Ngọn Lửa Sau Bóng Tối
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Phần 15: Lần đầu gọi tên
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Sáng thứ Năm.
Nắng vào bếp qua ô cửa sổ phía Đông - chéo - rọi thẳng vào mặt bếp ga - làm những vệt dầu cũ lấp lánh như mảnh thủy tinh vỡ. Cô đứng trước thớt - thái hành - mắt cay xè - không phải vì buồn - mà vì mùi hành tây đang xả vào không khí một thứ nước mắt giả tạo nhưng đau thật.Chồng cô đi từ sáng sớm - lần này có hôn vào trán - nhưng hôn vội - như đóng dấu lên một bưu phẩm. "Anh về sớm." Cô không tin - nhưng cũng không buồn. Vì từ đêm đọc sách dưới gỗ - từ trán chạm trán - cô đã bước sang một nơi mà tin nhắn của anh chỉ còn là tiếng ồn trắng.Cô nghe tiếng ông dậy. Tầng dưới - tiếng chén keng keng - tiếng nước chảy. Ông dậy muộn hôm nay. Có lẽ vì đêm thức. Có lẽ vì đêm đọc sách dưới gỗ - nơi cô ngủ - nơi ông viết - nơi hai người đã chạm trán nhau trong bóng tối như hai trang giấy được gấp chung.Cô thái hành xong - chuyển sang rửa cà chua. Nước chảy ào ào - che tiếng bước chân. Cô không biết ông đã lên bếp - đứng ở cửa - nhìn cô. Cho đến khi cô quay lại lấy thớt.Và thấy ông.Ông đứng đó - mặc áo thun trắng cũ - quần đùi xám - tóc ướt vừa gội - bạc trắng trong nắng. Ông cầm tách cà phê - hơi nghi ngút - nhưng không uống. Chỉ nhìn cô. Nhìn cách nắng rọi vào vai cô - vào cổ cô - vào đường cong lưng khi cô cúi rửa rau."Ba..." - cô mở miệng - rồi ngừng. Vì nắng quá sáng. Vì ban ngày không cho phép những cái tên riêng."Con nấu gì?" - ông hỏi - bình thường - như mọi ngày. Nhưng mắt ông không bình thường. Mắt ông đi theo giọt nước từ tay cô rơi xuống sàn - tách - như một tiếng chuông nhỏ."Canh cà chua trứng," - cô đáp - quay lại bếp - lấy chảo - đặt lên bếp - bật lửa.Cô quay lại chỗ thớt - lấy hành. Nhưng sàn bếp - ướt vì nước rửa rau - trơn. Cô bước - dép lê sột soạt - và cô trượt.Không phải ngã mạnh. Chỉ là trượt - chân trái trượt về phía trước - chân phải gập - cô ngã về sau - tay với ra sau - mắt nhắm - miệng kêu nhẹ - á - như chim non rơi khỏi cành.Nhưng cô không chạm sàn.Hai tay ông - từ đâu đến - đỡ lấy eo cô - từ phía sau. Chảo rơi - choang - hành tây bay tứ tung. Nhưng cô không nghe. Cô chỉ cảm nhận - hai bàn tay ôm lấy eo cô - nóng - ráp - siết chặt - đỡ cô đứng thẳng lại.Cô mở mắt.
Cô đang tựa vào người ông. Lưng cô áp vào ngực ông. Đầu cô gần vai ông. Hai tay ông vẫn trên eo cô - ngón cái chạm vào hõm eo - năm ngón còn lại xòe ra trên bụng - qua lớp vải áo mỏng.Nắng chiếu thẳng vào họ. Không có bóng tối. Không có rèm cửa. Không có đèn sàn vàng. Chỉ có ánh sáng trắng của buổi sáng - soi rõ từng sợi tóc bạc của ông - từng hạt mồ hôi trên trán cô - từng ngón tay đang run trên eo cô."Minh..." - cô thì thầm.Không phải "ba". Không phải "con cảm ơn". Chỉ là "Minh".
Gọi giữa ban ngày. Gọi trong bếp. Gọi khi đang tựa vào người ông - khi hai tay ông còn trên eo cô - khi chảo còn lăn lóc trên sàn.Ông giật nảy. Như bị điện giật. Tay ông siết chặt hơn - rồi lỏng ra - rồi lại siết - như đang đấu tranh giữa buông và giữ."Hạ..." - ông thì thầm lại - gần tai cô - hơi thở nóng phả vào gáy. "Đừng... đừng gọi như vậy... ở đây.""Ở đâu?" - cô hỏi - không xoay người - vẫn tựa vào ông - vẫn để tay ông trên eo. "Ở bếp? Hay ở... giữa ban ngày?"Ông không đáp. Cô cảm thấy tim ông đập - qua lưng cô - thình thịch - nhanh - nặng - như tiếng trống trong hang động. Cô cảm thấy ngực ông phập phồng - ép vào lưng cô - nóng - như một tấm sắt vừa rời lò."Buông con ra," - cô nói - nhưng không phải lệnh. Mà là câu hỏi. Cô không chắc mình muốn ông buông - hay muốn ông giữ thêm.Ông buông.
Chậm. Từng ngón một. Như tháo từng sợi dây thừng. Eo cô lạnh đi từng chỗ một - nơi từng ngón tay rời đi. Khi hai tay ông hoàn toàn buông - cô cảm thấy mình như bị rơi - từ một nơi ấm - xuống một nơi lạnh.Cô xoay người. Nhìn ông.
Ông đứng đó - tay còn giơ giữa không trung - như chưa quen với sự trống trải. Mắt ông nhìn cô - trong nắng - không còn che giấu. Nhìn cô như nhìn một điều sắp mất. Nhìn cô như nhìn một điều sắp bắt đầu."Con có sao không?" - ông hỏi - giọng khàn - như mới hút thuốc xong."Con không sao," - cô nói - rồi cúi xuống nhặt chảo - nhặt hành - để ông không thấy mặt cô đỏ.Nhưng khi cô cúi - váy cô xẻ ra sau - lộ đùi - lộ gáy - lộ đường cong lưng. Và cô biết - cô cảm nhận được - ánh mắt ông đi theo - từ gáy - xuống lưng - xuống eo - xuống đùi - như một dòng nước nóng đổ xuống da cô.Cô đứng dậy - quay lại - mặt đỏ - tay cầm chảo.
"Minh," - cô gọi lại - lần này to hơn - rõ hơn - giữa bếp - giữa nắng.Ông lùi một bước. Lưng chạm vào khung cửa. Không còn đường lui."Đừng," - ông nói - nhưng mắt không lùi. Mắt ông nhìn thẳng vào mắt cô - lần đầu tiên trong nắng - không còn là ánh mắt của người cha chồng. Mà là ánh mắt của Minh - người đàn ông đang bị gọi tên - và đang đáp lại - bằng cách nhìn."Thì đừng trả lời," - cô nói - bước lại gần - một bước - chảo còn trong tay - như một lá chắn vô dụng. "Chỉ cần... nghe. Như đêm qua. Như trong sách."Ông đứng im. Cô đứng trước mặt ông - cách nửa mét. Nắng chiếu vào khoảng giữa họ - làm bụi bay lơ lửng - như những hạt vàng nhỏ. Cô đặt chảo xuống bếp - cạch - tiếng như súng nổ trong im lặng."Minh," - cô gọi lần thứ ba.Ông nhắm mắt. Như đau. Như sướng. Như đang chịu đựng một thứ khoái cảm quá mức. Cô thấy ngực ông phập phồng mạnh hơn. Thấy tay ông siết chặt thành cửa. Thấy môi ông mấp máy - như đang đọc thầm một câu thần chú để kiềm chế.Cô không chạm vào ông. Không ôm. Không hôn. Cô chỉ đứng đó - gọi tên - trong nắng - và để tên đó bay giữa hai người như một con chim trắng - không biết sẽ đậu vai ai.Ông mở mắt. Nhìn cô. Rồi - bước qua cô - đi ra khỏi bếp - nhanh - như chạy trốn. Bóng ông lướt qua vai cô - chạm nhẹ - sột - như hai lá cây va vào nhau trong gió.Cô đứng lại một mình trong bếp. Nắng vẫn chiếu. Hành tây vẫn nằm tứ tung trên sàn. Chảo vẫn trên bếp. Cô nhìn xuống tay mình - run - nắm chặt - rồi mở ra.Trên lòng bàn tay - vết hằn của chảo - đỏ - như một dấu ấn.
Nhưng cô cảm thấy - vết hằn khác sâu hơn - ở eo - nơi tay ông vừa ôm - nơi năm ngón tay vừa siết - nơi da cô vẫn còn nhớ hình dạng của sự giữ lấy.Cô cúi xuống - nhặt từng miếng hành tây.
Và cô mỉm cười.
Vì lần đầu tiên - cô đã gọi tên ông giữa ban ngày - và ông đã không bỏ đi ngay. Ông đã đứng đó - chịu đựng - như người đàn ông trong cuốn sách - biết rằng mình sắp cháy - nhưng vẫn đứng - để nghe - để nhìn - để... được gọi.
Kết phần 15:
Một cái ngã đã được đỡ.
Một đôi tay đã ôm lấy eo.
Và một cái tên - đã được gọi thành tiếng - giữa nắng - giữa bếp - giữa ban ngày trắng.
Không còn bóng tối che chở.
Không còn jazz che lấp.
Chỉ có sự thật - trần trụi - như nắng trên sàn bếp - nơi hai người vừa đứng - vừa chạm - và vừa biết - rằng từ giờ - mỗi lần gọi tên - đều là một lời mời gọi.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!