay cô vuốt váy. Mịn. Nóng. Như da thú.
Cô mặc.
Không phải vì chồng - anh không nhìn thấy. Không phải vì đi dạy - cô sẽ khoác thêm áo choàng. Cô mặc vì... chiều nay - khi ông về từ vườn - khi ông đi ngang qua phòng khách - khi ông thấy cô đứng đó - cô muốn ông không thể quay đi.
Cô nhìn mình trong gương.
Đỏ. Quá đỏ. Màu của đám cưới. Màu của máu. Màu của ngọn lửa không ai dập tắt. Váy ôm eo - nâng ngực - xẻ tà lộ đùi trắng khi cô xoay nhẹ. Cô buộc tóc cao - để lộ cổ - để lộ xương quai xanh - để lộ vùng da non nơi cổ tiếp xúc với vai.
Cô thoa son. Đỏ. Cùng tông.
Cô không nhận ra người trong gương. Không phải cô giáo. Không phải con dâu. Mà là một người đàn bà đang thức dậy sau giấc ngủ đông.
Chiều.
Cô ngồi ở phòng khách - trên ghế sofa - chân gác lên nhau - váy xẻ hở ra - lộ đùi trắng dưới ánh đèn hoàng hôn. Cô cầm sách - nhưng không đọc. Cô chỉ ngồi đó - chờ. Tai cô căng - nghe từng tiếng động ngoài ngõ.
Tiếng cửa sắt ken két.
Tiếng bước chân sành sạch trên gạch sân.
Tiếng thở - nặng - vì ông vừa làm vườn - vừa cuốc đất - mồ hôi ướt áo.
Cô không đứng dậy. Không chỉnh váy. Cô ngồi yên - sách mở trên đùi - mắt nhìn vào trang sách nhưng nhìn thấy cửa.
Ông vào.
Tay cầm cuốc mini - áo thun ướt đẫm - dính vào lưng - lộ cột sống gồ lên dưới da. Ông cúi - để cuốc xuống góc tường - rồi thẳng lưng - quay sang phòng khách - định đi vào bếp rót nước.
Ông dừng lại.
Ánh mắt ông chạm vào cô - như hai vật thể chạm nhau trong không gian - phát ra tiếng xoẹt vô hình. Ông đứng đó - nửa bước trong phòng khách - nửa bước ngoài hành lang - như bị đóng đinh vào sàn gạch.
Cô ngẩng lên.
Không vội. Không e dè. Cô nhìn thẳng vào mắt ông - rồi khép sách lại - từ từ - tiếng giấy xoẹt như tiếng lụa rách.
"Ba về rồi," - cô nói. Giọng cô khác. Thấp hơn. Khàn hơn. Như đã hút thuốc lá cả buổi chiều.
Ông không đáp. Ông nhìn.
Lần đầu tiên - ông không quay đi. Không cúi xuống. Không tìm cớ đi chỗ khác. Ông nhìn thẳng - từ mặt cô - xuống cổ - xuống vai hở - xuống eo ôm trong váy đỏ - xuống đùi trắng lộ ra từ khe xẻ - xuống bắp chân - xuống đôi chân trần đặt trên thảm.
Ánh mắt ông chậm. Nặng. Nóng.
Không còn là ánh mắt của người cha chồng. Mà là ánh mắt của người đàn ông - nhìn người đàn bà - và thấy lửa.
Cô cảm thấy da mình nóng lên từng chỗ một - nơi ánh mắt ông chạm qua. Cô không rụt chân lại. Không kéo váy che. Cô để nguyên - để lửa cháy - để mình bị nhìn thấy - lần đầu tiên sau bao năm tháng vô hình.
"Con..." - ông mở miệng. Giọng ông khô - như cát. "Con đi đâu à?"
"Đâu cũng không," - cô nói - "con chỉ... ngồi đây."
Ông gật - nhưng không di chuyển. Hai người đứng nhìn nhau qua khoảng cách ba mét. Ánh hoàng hôn đỏ rực qua cửa sổ - chiếu vào váy cô - làm cô rực cháy như một ngọn đuốc giữa phòng khách tối.
Ông bước một bước.
Rồi dừng. Chỉ một bước. Nhưng đủ để cô nghe thấy tiếng thở ông nặng hơn. Đủ để cô ngửi thấy mùi mồ hôi trên ông - mùi đất - mùi cỏ - mùi của người đàn ông vừa làm việc bằng tay - vừa đổ mồ hôi - vừa nóng lên vì nhìn thấy điều không nên thấy.
"Ba đi tắm," - ông nói - nhưng không quay đi.
"Ba tắm đi," - cô đáp - nhưng cũng không đứng dậy.
Họ nhìn nhau thêm năm giây. Mười giây. Mười lăm giây. Khủng khiếp. Tuyệt vời. Như hai người đang đứng trên bờ vực - không ai nhảy - nhưng cũng không ai lùi.
Rồi ông quay đi.
Chậm. Rất chậm. Như thể mỗi bước đi đều kéo theo một sợi dây vô hình nối từ lưng ông đến tay cô. Cô nhìn ông đi - lưng áo ướt - vai gầy - bước chân nặng như kéo gông.
Khi ông khuất sau cánh cửa phòng tắm - cô mới thở. Cô không biết mình đã nín thở từ lúc nào. Cô đứng dậy - đi đến cửa sổ - đặt trán lên kính nóng. Trái tim cô đập vào thái dương - vào ngực - vào bụng - xuống tận đùi.
Cô nhìn xuống sân sau. Hoàng hôn đỏ như máu. Cây bàng già đang cháy trong ánh nắng cuối ngày. Cô biết - từ giờ - mọi thứ đã khác. Chiếc váy đỏ đã phá vỡ một thứ gì đó. Không phải tường. Mà là kính. Tấm kính trong suốt nhưng ngăn cách. Giờ đây - họ đã nhìn thấy nhau - thật sự nhìn thấy - qua mảnh kính vỡ.
Tối.
Cô ngồi ăn cơm với ông. Bữa cơm đầu tiên sau bao ngày im lặng mà không im lặng. Ông không nhìn cô nhiều. Nhưng mỗi lần nhìn - đều lâu hơn trước. Cô cũng vậy. Khi ông cúi ăn - cô nhìn tóc ông - cổ ông - tay ông cầm đũa. Khi cô với nước mắm - eo cô lộ ra dưới ánh đèn - cô biết ông nhìn - và cô để ông nhìn.
Sau bữa cơm - ông rửa bát. Cô đứng cạnh - lau chén. Không ai nói gì. Nhưng khi tay cô đưa cái đĩa cho ông - ngón tay cô chạm vào ngón tay ông - ướt - nóng - trơn vì nước rửa bát. Cả hai đều không rút tay ngay. Giữ lại - một giây - hai giây - rồi mới buông.
Cô đi lên phòng - không ngoái lại. Nhưng trên cầu thang - cô dừng. Cô biết - nếu cô quay lại - ông sẽ đang nhìn theo. Và cô quay lại.
Ông đang đứng dưới chân cầu thang - tay còn cầm khăn lau - mắt nhìn lên. Nhìn cô. Nhìn váy đỏ. Nhìn đôi chân trần trên bậc gỗ. Không che giấu. Không xấu hổ. Chỉ nhìn - như người đàn ông nhìn người đàn bà - lần đầu tiên - sau bốn mươi năm.
Cô mỉm cười. Không to. Chỉ khóe môi nhếch lên. Rồi cô đi lên - từng bậc - từng bậc - váy đỏ phất phơ sau lưng như ngọn lửa đang leo lên cầu thang.
Vào phòng - đóng cửa - cô tựa lưng vào cửa - thở. Cô nhìn xuống chiếc váy đỏ. Màu son vẫn còn trên môi. Cô đưa tay lên - chạm vào môi mình - nóng. Rồi cô hạ tay xuống - chạm vào eo - vào hông - vào đùi - nơi ánh mắt ông đã chạm.
Cô không thủ dâm. Cô không cần. Cô chỉ đứng đó - chạm vào chính mình - và cảm nhận - lần đầu tiên sau bao lâu - mình đang sống trong chính da thịt mình. Và có một người đàn ông khác - dưới tầng dưới - cũng đang chạm vào ký ức về cô - bằng ánh mắt - bằng hơi thở - bằng điều mà cả hai đều biết - sẽ không dừng lại ở đây.

Kết phần 10:
Một chiếc váy đỏ đã được mặc.
Một ánh mắt đã không quay đi.
Và một ngọn lửa - đã bùng lên giữa phòng khách - giữa hoàng hôn - giữa hai người đang đứng nhìn nhau qua mảnh kính vỡ.
Từ giờ - không còn là vô tình.
Từ giờ - là cố ý.
Và cố ý - thì đẹp hơn - cũng nguy hiểm hơn - gấp trăm lần.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách