Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Ngọn Lửa Sau Bóng Tối

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 03/08/2026 01:16 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, Truyện nhiều phần, ba chồng con dâu, truyện sex lãng mạn

Truyện đã hoàn thành (20 phần)

Phần 6: Giấc mơ không tên

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Cô ngủ không sâu.
Nửa đêm - tiếng đồng hồ báo thức tít một cái rồi im - cô mở mắt. Trần nhà trắng xám - vết nứt hình con cá lại hiện ra - nhưng lần này nó đang bơi. Cô nhắm mắt lại - nhưng giấc mơ vẫn còn đó - ấm - ướt - như một lớp sương dày bám trong đầu.
Trong mơ - cô đứng trong bếp. Không phải bếp nhà mình - mà là một bếp cũ hơn - tường vàng ố - tủ gỗ sẫm. Ông ngồi trên ghế đẩu - lưng quay về phía cô - đang gọt táo. Tiếng dao lạch cạch trên thớt - đều đặn - như tiếng mưa. Cô bước lại - không tiếng - đặt tay lên vai ông. Vải áo thun mỏng - cô cảm nhận được xương quai xanh - nóng - như than hồng.
Ông quay lại.
Nhưng mặt ông không phải mặt ông. Mà là mặt chồng cô. Rồi lại biến thành mặt ông. Rồi thành một khuôn mặt không tên - chỉ có đôi mắt - nhìn cô - không trách - không buồn - chỉ... đói. Một cái đói không phải của bụng - mà của da - của xương - của mấy chục năm ngồi im lặng trong nhà không người nói.
Cô muốn rút tay lại - nhưng tay cô dính vào vai ông - như dính mật ong. Ông cầm tay cô - đưa lên môi - không hôn - chỉ để môi trên mu bàn tay - nóng - ẩm - như một lời thề không thành tiếng.
Cô tỉnh.
Đột ngột - như bị ai đó túm tóc kéo ra khỏi nước. Cô thở hổn hển - ngực phập phồng - áo ngủ ướt sũng sau lưng. Cô đưa tay lên trán - mồ hôi lạnh - như vừa chạy xong một đoạn đường dài.
Cô nhìn sang bên cạnh. Giường trống. Chồng cô chưa về - hoặc đã về lúc nào rồi lại đi - cô không biết. Gối bên khi vẫn phẳng lì - như chưa từng có ai nằm.
Cô nằm lại - nhắm mắt. Nhưng hình ảnh trong mơ không chịu tan. Đôi mắt đó. Cái chạm môi trên tay. Cô mở mắt - nhìn trần nhà - vết nức con cá đã dừng bơi - nhưng vẫn nhìn cô.
Cô ngồi dậy. Hai giờ sáng.
Cô xuống giường - không mang dép - chân trần trên sàn gỗ - lạnh buốt. Cô mở cửa phòng - hành lang tối đen - chỉ có ánh đèn ngủ màu cam hắt ra từ dưới cầu thang - như một vết thương hở.
Cô đi xuống - từng bậc - từng bậc - lẹp xẹp - nhưng nhẹ đến mức không đánh thức được cả chính mình. Cô không biết mình đang đi đâu. Chỉ biết - cô cần xuống - ra khỏi căn phòng nóng bức của giấc mơ.
Bếp.
Ánh đèn dưới tủ bật sáng - vàng vọt. Và ông - ngồi đó - trên ghế đẩu - y hệt trong mơ. Tay cầm ly trà - không uống - chỉ cầm. Lưng hơi còng - vai gầy - áo ngủ mỏng - lộ dây đeo quần lưng thun cũ.
Ông không quay lại. Nhưng ông nói:
"Con cũng không ngủ được à?"
Cũng. Có nghĩa là ông cũng không ngủ được. Có nghĩa là ông cũng đang nằm trên giường - nghĩ về điều gì - rồi xuống đây - để tìm một thứ không có tên.
Cô đứng ngoài cửa bếp - không vào.
"Con... con khát nước," - cô nói dối - giọng khàn - như mới hút thuốc xong.
Ông gật - chỉ vào ấm trà trên bàn.
"Trà còn nóng."
Cô bước vào - ngồi xuống ghế đối diện - cách ông một mét. Cô rót trà - tay run nhẹ - nước tràn ra chén - cô lau bằng tay áo. Cô uống - nóng - đốt cháy lưỡi - nhưng cô không nhả ra. Cô nuốt - để cảm giác đau làm tỉnh táo.
Ông nhìn ly trà trong tay mình - lắc nhẹ - nước xoáy tròn.
"Ba hay ngồi đây," - ông nói - "lúc nửa đêm. Nhà im quá... nghe được cả tiếng mình thở."
Cô gật. Cô hiểu. Nhà này quá im. Im đến mức mỗi người đều nghe thấy suy nghĩ của mình vang lên như tiếng chuông.
"Chồng con..." - ông ngừng - "về muộn?"
"Anh ấy... tăng ca," - cô nói - nhưng cả hai đều biết - đó chỉ là cách nói. Chồng cô tăng ca - nhưng không phải lúc nào cũng ở công ty. Cô biết. Ông cũng biết. Nhưng không ai nói thêm.
Im lặng.
Tiếng tủ lạnh rè rè ở góc bếp. Tiếng đồng hồ treo tường - tích tắc - như đang đếm ngược điều gì.
Cô nhìn ông. Ánh đèn vàng dưới tủ chiếu lên từ dưới - làm bóng trên mặt ông lạ - như một bức chân dung bị vẽ sai ánh sáng. Mắt ông sâu hoắm - quầng thâm - nhưng đồng tử sáng - sáng đến mức cô phải cúi xuống nhìn ly trà.
"Ba..." - cô mở miệng - rồi ngừng. Cô muốn hỏi: "Ba có mơ thấy con không?" Nhưng cô không dám.
"Ngủ đi," - ông nói - nhẹ - như một lời xua đuổi - nhưng không cay đắng. "Mai con còn dạy."
Cô đứng dậy - nhưng chân cô không bước. Cô đứng đó - giữa bếp - giữa đêm - giữa giấc mơ và thực tại. Cô muốn nói thêm điều gì - nhưng không biết là điều gì. Cô chỉ biết - nếu bây giờ cô đi lên phòng - cô sẽ lại nằm xuống - lại nhắm mắt - và lại thấy đôi mắt đó.
Ông đứng dậy - đi về phía cô - không phải để đi ngang - mà dừng lại - cách cô nửa mét. Cao hơn cô một cái đầu. Cô ngửi thấy mùi ông - mùi trà đêm - mùi gỗ già - mùi của một người đàn ông vừa thức dậy từ giấc ngủ chập chờn.
"Con sợ à?" - ông hỏi - nhỏ - như hỏi một đứa trẻ.
Cô muốn lắc đầu. Nhưng cô gật. Nhẹ. Rất nhẹ.
Sợ. Sợ giấc mơ. Sợ đêm. Sợ chính mình. Sợ cái cảm giác đang nổi lên trong ngực - như nước tràn - như lũ - như thứ gì đó sắp nhấn chìm cả hai.
Ông không ôm cô. Không vỗ vai. Ông chỉ đứng đó - để cô thấy - có một người - cũng đang thức - cũng đang sợ - cũng đang đứng giữa ranh giới không nhìn thấy.
"Ba ở đây," - ông nói.
Không phải "ba sẽ bảo vệ con". Không phải "ba ở đây với con". Chỉ là "ba ở đây". Ba tồn tại. Ba cũng đang đứng. Ba cũng đang chịu đựng. Và điều đó - đủ để cô thở được.
Cô bước qua ông - vai cô chạm nhẹ vào cánh tay ông - vải áo ngủ mỏng - cô cảm nhận được nhiệt độ của da ông - nóng hơn cô tưởng. Cô không dừng lại. Cô đi thẳng - ra khỏi bếp - lên cầu thang.
Khi cô lên đến nửa cầu thang - cô quay lại.
Ông vẫn đứng đó - lưng quay về phía cô - như trong giấc mơ. Nhưng lần này - cô không đặt tay lên vai ông. Cô chỉ nhìn - rồi đi tiếp.
Vào phòng - đóng cửa - cô tựa lưng vào cửa - thở.
Tim đập nhanh - không phải vì sợ hãi. Mà vì... cô vừa thoát khỏi một điều gì đó - hoặc - vừa bỏ lỡ một điều gì đó.
Cô nằm xuống giường - kéo chăn lên - trùm kín đầu. Trong bóng tối của chăn - cô ngửi thấy mùi ông vẫn còn trên tay - từ cái chạm vai lúc nãy. Cô đưa tay lên mũi - hít nhẹ - rồi thu lại - như vừa làm một điều tội lỗi.
Ngoài kia - tiếng đồng hồ tích tắc.
Và có lẽ - tiếng ông ngồi xuống ghế đẩu - két - nhỏ - như một tiếng thở dài.
Cô nhắm mắt.
Lần này - không mơ.
Chỉ có bóng tối - và hơi thở của hai người - cách nhau một tầng nhà - nhưng gần đến mức cô nghe thấy cả nhịp tim của ông - qua tường - qua không khí - qua cái khoảng cách không ai dám bước qua.

Kết phần 6:
Một giấc mơ đã không được kể.
Một đêm đã không được ngủ.
Và một khoảng cách nửa mét - đã được đo bằng hơi thở - chứ không phải bằng thước.
Họ đứng đó - hai người - giữa đêm - giữa bếp - giữa im lặng - và cả hai đều biết - lần sau - có thể sẽ không ai đứng yên nữa.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách