Ngọn Lửa Sau Bóng Tối
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Phần 16: Chiếc ghế trống
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Tối thứ Sáu.
Chồng cô nhắn: "Anh ăn cơm công ty, về khuya." Cô nhìn tin nhắn - rồi gác điện thoại xuống bàn ăn. Bàn gỗ lim - hai bộ đũa - hai chén cơm - canh cà chua trứng còn bốc khói. Cô ngồi một mình - đối diện ghế trống.Ghế của ông. Ghế bành cũ - đệm nâu - vết lõm ở giữa như một cái hố nhỏ. Cô nhìn ghế - nhìn cơm - nhìn đũa. Im lặng kéo dài đến mức tiếng đồng hồ treo tường tích tắc như đang đếm ngược điều gì đó sắp cạn kiệt.Cô lên tiếng - nhỏ - như nói với chính mình:
"Ba ăn cơm."Không có tiếng trả lời. Nhà im như tờ. Cô đợi thêm năm phút. Mười phút. Canh nguội - mặt nổi váng mỡ trắng đục như sương. Cô đứng dậy - đi đến cầu thang - ngước nhìn tầng ba. Phòng ông. Cửa đóng. Dưới khe cửa - không có ánh sáng."Ba?" - cô gọi lớn hơn.Im lặng.Cô bước lên. Từng bậc. Từng bậc. Gỗ cũ kẽo kẹt dưới chân. Cô không mang dép. Chân trần trên gỗ lạnh. Khi lên đến tầng ba - hành lang tối. Chỉ có ánh đèn đường từ cửa sổ cuối hành lang lọt vào - mờ - xanh xám - như ánh sáng của một bộ phim cũ.Cô đứng trước cửa phòng ông. Gỗ sồi - sẫm màu - nắm cửa đồng đã mờ. Cô gõ - cộc cộc - ba tiếng."Ba. Ba ăn cơm đi."Không tiếng trả lời. Cô nắm nắm cửa - xoay nhẹ - không khóa. Cô đẩy.Mùi đập vào mặt đầu tiên. Mùi của ông. Mùi sách cũ - mùi gỗ tổng - mùi áo choàng phơi khô - mùi của một người đàn ông sống một mình quá lâu trong một căn phòng quá kín. Không phải mùi hôi. Mà là mùi của sự tồn tại đặc quánh - như mật ong lâu năm trong hũ sành.Phòng tối. Cửa sổ mở hé - rèm vải dày đung đưa trong gió - ánh đèn đường lọt vào từng khe - sọc sọc - cắt ngang giường - cắt ngang bàn - cắt ngang ghế bành đặt góc phòng.Ông ngồi trên ghế.
Không bật đèn. Không đọc sách. Không nghe radio. Chỉ ngồi. Lưng thẳng - hai tay đặt trên thành ghế - mắt nhìn ra cửa sổ - nhìn lên trời - nơi không có sao - chỉ có mây đen và ánh đèn thành phố hắt ngược."Ba..." - cô thì thầm.Ông không quay lại. Nhưng ông biết cô ở đó. Cô cảm nhận được - vai ông căng lên một chút - như da nhận ra có người lạ xâm nhập lãnh địa."Ba không đói," - ông nói - giọng xa xăm - như phát ra từ radio cũ.Cô bước vào. Khép cửa sau lưng - cạch - tiếng như đóng lại một thế giới bên ngoài. Cô đi chậm - qua bàn sách - qua giường ngủ - qua tủ quần áo mở hé lộ áo sơ mi treo thẳng hàng như những người đứng nghiêm. Cô đến đứng cạnh ghế ông - cách nửa mét.Từ góc này - cô thấy mặt ông. Nửa sáng - nửa tối. Mắt ông nhắm nửa chừng - như đang nhìn vào khoảng không giữa các vì sao ẩn. Khóe mắt nhăn - sâu - như những đường mưa cắt ngang mặt đất khô."Ba buồn à?" - cô hỏi.Ông im lặng. Rồi - chậm - như kéo từng chữ từ đáy giếng:"Ba... không dám xuống.""Không dám?""Không dám ngồi đối diện con. Không dám... cầm đũa. Không dám nhìn con ăn."Giọng ông run. Không nhiều. Chỉ một chút - như sợi chỉ sắp đứt trong máy dệt. Cô nhìn tay ông - trên thành ghế - nắm chặt đến mức khớp trắng bệch."Thì đừng nhìn," - cô nói - "đừng cầm đũa. Chỉ cần... ngồi.""Ba không thể," - ông nói - "vì nếu ngồi... ba sẽ chạm vào chân con dưới bàn. Và nếu chạm... ba sẽ không dừng lại được."Cô đứng im. Gió từ cửa sổ thổi vào - rèm bay - ánh sáng sọc chuyển động trên mặt cô - trên mặt ông - như những lưỡi dao nhẹ lướt qua.Cô quỳ xuống.
Không phải ngồi xuống ghế. Mà là quỳ - trên sàn gỗ - cạnh chân ghế ông - ngang tầm với đầu gối ông. Cô ngước lên nhìn ông. Lần đầu tiên - cô ở vị trí thấp hơn ông - nhìn lên - như một lễ vật - như một lời thỉnh cầu."Minh," - cô gọi - trong bóng tối phòng ông - giữa mùi sách cũ và gỗ mục.Ông mở mắt. Nhìn xuống cô. Ánh đèn đường chiếu vào mắt ông - phản chiếu - như hai hồ nước đen trong đêm."Hạ... đứng dậy," - ông nói - nhưng không đứng dậy để đỡ. Ông chỉ nói - và giữ nguyên tư thế - như sợ cử động sẽ làm đổ điều gì đó."Con không đứng," - cô nói - rồi đưa tay lên - đặt lên đầu gối ông - qua lớp vải quần đũi mỏng.Ông giật nảy. Nhưng không đẩy tay cô ra. Cô để yên. Lòng bàn tay cô cảm nhận được đầu gối ông - xương - gân - nóng - rung nhẹ dưới da."Con đang làm gì?" - ông hỏi - thì thầm - như cầu cứu."Con đang chạm," - cô đáp - "và ba đang để con chạm."Im lặng. Gió thổi rèm. Tiếng xe máy rè rè ngoài đầu ngõ - xa - như thuộc về một hành tinh khác.Rồi ông đưa tay xuống. Từ thành ghế. Chậm. Rất chậm. Ông đặt tay lên tay cô - đang nằm trên đầu gối ông. Ông không nắm. Chỉ đặp lên - phủ lên - như một tấm bản đồ cũ phủ lên một vùng đất mới."Ba sợ," - ông nói."Con cũng sợ," - cô đáp."Ba sợ... mình già. Sợ... không xứng. Sợ... sẽ làm con tổn thương."Cô lắc đầu. Tóc cô chạm vào đùi ông - sột - như lụa rơi.
"Con đã tổn thương rồi. Từ trước khi gặp ba. Chồng con... đã làm con tổn thương. Sự cô đơn... đã làm con tổn thương. Ba không làm con tổn thương. Ba... đang chữa lành cho con."Ông nhìn cô. Lâu. Rất lâu. Rồi - tay ông - từ trên tay cô - di chuyển - lên - chạm vào cổ tay cô - rồi lên cánh tay - rồi dừng ở khuỷu. Năm ngón tay ông bao quanh cánh tay cô - không siết - chỉ vòng quanh - đo - cảm nhận - như đang đọc một câu thơ bằng da thịt."Da con... mềm," - ông nói - như không tin."Da ba... ấm," - cô đáp.Ông mỉm cười. Không thành tiếng. Chỉ là khóe môi run run - và mắt nhắm lại - như đang nếm một loại rượu quý mà ông tưởng đã cạn kiệt từ lâu.Cô vẫn quỳ. Tay ông vẫn trên cánh tay cô. Họ ở đó - trong phòng tối - trên tầng ba - trong ngôi nhà đang ngủ say - và không ai xuống ăn cơm.Canh nguội dưới bếp. Cơm nguội dưới bếp. Ghế trống dưới bếp.
Nhưng ở đây - trên tầng ba - không có ghế trống. Có một người đàn ông đang ngồi. Và một người đàn bà đang quỳ cạnh chân ông. Và một bàn tay đang vòng quanh cánh tay. Và một điều gì đó - vừa được sinh ra - trong bóng tối - không có tên - nhưng đã có hơi thở.
Kết phần 16:
Một chiếc ghế đã bỏ trống dưới bếp.
Nhưng một chiếc ghế khác - trên tầng ba - đã được lấp đầy.
Bằng một người quỳ.
Bằng một bàn tay trên đầu gối.
Và bằng một sự thật - được nói thành tiếng trong bóng tối:
Ba sợ. Con cũng sợ. Nhưng sợ không có nghĩa là dừng lại.
Từ giờ - không gian riêng của ông - đã có mùi của cô.
Và cô - đã biết - mình có thể quỳ - và vẫn được nhìn thấy.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!