Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 19: Tiếng cửa đóng

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Buổi chiều. Nắng đổ xiên qua khung cửa sổ phòng khách - cắt ngang sàn gạch - chia đôi căn phòng thành một nửa vàng rực và một nửa tím sẫm. Cô ngồi trên ghế sofa - không phải ghế bành - mà là ghế dài - nơi cô vẫn hay ngồi xem TV với chồng. Nhưng hôm nay - cô ngồi một mình một đầu - và ông ngồi một mình một đầu. Cách nhau hai mét. Không chạm. Không nói. Chỉ ngồi. Như hai người đang chờ một chuyến tàu muộn - cùng ga - cùng hướng - nhưng không cùng toa.
Vali vẫn ở đó. Cạnh cửa. Mở nắp. Quần áo nhô ra một góc - như lưỡi thèm ra ngoài. Cô không dọn. Ông không hỏi. Họ để nó đó - như một bằng chứng chưa kịp phi tang - hoặc như một lời tuyên bố chưa thành lời.
Tiếng xe máy gầm ngoài ngõ. Tiếng bánh xe lăn lọc cọc trên đá dăm. Rồi im. Rồi tiếng bước chân. Nặng. Vội. Quen thuộc. Của chồng cô.
Cô không giật mình. Không đứng dậy. Không nhìn ông. Cô chỉ ngồi yên - lưng thẳng - hai tay đặt trên đùi - ngón cái bấm nhẹ vào ngón trỏ - nhịp - nhịp - như đếm thời gian còn lại.
Tiếng chìa khóa keng keng. Tiếng cửa sắt ken két. Rồi sầm - cánh cửa đóng lại. Tiếng đóng ấy - cô đã nghe ngàn lần. Nhưng lần này - nó như tiếng chuông khai mạc một vở kịch mà cô vừa viết xong kịch bản - nhưng chưa biết diễn viên sẽ đọc lời như thế nào.
Anh vào. Tay xách túi nilon - quần âu - áo sơ mi xanh - tóc vuốt keo - mùi nước hoa lạ - mùi của những nơi cô không đến. Anh nhìn cô - mỉm cười - nụ cười của người chồng về nhà sau ngày dài.
"Em..." - anh mở miệng - rồi dừng.
Vì anh thấy.
Thấy vali. Thấy nắp mở. Thấy quần áo. Thấy cô ngồi trên ghế sofa - không phải trong bếp - không phải đang nấu ăn - mà ngồi trong phòng khách - giữa ban ngày - như một bức tượng. Và thấy ông. Ngồi ở đầu kia. Cũng im lặng. Cũng nhìn anh. Không đứng dậy chào. Không cúi đầu. Chỉ nhìn.
Không khí đông lại.
Mùi nước hoa của anh - va vào mùi gỗ già của phòng - va vào mùi sách cũ của ông - va vào mùi... của một thứ gì đó mới - mà anh không đặt tên được - nhưng cảm nhận được - như động vật cảm nhận được bão trước khi trời đổi màu.
"Chuyện gì đây?" - anh hỏi - giọng còn cố bình thản - nhưng đuôi giọng hơi rít.
Cô nhìn anh.
Lần đầu tiên - sau bao năm - cô nhìn anh mà không có sợ hãi. Không có mong chờ. Không có yêu thương cũ. Chỉ có... nhìn. Như nhìn một người lạ bước vào quán cà phê cô đang ngồi. Như nhìn một diễn viên trên TV. Như nhìn một bóng ma của người cô từng biết - nhưng giờ không còn chạm được.
"Em định đi," - cô nói. Giọng cô bằng phẳng. Không khóc. Không run. Không giải thích dài dòng.
"Đi đâu?" - anh hỏi - bước lại - túi nilon rơi bịch xuống chân. "Với ai?"
"Chỉ đi. Chưa biết đi đâu. Và... một mình."
Anh nhìn ông. Ánh mắt anh - từ ngạc nhiên - chuyển sang nghi ngờ - chuyển sang giận dữ - rồi dừng lại ở một nơi mà cô chưa từng thấy ở anh. Nơi đó - sợ hãi. Anh sợ. Sợ mất cô? Hay sợ mất cái gì đó khác - cái gì đó thuộc về anh - dù anh chưa từng thực sự giữ?
"Ba..." - anh quay sang ông - giọng cứng - "ba biết chuyện gì không?"
Ông ngồi yên. Không đứng dậy. Không cúi đầu. Trong ánh nắng xiên - mắt ông nửa sáng nửa tối - như hai viên đá đen dưới đáy suối.
"Ba không biết," - ông nói - giọng trầm - không run - không né. "Nhưng ba... hiểu."
Hiểu. Một chữ. Nhưng nặng hơn ngàn lời. Anh nhíu mày. Không hiểu ý ông. Hoặc không muốn hiểu.
"Hiểu cái gì?" - anh hỏi - giọng cao hơn.
"Hiểu..." - ông ngừng - nhìn cô - rồi nhìn anh - "hiểu cảm giác muốn đi. Và hiểu cảm giác... muốn ở lại."
Anh nhìn ông. Rồi nhìn cô. Rồi nhìn vali. Rồi nhìn khoảng cách giữa cô và ông trên ghế sofa. Hai mét. Không chạm. Nhưng khoảng cách đó - trong mắt anh - có lẽ đã quá gần. Gần hơn bao giờ hết.
"Em và ba..." - anh mở miệng - rồi ngừng. Không thành câu. Vì anh không dám hỏi. Vì nếu hỏi - và câu trả lời là - anh sẽ phải làm gì đó. Và anh không biết mình có thể làm gì.
"Em và ba chồng em..." - cô nói tiếp - chậm - rõ - "đang ngồi nói chuyện. Em định đi. Ba khuyên em suy nghĩ lại. Em đang suy nghĩ."
Cô nói dối. Nhưng cũng không hoàn toàn dối. Vì họ đã ngồi. Và họ đã nói - bằng im lặng. Và cô đã suy nghĩ - suốt đời cô - cho đến khi quyết định quay lại từ cánh cửa.
Anh đứng đó. Giữa phòng khách. Giữa vợ và cha. Giữa vali mở và ghế sofa. Anh như một người đàn ông vừa bước vào nhà mình - và phát hiện ra mình là khách.
"Anh xin lỗi," - anh nói đột ngột - giọng xẹp xuống - "anh biết anh vắng nhà nhiều. Anh biết anh bỏ bê em. Nhưng..."
"Nhưng anh không thay đổi được," - cô nói - không phải hỏi. Mà là khẳng định.
Anh im lặng. Nhìn cô. Lần đầu tiên - anh thấy cô khác. Không phải vợ anh nữa. Mà là một người phụ nữ anh không nhận ra. Mắt cô sáng - nhưng sáng lạnh. Môi cô mím - nhưng không phải vì buồn. Mà vì quyết tâm. Cô ngồi đó - nhỏ bé trong váy cũ - nhưng to lớn hơn cả căn phòng.
"Em muốn anh làm gì?" - anh hỏi - giọng nhỏ đi - như đứa trẻ bị bắt quả tang.
"Anh không cần làm gì," - cô nói - "em chỉ muốn... được nhìn anh. Và thấy anh. Thật sự thấy. Lần đầu tiên sau nhiều năm."
Anh nhìn cô. Không hiểu. Nhưng cũng không hỏi thêm. Anh cúi xuống - nhặt túi nilon - đi về phía cầu thang. Bước chân cộp cộp - nặng - chậm - như kéo một vật nặng theo sau lưng.
Khi anh đi ngang qua cô - cô không đứng dậy. Không nói "anh ăn cơm chưa". Không hỏi "anh mệt không". Cô chỉ ngồi - và để anh đi qua - như để một mùa đông đi qua cửa sổ.
Anh dừng ở chân cầu thang. Quay lại. Nhìn cô. Rồi nhìn ông.
"Ba ngủ sớm," - anh nói - không phải lời chào. Mà là lời xua đuổi. Lời chiếm hữu. Lời của một người đàn ông đang mất dần lãnh thổ nhưng vẫn cố vẽ ranh giới.
Ông gật. Không đứng dậy. "Ba ngủ sớm."
Anh đi lên. Tiếng bước chân lộp cộp - từng bậc - từng bậc. Rồi im. Rồi tiếng cửa phòng ngủ cạch. Rồi im.
Cô vẫn ngồi.
Ông vẫn ngồi. Hai mét. Không ai nhúc nhích. Như thể vừa trải qua một trận bão - và cả hai đang đợi nước rút để xem nhà cửa còn lại gì.
"Con..." - ông mở miệng.
"Đừng," - cô nói - nhẹ - "đừng nói gì cả. Chỉ... ngồi với con thêm chút."
Ông im lặng.
Cô nhìn lên cầu thang. Nơi chồng cô vừa biến mất. Cô không thấy tiếc. Cô không thấy giận. Cô chỉ thấy... nhẹ. Như vừa trả xong một món nợ dài hạn. Như vừa đóng một cuốn sách dở dang. Như vừa nhìn thấy rõ - người đàn ông cô lấy - không phải kẻ thù. Cũng không phải tình yêu. Chỉ là một người lạ - từng ngủ cạnh cô - và cô chưa từng thực sự biết tên anh.
"Minh," - cô gọi - trong im lặng phòng khách - sau tiếng cửa đóng.
"Ừ," - ông đáp.
"Con không đi nữa."
"Ba biết."
"Ba biết từ lúc nào?"
"Từ lúc..." - ông ngừng - "từ lúc con quay lại từ cánh cửa. Ba thấy bóng con dừng lại. Ba thấy con thở. Và ba biết... con đã chọn."
Cô quay sang nhìn ông. Trong bóng tối phòng khách - ánh đèn đường bắt đầu lên - vàng vọt - phủ lên mặt ông một lớp sáng mỏng. Cô thấy ông già. Thấy ông gầy. Thấy ông đẹp. Theo một cách mà cô chưa từng thấy ở bất kỳ ai.
"Con chọn," - cô lặp lại - như thề.
"Thì ta chịu," - ông nói - không phải "ba chịu". Mà là "ta chịu". Hai tiếng "ta" - đứng cạnh nhau - như hai người đồng hành.
Cô đứng dậy. Đi đến vali. Đóng nắp cạch. Kéo về góc tường. Không mang lên phòng. Cô để nó đó - như một ngôi mộ nhỏ - của quyết định cũ - của con người cũ - đã chết vào chiều nay.
Cô quay lại. Nhìn ông.
"Minh. Con muốn... nghe nhạc jazz. Cùng ba."
Ông đứng dậy. Chậm. Đi đến radio. Bật. Tiếng saxophone tràn ra - Fly Me to the Moon - bản nhạc cũ - nhưng lần này - nghe khác. Nghe như thuộc về họ. Về căn phòng này. Về khoảnh khắc này.
Cô ngồi xuống ghế sofa - ở giữa. Không phải đầu này. Không phải đầu kia. Ông ngồi xuống cạnh cô. Cách một gang tay. Gần hơn trước. Nhưng chưa chạm.
Họ ngồi đó - nghe nhạc - trong khi trên tầng hai - chồng cô đang nằm - quay mặt vào tường - không ngủ - không khóc - chỉ... nằm. Và dưới tầng một - cô ngồi cạnh ông - cũng không ngủ - cũng không khóc - chỉ... chọn.
Tiếng cửa phòng ngủ cạch một lần nữa. Nhưng lần này - không ai đi ra. Chỉ là gió. Hoặc là ai đó vừa trở mình. Hoặc là tiếng lòng người đàn ông trên tầng hai - đang đóng lại - từng cánh - từng cánh.
Cô không quan tâm nữa.
Cô đã chọn cháy.
Và ngọn lửa - bắt đầu từ im lặng - từ nhạc jazz - từ gang tay còn trống giữa hai ghế - nhưng sắp được lấp đầy.

Kết phần 19:
Một tiếng cửa đã đóng.
Không phải cửa ra vào.
Mà là cửa của một cuộc hôn nhân - đã khép hờ từ lâu - nay chính thức đóng sập.
Một vali đã được đóng lại - và đẩy vào góc - như quá khứ.
Và một bản nhạc jazz - đã được bật - để hai người ngồi cạnh nhau - gần hơn - lần đầu tiên - không còn là cha và con - mà là hai kẻ đồng lõa - của một tình yêu - sắp bùng cháy.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách