Ngọn Lửa Sau Bóng Tối
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Phần 14: Cuốn sách dưới gối
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Sáng Chủ nhật.
Chồng cô vẫn chưa về. Tin nhắn lúc bảy giờ: "Anh về trưa, chờ anh ăn cơm." Cô nhìn màn hình - rồi tắt. Chờ. Một chữ mà cô đã viết lên da thịt mình bao nhiêu lần - mỗi lần đều thấy nó nặng hơn - như hòn đá thả xuống giếng - không nghe thấy tiếng chạm đáy.Cô xuống phòng khách. Đêm qua - ghế bành vẫn còn lệch - như người vừa đứng dậy vội vàng. Tấm chăn mỏng gấp gọn trên tay vịn - mùi ông - mùi jazz - mùi của một giấc ngủ không thuộc về cô. Cô ngồi xuống ghế - đặt tay lên chỗ cô đã nằm - còn ấm - nhưng đang nguội dần.Cô nhìn quanh. Trên bàn - ly rượu đã dọn. Mẩu giấy đã biến mất. Chỉ còn radio - im lặng - như một nhân chứng đã khép miệng. Cô đứng dậy - đi đến tủ sách - nơi ông thường ngồi đọc mỗi chiều.Tủ gỗ lim - cánh mở hé - lộ những cuốn sách xếp nghiêng. Sách của ông - toàn sách cũ - bìa cứng - màu nâu đỏ - như những viên gạch xây nên một thời đại khác. Cô lướt ngón tay trên gáy sách - Lão Hạc - Chí Phèo - Tự Lực Văn Đoàn - rồi dừng lại ở một cuốn khác.Cuốn sách mỏng. Bìa mềm. Màu xanh phai. Không phải sách Việt. Tựa đề bằng tiếng Pháp - L'Amour en retard - Tình yêu muộn màng. Tác giả - một cái tên cô không đọc được - chữ viết tay nghiêng trên bìa - như ai đó đã tặng.Cô rút ra. Nhẹ. Như rút một lá thư từ hòm thư cũ. Cô mở. Trang giấy vàng - mỏng như cánh ve - có mùi mốc nhẹ - mùi của những trang sách đã được đọc đi đọc lại bằng ngón tay ẩm.Cô lật. Và thấy - trang số bảy mươi tư - được gấp lại một góc nhỏ - như dấu trang. Cô mở trang đó."...người ta không yêu khi còn trẻ. Người ta chỉ nghĩ mình đang yêu. Tình yêu thực sự đến khi đã quá muộn - khi da đã nhăn - khi tim đã biết nhịp đập của cô đơn - khi mỗi lần chạm vào ai đó đều mang theo ý thức về sự mất mát sắp tới. Và chính vì biết sẽ mất - nên mỗi lần chạm ấy đều đau đớn gấp trăm lần - cũng ngọt ngào gấp trăm lần..."Cô đọc. Từng chữ. Từng chữ. Như đang nhai một loại thuốc đắng nhưng cần thiết. Cô ngồi xuống sàn - tựa lưng vào tủ sách - chân co - sách mở trên đùi. Cô đọc tiếp:"...có những tình yêu không được phép nói thành lời. Không phải vì hèn nhát. Mà vì biết rằng nếu nói ra - sẽ đốt cháy cả hai. Và đôi khi - im lặng - là cách yêu duy nhất không giết chết người mình yêu..."Nước mắt cô rơi xuống trang sách. Không phải vì buồn. Mà vì cô thấy mình trong đó. Cô thấy ông trong đó. Cô thấy cả hai - đang đứng ở ngoài rìa của một thứ tình yêu như vậy - nhìn vào - không dám bước vào - cũng không thể quay đi.Cô lật tiếp. Trang bảy mươi lăm. Bảy mươi sáu. Đến trang tám mươi hai - một đoạn khác được gạch chân bằng bút chì:"...khi người đàn ông già nhìn người đàn bà trẻ - anh không nhìn thân thể cô. Anh nhìn vào nỗi sợ của chính mình. Sợ rằng mình sẽ chết mà chưa từng được nhìn thấy lửa lần cuối. Và cô - cô nhìn vào nỗi sợ của mình. Sợ rằng mình sẽ sống mà không bao giờ biết lửa là gì..."Cô đóng sách. Ôm vào ngực. Như ôm một vết thương. Như ôm một lời thú tội. Cô nằm xuống sàn - bên cạnh tủ sách - sách đặt dưới gối - mặt cô nghiêng vào gáy sách - hít mùi giấy cũ - mùi mực - mùi của những lời mà ông đã đọc - đã gấp - đã gạch chân - trước khi cô biết mình cũng đang sống trong đó.Cô thiếp đi.Không biết bao lâu.
Cô mơ thấy mình nằm trong một thư viện lớn. Ông ngồi cạnh - đọc sách - không nhìn cô. Nhưng tay ông đặt trên bụng cô - nóng - nặng - như một quyển sách đang mở. Cô muốn cử động - nhưng không thể. Vì cô không muốn.Tiếng bước chân.
Cô mở mắt. Không phải mơ. Ông đang đứng cạnh tủ sách - nhìn xuống cô - nằm trên sàn - ôm cuốn sách ông vừa đọc - mặt cô dính lem nước mắt - tóc rối - váy nhăn - như một đứa trẻ vừa khóc ngủ thiếp trong thư viện.Ông không nói gì. Chỉ quỳ xuống - chậm - đầu gối kêu răng rắc - như cành cây già. Ông ngồi xuống cạnh cô - trên sàn gỗ - lưng tựa vào tủ sách - như cô. Khoảng cách - một gang tay. Cô có thể nghe thấy tiếng thở ông - nhẹ - cẩn thận - như sợ thổi bay giấc ngủ của cô."Ba..." - cô thì thầm - mắt còn nhắm nửa."Ba ở đây," - ông đáp - không phải giọng ba chồng. Mà là giọng của người đàn ông trong sách."Con đọc...""Ba biết," - ông nói - "ba thấy dấu gấp... đã mở ra."Cô mở mắt. Nhìn ông. Trong ánh sáng cửa sổ chiều - ông trông già hơn. Nhưng cũng gần hơn. Như thể cuốn sách đã rút ngắn khoảng cách giữa họ - bằng cách để lộ những gì ông đang nghĩ - những gì ông đang cảm - những gì ông không bao giờ nói."Ba sợ không?" - cô hỏi."Sợ gì?""Sợ... chết mà chưa thấy lửa."Ông nhìn cô. Chăm chú. Lâu. Rất lâu. Rồi ông đưa tay - ngón trỏ - chạm nhẹ vào khóe mắt cô - nơi nước mắt còn ướt. Ông lau - bằng đầu ngón tay - chậm - như đang xóa một dòng chữ viết sai."Ba đã thấy lửa rồi," - ông nói - giọng run - "và ba sợ... lửa sẽ đốt cháy con."Cô nắm lấy tay ông. Không phải nắm chặt. Chỉ là đặt tay mình lên tay ông - đang chạm vào mặt cô - giữ lại - để ông không rút đi. Da ông khô - nóng - hơi rung dưới lòng bàn tay cô."Thì để cháy," - cô nói - nhỏ - như thở.Ông nhắm mắt. Cúi đầu. Trán ông chạm vào trán cô - nhẹ - như hai trang sách được gấp lại cùng nhau. Họ ngồi đó - trên sàn - trán chạm trán - tay cô giữ tay ông trên mặt cô - không hôn - không ôm - chỉ chạm - chỉ thở - chỉ tồn tại trong cùng một khoảnh khắc.Không ai nói thêm.
Vì cuốn sách đã nói hết.Khi cô tỉnh lại lần nữa - trời đã tối.
Ông đã đi. Cuốn sách được đặt lên bụng cô - đóng - nhưng có một mẩu giấy nhô ra - đánh dấu trang mới. Trang tám mươi lăm. Cô mở ra. Một dòng chữ viết tay - mực xanh - nghiêng - mới:"Nếu lửa là con - thì ba nguyện làm ngọn nến. Cháy chậm. Và tắt trước."Cô ôm sách vào ngực - nằm lại trên sàn - nhìn trần nhà.
Và lần đầu tiên - cô không sợ bóng tối.
Vì trong bóng tối - có một người đàn ông - sẵn sàng cháy - chỉ để cô thấy ánh sáng - dù biết rằng - chính cô - là ngọn lửa - sẽ thiêu đốt ông.
Kết phần 14:
Một cuốn sách đã được đọc.
Một trán đã chạm trán.
Và một lời hứa đã được viết bằng mực xanh - trên trang sách cũ - như một lời thề không cần chứng nhân.
Từ giờ - mỗi lần cô mở sách - cô sẽ không chỉ đọc chữ.
Cô sẽ đọc - hơi thở của ông - giữa những dòng - nơi ông đã từng dừng lại - và khóc.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Tiếng cửa khép
- Phần 2: Bóng tối sau bữa cơm
- Phần 3: Chiếc áo sơ mi lạc giữa máy giặt
- Phần 4: Tiếng mưa trên mái tôn
- Phần 5: Bức ảnh cũ trong ngăn kéo
- Phần 6: Giấc mơ không tên
- Phần 7: Tiếng thở dài sau lưng
- Phần 8: Cuộc điện thoại không nghe
- Phần 9: Bức thư không gửi
- Phần 10: Chiếc váy đỏ
- Phần 11: Lần đầu nói chuyện dài
- Phần 12: Cơn mưa và chiếc ô
- Phần 13: Tiếng radio đêm khuya
- Phần 14: Cuốn sách dưới gối
- Phần 15: Lần đầu gọi tên
- Phần 16: Chiếc ghế trống
- Phần 17: Cái ôm không thành
- Phần 18: Quyết định
- Phần 19: Tiếng cửa đóng
- Phần 20: Tiếng radio vang lên
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!