Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Thứ Bảy.
Chồng cô đi chơi golf từ sáng - tiếng xe vụt qua ngõ - không hôn - chỉ để lại một câu qua điện thoại: "Anh về trưa mai." Cô nghe xong - gác máy - ngồi trên giường - nhìn quanh phòng trống. Hai ngày. Một đêm. Một khoảng thời gian mà đồng hồ treo tường dường như đếm chậm lại - từng giây - từng giây - như đang thong thả thưởng thức điều gì đó sắp xảy ra.
Buổi sáng.
Ông lên cầu thang - gõ cửa - nhẹ - ba tiếng - như một bản nhạc ngắn.
"Hạ... à, con đi chợ với ba không? Ba không quen xách nhiều."
Cô mở cửa. Ông đứng đó - mặc áo sơ mi kẻ caro xanh nhạt - quần vải ống đứng - giày da cũ đánh bóng. Ông không nhìn vào mắt cô ngay - nhìn qua vai - nhìn xuống nền gạch - như thể vừa hỏi một điều quá riêng tư.
"Con đi," - cô nói - nhanh - như sợ ông rút lại lời mời.
Chợ cách nhà hai con phố. Họ đi bộ. Không nói nhiều trên đường đi. Ông đi bên trái cô - cách nửa bước - như một thói quen từ thời còn đi bên vợ. Cô đi bên phải - tay cầm túi vải nhỏ - thỉnh thoảng liếc nhìn bóng hai người in trên vỉa hè. Bóng cách nhau một khoảng - không chạm - như hai nước không hòa tan.
Chợ đông. Tiếng rao - tiếng mặc cả - tiếng xe máy bóp còi liên hồi. Ông đi trước - chen qua đám đông - tay giơ ra sau - không nắm cô - chỉ để đó - như một cái móc để cô biết đi theo. Cô nhìn bàn tay ông - gân xanh - khớp ngón sưng nhẹ - nứt nẻ vì rửa nhiều. Cô không nắm. Nhưng cô đi sát hơn - để áo sơ mi cô chạm vào tay áo ông - sột soạt - mỗi khi chen người.
Mua rau. Mua cá. Mua quả.
Ông cần mẫn chọn - cầm lên - ngửi - đặt xuống - như một nghi lễ. Cô đứng cạnh - nhìn tay ông chọn quả cà chua - ngón cái ấn nhẹ vào da quả - xem chín hay sống. Cô tưởng tượng ngón tay đó ấn vào da mình - nhẹ như vậy - kiểm tra xem cô có chín - có sẵn sàng - có đúng là thứ ông muốn mang về.
"Con thích ăn cá lóc hay cá rô?" - ông hỏi - mắt nhìn thau cá ngoài mâm.
"Con thích cá lóc," - cô đáp - rồi thêm - "nhưng ba thích cá rô thì con ăn cá rô cũng được."
Ông quay sang. Nhìn cô. Khóe môi nhếch lên - không thành nụ cười - chỉ là một đường cong nhỏ - như vết dao cắt nhẹ.
"Ba mua cả hai," - ông nói.
Về.
Trời đang trong - nắng nhạt - gió mát. Họ đi qua con phố cuối - nơi có hàng phượng già che kín vỉa hè. Bỗng - một cơn gió lạnh từ đâu thổi đến - lá phượng rơi lả tả - đỏ rực - như máu từ trên cao. Rồi tiếng sấm ầm xa - không dữ dội - chỉ như một lời hắng giọng của trời.
Mưa ập đến.
Không phải mưa rào - mà là mưa liệng - nghiêng - đánh vào mặt - lạnh buốt. Cô kêu nhẹ - đưa tay che đầu - vô dụng. Ông dừng lại - mở túi nilon đựng rau - lôi ra một chiếc ô.
Ô cũ. Vải dù xanh đậm - đã phai thành xám ở mép - gãy một nan nhỏ - khi mở ra có hình bán nguyệt không đều. Nhưng đủ lớn cho một người. Không đủ lớn cho hai.
"Con cầm đi," - ông đưa cho cô.
"Ba cầm đi, con ướt cũng không sao."
"Con cầm," - ông nói - giọng cứng hơn - nhưng mắt mềm. "Tóc con... đừng ướt. Dễ đau đầu."
Cô nhận ô. Mở ra. Tiếng nan ô cạch một cái. Cô giơ cao - nhưng ô lệch - che được đầu cô - nhưng không che được vai ông. Mưa đánh vào vai ông - áo sơ mi ướt sũng - dính vào da - lộ cột sống - lộ xương sườn - lộ vùng da già nhăn nheo nhưng còn săn.
Cô không suy nghĩ. Cô tiến lại - sát - đưa ô sang - che cả hai.
Vai cô chạm vào vai ông.
Lần đầu tiên - không phải chạm vội vàng - không phải chạm lướt qua. Mà là chạm giữ - chạm đứng yên - chạm để cùng chịu đựng một thứ.
Da cô - qua lớp vải áo mỏng - cảm nhận được vai ông - gầy - cứng - nóng hơn cô tưởng. Ông giật nhẹ - như muốn lùi - nhưng không lùi. Cô cũng không lùi. Họ đi - chung một nhịp - dưới một chiếc ô nhỏ - trong một cơn mưa bất chợt - trên một con phố vắng người qua lại.
Vai cô trượt nhẹ - lăn qua vai ông - như hai viên bi lăn trên cùng một mặt phẳng nghiêng. Mỗi bước - chạm - rời - chạm lại. Cô ngửi thấy mùi ông - qua mùa mưa - qua mùi đất ướt - mùi da già - mùi xà phòng bồ hòn - mùi của một người đàn ông đang ướt nhưng vẫn nóng.
"Hạ..." - ông thì thầm - gần tai cô - vì phải cúi đầu để vừa ô.
"Ừm?" - cô đáp - không gọi ba - cũng không gọi Minh. Chỉ ừm - như hai người bình đẳng.
"Con lạnh không?"
"Không," - cô nói dối. Vai cô đang run nhẹ - nhưng không phải vì lạnh.
Ông im lặng. Rồi - tay ông - tay trái - từ dưới túi nilon rau - chuyển sang - đặt lên eo cô - nhẹ - như đỡ - như giữ - như sợ cô trượt ngã trên vỉa hè trơn.
Cô đứng im.
Tay ông trên eo cô - năm ngón tay xòe ra - ôm trọn vòng eo nhỏ - qua lớp vải váy mỏng. Nóng. Ẩm. Nặng. Không phải kiểu đỡ của người cha. Mà là kiểu giữ của người đàn ông - giữ lấy thứ gì đó đang trôi tuột khỏi tầm tay.
Họ đi tiếp - dưới ô - tay ông vẫn trên eo cô.
Không ai nói gì. Mưa rơi lộp độp trên dù - như tiếng trống nhỏ - đánh nhịp cho bước chân họ. Cô đếm từng bước. Một. Hai. Ba. Bốn. Tay ông không di chuyển - không siết chặt - không vuốt ve. Chỉ đặt đó - như một dấu hiệu chủ quyền - như một bản đồ vừa được vẽ lên eo cô - tuyên bố: nơi này thuộc về ta.
Đến ngõ nhà.
Ông rụt tay lại - nhanh - như bị bỏng. Cô hạ ô xuống - run run - vì tay cô mỏi - hoặc vì thứ gì đó khác. Họ đứng dưới hiên - mưa vẫn rơi phía sau - như một bức màn nước ngăn cách họ với thế giới.
Áo cô ướt nhẹ - ngực - eo - đùi. Áo ông ướt đẫm - lưng - ngực - cánh tay. Họ nhìn nhau. Trong bóng tối ngõ hẹp - chỉ có ánh đèn nhà sau hắt ra - mờ - như đèn phố xa trên sông.
"Con vào tắm nước nóng," - ông nói - giọng khàn - "đừng để..."
"Đừng để sao?" - cô hỏi - nhỏ - như mưa rơi.
Ông không đáp. Ông nhìn xuống ngực cô - nơi áo ướt dính vào da - lộ màu da - lộ đường cong - lộ sự tồn tại của một người đàn bà đang đứng trước mặt ông - không che giấu.
"Đừng để... ốm," - ông nói - nhưng mắt không nhìn mặt cô.
Cô gật. Bước vào nhà. Không ngoái lại. Nhưng trên bậc thềm - cô để lại vũng nước nhỏ - và chiếc ô xanh đậm - mở - đặt dựa vào tường - như một cánh hoa úa.
Ông đứng ngoài hiên - nhìn theo. Nhìn bóng cô lên cầu thang - nhìn đèn phòng tắm bật sáng - nhìn bóng cô qua rèm cửa sổ mờ - cởi áo - vén tóc - hất đầu ra sau.
Ông đứng đó - dưới mưa - trên hiên - ướt - lạnh - nhưng không vào.
Vì ông biết - nếu vào bây giờ - ông sẽ không dừng lại ở việc đưa cô chiếc ô.

Kết phần 12:
Một chiếc ô nhỏ đã che hai người.
Một bàn tay đã đặt lên eo.
Và một cơn mưa - đã tạo ra một thế giới riêng - nơi chỉ có hai người - đi bên nhau - chạm vào nhau - và cảm nhận được hơi thở của nhau - qua mùi mưa - qua mùi da ướt - qua tiếng dù lộp độp như tim đập.
Từ giờ - mỗi lần trời mưa - cô sẽ nhớ đến bàn tay trên eo mình.
Và ông - sẽ nhớ đến cái cách cô không lùi bước - khi ông chạm vào.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách