Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 10: Buổi Sáng Sau

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Minh Anh thức dậy lúc sáu giờ rưỡi.

Cô không nhớ mình đã ngủ được bao lâu — có lẽ chỉ một giấc ngắn ngủi giữa những lần trở mình, giữa những lần mở mắt nhìn ra cửa sổ đối diện vẫn tối om. Chiếc áo len xám của Quang Dũng vẫn nằm trên gối bên cạnh, và cô ôm nó suốt đêm như một lá bùa hộ mệnh.
Bây giờ, ánh sáng buổi sáng tràn vào phòng ngủ — không phải ánh nắng rực rỡ, mà là ánh sáng mờ ảo màu ngà của một ngày sương mù. Minh Anh ngồi dậy, tóc rối buông xõa xuống vai, chiếc váy ngủ mỏng nhăn nhúm vì đêm trằn trọc.
Cô đi đến cửa sổ. Kéo rèm ngang.
Căn hộ đối diện vẫn im lìm. Nhưng ngay khi cô định quay đi, cửa sổ 302 mở ra. Quang Dũng xuất hiện, hai tay chống vào lan can, nhìn sang. Anh đã mặc quần jean và áo phông trắng, tóc còn ướt sau khi tắm. Khi thấy cô, anh không vẫy tay. Anh chỉ đặt tay lên ngực mình — nơi tim đập — rồi chỉ sang phía cô.
Minh Anh đáp lại. Cô cũng đặt tay lên ngực mình. Nhịp tim cô đập mạnh dưới lòng bàn tay.
Quang Dũng làm động tác uống cà phê. Rồi anh chỉ xuống — xưởng gỗ. Minh Anh gật đầu.
Cô thay một chiếc váy liền đơn giản màu trắng ngà, dài đến đầu gối, tay lỡ. Không mặc áo ngực bên trong — một quyết định vội vàng khi cô nhìn vào gương và thấy đầu vú mình căng lên dưới lớp vải cotton mỏng. Cô định quay lại mặc thêm, nhưng rồi lại thôi. Cô muốn anh nhìn thấy. Cô muốn mình được nhìn thấy.
Xưởng gỗ mở cửa. Quang Dũng đứng bên bàn làm việc, không làm việc. Anh đang pha cà phê phin — chiếc phin nhôm quen thuộc, mùi cà phê đen nồng nặc lan tỏa trong không gian ấm áp.
"Em đến sớm," anh nói, quay lại nhìn cô.
Minh Anh bước vào. Cửa sổ xưởng mở rộng, ánh sáng buổi sáng tràn vào trắng xóa, làm nổi bật những hạt bụi mùn cưa lơ lửng trong không khí. Cô đóng cửa lại — không khóa, nhưng đóng kín.
Quang Dũng đặt ly cà phê xuống bàn. Anh nhìn cô. Ánh mắt anh trượt từ mặt cô xuống cổ, dừng lại ở ngực — nơi lớp vải cotton mỏng ôm sát, để lộ đường cong và đầu vú căng cứng dưới lớp vải. Anh không che giấu sự nhìn ngắm. Anh nhìn thật lâu, như nhìn một tác phẩm nghệ thuật vừa được đặt trước mặt.
"Em không ngủ được?" Anh hỏi, giọng khàn.
"Em ngủ được một chút," cô đáp, đi đến gần anh. "Nhưng em thức dậy vì nhớ mùi cà phê."
"Hay nhớ mùi gỗ?"
"Hay nhớ người pha cà phê."
Quang Dũng mỉm cười. Anh đưa ly cà phê cho cô. Nhưng khi cô cầm ly, ngón tay cô chạm vào ngón tay anh, và cả hai đều không rút tay ngay. Họ giữ nguyên tư thế đó — ly cà phê nóng giữa hai bàn tay, hơi nóng lan tỏa, và ánh mắt họ khóa chặt vào nhau.
"Đêm qua," anh nói chậm rãi, "anh đã nghĩ đến em."
"Anh đã nhìn em qua cửa sổ."
"Không. Sau đó. Khi anh nằm xuống. Anh nghĩ đến cách em đặt tay lên kính. Cách em tựa trán vào lạnh." Anh đặt ly cà phê xuống bàn, bước đến gần cô một bước. "Anh nghĩ đến việc sang bên này. Sang phòng em. Nhưng anh kiềm chế."
"Vì sao?"
"Vì anh hứa. Và vì... anh sợ một khi bước vào phòng em, anh sẽ không dừng lại được. Sẽ không chỉ là hôn. Sẽ không chỉ là chạm."
Minh Anh đặt ly cà phê xuống bên cạnh. Cô bước đến gần anh — một bước, rồi thêm một bước nữa. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một gang tay. Cô ngẩng mặt lên nhìn anh trong ánh sáng buổi sáng. Da anh sáng hơn ban đêm, những đường nét rõ ràng hơn, và đôi mắt nâu đen sâu thẳm hơn.
"Em cũng nghĩ đến anh," cô thì thầm. "Em nghĩ đến cách anh chạm vào chính mình trước cửa sổ. Em nghĩ... em muốn là người chạm vào anh."
Quang Dũng nín thở. Cơ bắp trên hàm anh siết lại. Anh đưa tay lên — chậm, để cô có thể lùi lại nếu muốn — và đặt lên eo cô. Lòng bàn tay anh nóng, ráp, đặt lên lớp vải cotton mỏng như không có gì ngăn cách.
"Em chắc không?" Anh hỏi.
Minh Anh không trả lời bằng lời. Cô đặt tay lên tay anh trên eo mình — và đẩy nhẹ. Không phải đẩy ra. Là đẩy lên trên. Tay anh trượt lên, chậm rãi, qua eo, qua sườn, dừng lại ngay dưới ngực cô.
Cả hai đều đứng im. Nhịp thở của họ dồn dập hơn. Quang Dũng nhìn cô, hỏi ý bằng mắt. Minh Anh gật đầu — nhẹ, nhưng rõ ràng.
Anh di chuyển tay lên. Lòng bàn tay anh trượt qua lớp vải cotton, chạm vào đường cong dưới ngực cô. Anh không nắm. Anh chỉ đặt đó, để cô cảm nhận sự nóng bỏng của lòng bàn tay anh qua lớp vải mỏng. Rồi anh ngón cái di chuyển nhẹ — lên trên, chậm rãi, cho đến khi chạm vào đầu vú căng cứng của cô qua lớp vải.
Minh Anh rên nhẹ. Cô cắn môi, nhưng không lùi lại.
Quang Dũng hôn cô. Không phải nụ hôn dồn dập như trên cầu thang. Lần này chậm hơn, sâu hơn, đầy ý thức. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô trong khi tay anh vẫn đặt trên vú cô, ngón cái vẽ những vòng tròn nhỏ quanh đầu vú, khiến cô run lên trong vòng tay anh.
"Anh muốn chạm vào da em," anh thì thầm vào môi cô, giọng khàn đặc. "Thật sự chạm vào. Không qua vải vóc."
Minh Anh đặt tay lên tay anh. Cô kéo nhẹ — không phải để đẩy ra, mà để hướng dẫn. Cô đặt tay anh lên nút áo đầu tiên của chiếc váy. Rồi cô buông tay ra, để anh tự quyết định.
Quang Dũng nhìn vào mắt cô. Anh không hỏi lại. Anh chỉ mở nút — chậm, cẩn thận như mở một cuốn sách cổ. Nút thứ nhất. Nút thứ hai. Chiếc váy hơi hở ra, để lộ khe vú và phần ren mỏng của chiếc áo ngực cô mặc — à, hóa ra cô đã mặc, nhưng chỉ là loại mỏng tang, gần như trong suốt.
Anh dừng lại. Mắt anh nhìn xuống — không phải với thèm khát thô tục, mà với sự ngưỡng mộ của một nghệ sĩ trước vẻ đẹp. Anh đưa tay lên, ngón tay trượt nhẹ dọc theo khe vú, dừng lại ở mép ren. Da cô nổi gai ốc theo từng milimet anh chạm.
"Đẹp lắm," anh nói, giọng trầm đến mức gần như là tiếng gầm. "Đẹp đến mức anh sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ mình không đủ nhẹ nhàng. Sợ mình muốn em quá nhiều."
Minh Anh đặt tay lên má anh. Cô vuốt nhẹ, như anh vẫn vuốt tóc cô. "Em không cần anh nhẹ nhàng. Em chỉ cần anh thật."
Quang Dũng nhắm mắt lại một giây, như thể lời nói của cô là một liều thuốc mạnh. Khi mở mắt ra, đồng tử anh đã giãn rộng, đen nhánh. Anh cúi xuống hôn cô — lần này mạnh hơn, sâu hơn — và tay anh trượt vào trong chiếc váy đã mở, đặt trực tiếp lên da thịt cô.
Bàn tay anh nóng bỏng trên da bụng cô. Rồi trượt lên, chậm rãi, cho đến khi chạm vào đường viền dưới của chiếc áo ngực. Anh dừng lại. Hôn cô. Rồi ngón tay anh trượt vào bên trong, chạm trực tiếp vào da ngực cô — mềm mại, căng tròn, đầu vú cứng lên ngay lập tức dưới ngón tay anh.
Minh Anh rùng mình mạnh. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát hơn, ép ngực mình vào lòng bàn tay anh. Cô muốn nhiều hơn. Cô muốn áp lực mạnh hơn. Cô muốn anh không chỉ chạm — cô muốn anh nắm lấy.
Quang Dũng hiểu. Anh không cần lời nói. Anh nâng ngực cô bằng lòng bàn tay, nặng nề, đầy sở hữu, ngón cái và ngón trỏ véo nhẹ đầu vú căng cứng. Cô rên to hơn, đầu ngả ra sau, để lộ cổ cho anh hôn.
Anh hôn xuống cổ cô — từ cằm, xuống yết hầu, đến hõm cổ, rồi trượt xuống dọc theo xương quai xanh. Miệng anh mở rộng, lưỡi anh liếm nhẹ lên da cô, để lại vệt ẩm nóng. Tay anh vẫn ở trên vú cô, xoa nắn nhẹ nhàng nhưng đầy kiểm soát.
"Anh muốn hôn ở đây," anh thì thầm, môi trên xương quai xanh, mắt nhìn lên vú cô.
"Được," cô thở dốc.
Quang Dũng kéo vai áo váy xuống một bên, kéo dây áo ngực xuống. Anh không vội. Anh để lộ hai vú cô từ từ, như thể mở một món quà. Khi đầu vú cô lộ ra trong ánh sáng buổi sáng — hồng nhạt, căng tròn, đầu vú nhỏ cứng lên vì kích thích — anh dừng lại để nhìn.
Rồi anh cúi xuống.
Môi anh chạm vào đầu vú cô. Không phải hôn ngay. Là chạm. Thở. Hơi nóng từ miệng anh bao quanh đầu vú cô khiến cô co rúm người. Rồi anh liếm nhẹ — một đường dài từ quanh đầu vú đến đỉnh — và ngậm lấy.
Minh Anh kêu lên. Tay cô nắm chặt tóc anh, kéo anh sát hơn. Miệng anh ấm áp, ướt át, và lưỡi anh quấn quanh đầu vú cô với sự kiên nhẫn đầy tàn nhẫn. Anh ngậm, mút nhẹ, rồi dùng răng cắn thật nhẹ — đủ để cô cảm thấy một cơn đau ngọt ngào chạy dọc sống lưng.
Tay kia của anh vẫn ở trên vú bên kia, xoa nắn, nhéo nhẹ đầu vú qua lớp vải ren. Cả hai ngực cô đều được chăm sóc, một bằng miệng nóng bỏng, một bằng tay ráp ráp. Cô cong người về phía anh, không còn biết xấu hổ, không còn biết kiềm chế.
Quang Dũng rời vú cô. Anh hôn lên trán cô, lên mũi, lên môi — một nụ hôn ngắn nhưng đầy ý tứ. Rồi anh kéo dây áo ngực lên, kéo vai váy lên, cài nút lại — chậm rãi, từng nút một, như thể anh đang đóng gói một báu vật sau khi đã chiêm ngưỡng.
"Anh dừng lại đây," anh nói, giọng khàn đến mức gần như không thành tiếng.
"Em không muốn anh dừng," cô thì thầm, mắt ướt át.
"Anh biết." Anh mỉm cười, đau đớn. "Nhưng nếu anh không dừng bây giờ, chúng ta sẽ không dừng được nữa. Và lần đầu tiên... anh muốn không phải ở xưởng. Không phải vội vàng trước giờ làm. Anh muốn cả đêm. Cả buổi sáng hôm sau. Anh muốn thời gian để chạm vào từng phân da em."
Minh Anh nhìn anh. Cô thấy sự kiềm chế trong cơ thể anh — cơ bắp căng cứng, hơi thở dồn dập, và chỗ quần jean phía dưới đã căng phồng lên rõ ràng. Anh đang đau đớn. Nhưng anh vẫn chọn dừng.
"Khi nào?" Cô hỏi.
"Cuối tuần này. Anh sẽ nấu cho em một bữa tối. Ở đây. Hoặc nhà em. Cửa khóa. Điện thoại tắt. Không ai quấy rầy." Anh đặt tay lên má cô, vuốt nhẹ. "Và đêm đó, anh sẽ không dừng lại. Dù em có cầu xin."
Minh Anh cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Không phải vì sợ. Là vì mong chờ. Cô gật đầu.
Quang Dũng hôn cô lần nữa — nhẹ, trên môi — rồi lùi lại. Anh cầm ly cà phê đã nguội của mình, uống một ngụm, như thể ly cà phê đắng có thể xoa dịu điều gì đó đang sôi sục trong người anh.
"Đi làm đi," anh nói. "Trước khi anh đổi ý."
Minh Anh đi đến cửa. Trước khi mở, cô quay lại. "Quang Dũng."
"Ừ?"
"Em sẽ không mặc áo ngực đêm đó."
Quang Dũng sặc cà phê. Anh ho nhẹ, nhìn cô, mắt mở to. Rồi anh bật cười — tiếng cười trầm, ấm, đầy sự ngạc nhiên và khao khát.
"Em đang giết anh, Minh Anh," anh nói.
"Em biết," cô mỉm cười, mở cửa, bước ra.
Nắng sáng đã lên cao. Sương mù tan dần. Và trong xưởng gỗ, Quang Dũng đứng nhìn theo bóng cô qua cửa sổ, tay cầm ly cà phê rung nhẹ, và miệng lẩm nhẩm đếm ngược từng ngày.

Hết phần 10

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách