Ngọn Lửa Sau Bóng Tối
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Tối thứ Sáu.
Cô ngồi trên giường - chân co - lưng tựa vào đầu giường gỗ - lạnh. Điện thoại trên tay - màn hình sáng - dòng chữ "Đang gọi..." nhấp nháy - rồi tắt - rồi nhấp nháy lại. Tiếng tút dài - đều đặn - như tiếng bệnh nhân đang được cấp cứu nhưng không ai mở cửa.Lần thứ ba.
Lần thứ tư.
Lần thứ năm.Máy báo: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được."
Giọng con gái máy móc - lịch sự - vô cảm - như một lời từ chối tình cảm.Cô ném điện thoại xuống chăn - màn hình úp xuống - ánh sáng tắt. Phòng tối. Chỉ có đèn hành lang lọt qua khe cửa - một vạch vàng mỏng - cắt ngang sàn nhà - như một vết thương chưa rỉ máu.Chồng cô đi từ sáng. Nói là họp. Rồi nhắn "Anh về muộn." Rồi im lặng. Rồi không nghe máy.Cô biết. Cô đã biết từ lâu. Nhưng biết và chấp nhận là hai con sông chảy ngược chiều. Cô ôm gối - mặt chôn vào vỏ gối - mùi bột giặt - mùi của sự sạch sẽ quá mức - như thể ai đó đang cố rửa sạch một vết bẩn không nhìn thấy.Cô khóc.
Không thành tiếng. Chỉ là nước mắt chảy - nóng - ướt vỏ gối. Cô khóc không phải vì chồng. Mà vì cô đang nhìn thấy chính mình - nằm co ro trên giường - trong căn phòng tầng hai - trong ngôi nhà ba tầng - và không ai biết cô đang ở đó. Không ai tìm. Không ai gõ cửa. Không ai hỏi "Con có sao không?"Cô khóc đến khi mắt sưng - cổ họng nghẹn - ngực đau như bị ai đó bóp. Cô ngồi dậy - đi vào toilet - bật đèn - nhìn mình trong gương. Mặt cô đỏ - mắt sưng - tóc rối - như một người đàn bà vừa bị đánh cắp thứ gì đó quan trọng - nhưng không biết trình báo với ai.Cô rửa mặt. Nước lạnh. Rồi lại nóng. Cô rửa đi rửa lại - như muốn rửa sạch cảm giác bị bỏ rơi. Nhưng nó không trôi. Nó bám vào da - như mực - như xăm - như một hình xăm không chọn được.Cô ra khỏi toilet - không bật đèn phòng. Cô đi đến cửa - tai dán vào gỗ - nghe. Nhà im. Không tiếng TV. Không tiếng bước chân. Chỉ có tiếng tủ lạnh rè rè từ dưới bếp - như tiếng thở của một con thú đang ngủ.Cô mở cửa - nhẹ - chân trần trên hành lang gỗ. Cô đi xuống - không phải để tìm ai. Chỉ để... không ở một mình trong phòng kín.Bếp tối.
Chỉ có đèn hút mùi hắt một vệt vàng xuống bếp ga. Cô đứng giữa nhà bếp - lạnh - ôm hai cánh tay - nhìn quanh. Không có ai. Cô tưởng ông đã ngủ. Hoặc đi đâu đó. Nhưng rồi cô thấy - trên bàn bếp - một ly sữa nóng.Ly sứ trắng. Viền xanh. Loại ly cũ.
Không có ai. Chỉ có ly sữa - còn bốc khói - như vừa được đặt xuống.Cô cầm ly. Nóng. Ấm. Cô đưa lên mũi - mùi sữa tươi - mùi đường thắng - mùi của một người đã đun - khuấy - rót - rồi đi.Cô quay lại nhìn ra hành lang. Tối. Không bóng người. Nhưng cô biết - ông đã ở đây. Ông đã nghe tiếng cô khóc qua trần nhà. Ông đã biết cô xuống. Ông đã đun sữa - rồi để lại - rồi đi - để cô không phải đối mặt với ai trong lúc này.Cô uống. Sữa ngọt - nóng - chảy xuống cổ họng - như một lời an ủi bằng da thịt. Cô uống từng ngụm nhỏ - để kéo dài cảm giác được chăm sóc. Để không phải quay lại là người đàn bà không ai cần.Khi cô uống xong - cô đặt ly xuống. Dưới đáy ly - cô thấy một mẩu giấy gấp nhỏ. Cô mở ra. Chữ viết tay - nghiêng - gọn - như chữ trên tờ giấy để lại bếp sáng nào:"Ngủ ngon. Đừng nghĩ nhiều."Không ký tên. Không xưng hô. Chỉ sáu chữ. Nhưng cô đọc đi đọc lại - đến khi giấy nhàu trong tay.Cô cầm mẩu giấy - đi lên phòng. Trên cầu thang - cô dừng lại - nhìn xuống hành lang tầng một. Tối. Nhưng cô thấy - ở cuối hành lang - bóng ông - đứng trong bóng tối - nhìn lên. Không lên tiếng. Không vẫy tay. Chỉ đứng đó - để cô biết - có người đang nhìn cô đi lên - an toàn.Cô không nói gì. Cô đi vào phòng - đóng cửa. Cô nằm xuống giường - mẩu giấy đặt dưới gối. Cô nhắm mắt.Và lần đầu tiên sau nhiều tháng - cô ngủ thẳng giấc - không mơ - không thức giấc giữa đêm - vì có một ly sữa nóng trong bụng - và sáu chữ dưới gối - như một bàn tay vô hình đặt lên trán cô.
Kết phần 8:
Một cuộc gọi đã không được trả lời.
Nhưng một ly sữa đã được để lại.
Không ai nói chuyện.
Không ai nhìn nhau.
Nhưng trong đêm đen - giữa hai tầng nhà - có một sợi dây đã được buộc.
Không chặt. Nhưng đủ để cô biết - từ giờ - khi cô ngã - sẽ có một bàn tay - không đỡ - nhưng sẽ để lại một ly sữa nóng - và một mẩu giấy - để cô tự đứng dậy.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!