Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Bảy giờ tối.
Cô xuống bếp - dép lê lẹp xẹp trên cầu thang gỗ, tiếng vang như nhịp tim chậm. Đèn hành lang vàng vọt, bật theo cảm ứng - sáng lên khi cô bước qua, tắt khi cô đi khỏi, như thể ngôi nhà cũng đang thở.
Bếp chỉ có một ngọn đèn dưới tủ - ông bật như vậy từ khi bà mất, năm năm trước. Ánh sáng vừa đủ để thấy mép chảo, cạnh thớt, và bóng ông đang cúi, thái hành. Tiếng dao lách cách đều đặn, như một chiếc đồng hồ cũ.
Cô đứng ngoài cửa bếp - không bước vào ngay.
Ông mặc áo thun trắng, tay lăn gọn, lộ cánh tay gầy nhưng rắn - gân xanh chạy dài, như những con đường nhỏ trên bản đồ một đất nước cô chưa từng đến. Mùi hành phi bốc lên - ngọt, nồng, xộc vào mũi. Cô nuốt nhẹ - không phải vì thèm, mà vì thấy... lạ. Từ khi về đây, cô chưa nấu một bữa nào. Hôm nay cũng vậy - ông nấu. Chồng cô nhắn: "Em ăn trước, anh họp muộn."
Cô bước vào - tiếng dép lẹp xẹp trên nền gạch.
Ông không ngẩng - chỉ nói nhỏ:
"Ngồi đi, mười phút nữa xong."
Cô kéo ghế - tiếng két dài. Bàn ăn bằng gỗ lim, cũ, láng bóng như có ai lau mỗi ngày. Trên mặt bàn chỉ đặt hai thứ: đôi đũa tre đã úa màu, và cái đĩa sứ trắng - loại đĩa duy nhất còn sót lại từ bộ đồ ăn cưới của bà. Cô đưa tay - vuốt nhẹ vành đĩa - lạnh. Cô thu tay lại - để lên đầu gối. Đầu gối cô run nhẹ - không phải vì lạnh, mà vì... cô đang ngồi đúng chỗ bà từng ngồi.
Ông bưng ra một nồi canh cà - màu đỏ cam sánh, bốc khói.
Rồi một đĩa rau muống luộc - xanh thẫm, trụng vừa tới.
Không thịt cá. Không màu mè. Chỉ có mùi của đất, của vườn, của thời gian.
Ông ngồi đối diện - cách cô một khoảng vừa đủ để cô thấy hơi nóng từ nồi canh, nhưng không thấy hơi thở ông. Ông gắp rau - ăn chậm, nhai kỹ, như người đang đọc một bản nhạc im lặng. Cô cũng gắp - nhưng không nếm được gì - chỉ thấy môi mình khô.
Im lặng.
Không tiếng muỗng chạm đĩa.
Không tiếng nhai.
Chỉ có tiếng tủ lạnh rè rè ở góc bếp, và tiếng đồng hồ treo tường - tích tắc - như đang đếm từng giây cô còn ngồi đây.
Cô ngẩng lên - lần đầu.
Ông đang cúi - nhưng mắt ông - qua cặp kính - đang nhìn xuống đĩa, không nhìn cô. Cô thấy lông mi ông - bạc trắng, dài, cong - như những sợi chỉ cũ không đứt. Cô thấy tay ông - vân tay in trên thìa - như những đường mòn trong rừng. Cô thấy cổ ông - gân nhỏ - như đang giữ một điều gì đó không muốn tuôn ra.
Cô muốn nói - nhưng không biết nói gì.
"Canh ngon" - thì quá nhạt.
"Ba ăn cơm à" - thì thừa.
"Con... con xin lỗi" - thì không hiểu vì sao.
Cô lại cúi.
Canh vẫn nóng - nhưng cô không dám húp tiếp - sợ tiếng xụp xoè sẽ làm vỡ cái im lặng đang căng như dây đàn.
Ông đứng dậy - nhẹ - không tiếng.
Ông cầm nồi canh - đổ phần còn lại vào bát - đặt trước mặt cô.
Không nói.
Chỉ làm.
Rồi ông ngồi lại - ăn tiếp - như thể vừa... để lại một phần của mình cho cô.
Cô thấy cổ họng mình nghẹn.
Không phải vì canh.
Mà vì... ông vừa đụng vào phần cô đang thiếu - mà cô không biết tên.
Cô húp - chậm - như đang uống một thứ không phải canh.
Mắt cô nhòe - không phải khóc - chỉ... nóng.
Cô không dựng lên - sợ ông thấy.
Cô cứ cúi - húp - nhai - nuốt - như đang nuốt một điều không được phép nói.
Ông ăn xong - đứng dậy - bưng đĩa ra bồn rửa.
Nước chảy - ào ào - như một lời xả trôi.
Cô vẫn ngồi - nhìn xuống đĩa trắng - giờ chỉ còn vài sợi rau - như những gợn sóng sau khi thủy triều rút.
Ông tắt nước - lau tay - đi ra khỏi bếp.
Không nói "ngon nhé".
Không nói "cơm ngon".
Chỉ... đi - bóng ông dài - loang loáng trên nền gạch - như một vết nước chưa khô.
Cô ngồi lại - thêm năm phút - mười phút - không biết nữa.
Chỉ thấy tiếng đồng hồ - tích tắc - như đang đếm từng giây cô còn... thuộc về nơi này.
Cô đứng dậy - bưng đĩa - đi ra bồn rửa.
Nước lạnh - lạnh - chảy qua tay cô - như đang rửa một thứ không phải rau.
Cô tắt nước - quay lại - nhìn vào bóng tối ngoài hành lang.
Ông đã lên phòng - không tiếng - chỉ còn ánh sáng vàng lọt ra dưới khe cửa - như một vết thương khép miệng.
Cô đứng đó - lặng - tay còn ướt - nước nhỏ tách tách xuống nền gạch.
Cô không biết - mình vừa ăn một bữa cơm - hay vừa... uống một điều không được phép nói.

Kết phần 2:
Không ai nói gì.
Không ai nhìn ai.
Nhưng có một thứ đã đổ - như nước canh còn sót trong đáy nồi - không đầy - nhưng đủ để biết: thứ gì đó đã bắt đầu ngấm - từng giọt - từng giọt - vào đêm.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách