Đêm thứ ba sau khi chuyển đến, Minh Anh mất ngủ.
Không phải vì giường mới, cũng không phải vì tiếng còi tàu đêm xa xăm vốn đã quen tai từ những ngày đầu. Lần này là một âm thanh khác — đều đặn, khô khốc, có nhịp điệu — vang lên từ đâu đó dưới tầng trệt, len lỏi qua sàn gỗ, qua khe cửa, rồi trườn lên nằm ngay bên tai cô.
Cốc. Cốc. Cốc.Tiếng búa nhỏ gõ vào gỗ, xen lẫn tiếng đục đẽo sắc lẻm như thì thầm của một con dao cùn cắt vào bóng tối.
Minh Anh nằm nhìn trần nhà, mắt mở to. Đồng hồ điện tử trên đầu giường chỉ 1:14. Cô lẽ ra nên bực bội. Cô lẽ ra nên lấy gối che lấy tai và cố ngủ tiếp. Nhưng cơ thể cô phản bội ý chí — hai chân tự động thò ra khỏi chăn, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh buốt.
Cô không mang dép. Chiếc áo phông ngủ dài qua đùi là thứ duy nhất che phủ cơ thể. Khi bước ra hành lang, gạch men lạnh làm cô rùng mình. Ánh đèn hành lang ban đêm mờ đục, màu vàng cam như mật ong pha loãng, kéo dài bóng cô trên tường thành một đường cong mảnh mai lê thê.
Thang bộ. Cô không đợi thang máy. Tiếng búa càng rõ khi cô đi xuống. Tầng hai. Tầng một. Hành lang tầng trệt tối hơn, chỉ có một bóng đèn duy nhất rung rung nơi cuối dãy. Âm thanh phát ra từ cánh cửa sắt cũ có dán chữ
"Xưởng" bằng bút lông phai màu.
Minh Anh đứng trước cửa, tay đưa lên. Cô định gõ mạnh, định mở miệng với giọng của một người hàng xóm bị quấy rầy giấc ngủ. Nhưng cánh cửa không khóa. Nó hé mở một khe, và ánh sáng vàng rực rỡ từ bên trong tràn ra, đục thủng màn đêm.
Cô đẩy nhẹ.
"Quang Dũng?"Không có tiếng trả lời ngay. Chỉ có tiếng búa dừng lại giữa chừng, như một nhịp thở bị kẹt trong cổ họng. Rồi giọng anh vang lên, trầm và hơi khàn vì im lặng quá lâu.
"Vào đi."Minh Anh bước qua cánh cửa. Không gian bên trong khiến cô chớp mắt. Xưởng không lớn, nhưng cao, trần nhà thô ráp để lộ dầm sắt và ống dẫn nước cũ. Ánh sáng duy nhất đến từ một chiếc đèn công nghiệp lớn treo lơ lửng trên bàn làm việc, tỏa ra một vòng tròn vàng rực như sân khấu. Và ngay giữa vòng tròn ấy, Quang Dũng đang đứng.
Anh không mặc áo.
Không phải kiểu phô trương. Đơn giản là chiếc áo thun xám hôm trước đã bị vắt lên ghế, và thân trên anh để trần, da ánh lên màu đồng dưới ánh đèn. Mồ hôi chảy dọc theo xương sống, lăn xuống khe eo, rồi biến mất vào lưng quần jean cạp trễ. Đôi vai rộng hơn cô nhớ, và những cơ bắp không phải kiểu phòng gym đẹp đẽ mà là kiểu của người làm việc chân tay — rắn chắc, không hoàn hảo, có vết sẹo nhỏ nơi bắp tay.
"Không ngủ được?" Anh hỏi, vừa hỏi vừa quay lưng lại lấy khăn lau mặt.
"Tiếng ồn," Minh Anh nghe thấy giọng mình phát ra, nhưng nó nghe xa xăm, như thuộc về người khác.
"Tôi định... nhắc anh khuya rồi."Quang Dũng quay lại. Khăn vắt qua vai. Anh nhìn cô, và ánh mắt anh không dừng ở mặt cô ngay. Nó trượt xuống — nhanh, kín đáo, nhưng đủ để Minh Anh cảm nhận được — rồi mới trở lại đôi mắt cô.
"Anh quên mất thời gian," anh nói thật.
"Bình thường xưởng cách âm tốt hơn. Có lẽ tấm gỗ lim này cứng quá nên anh phải dùng lực mạnh."Minh Anh không trả lời. Cô đang nhìn vào khối gỗ trên bàn. Nó chưa có hình dạng rõ ràng, nhưng đã thấp thoáng đường cong của một bờ vai, hoặc có lẽ là một cánh tay đang vươn dài. Gỗ lim đen bóng, vân gỗ chạy dài như những dòng sông nhỏ.
"Đẹp," cô thì thầm.
"Chưa xong.""Nhưng đẹp."Quang Dũng im lặng một lát. Rồi anh bước ra khỏi vòng sáng, đến góc xưởng nơi có một cái bếp lò nhỏ và ấm nước.
"Uống trà không? Anh vừa pha."Minh Anh định từ chối. Cô định nói
"thôi, tôi lên ngủ đây", rồi quay lưng bước ra. Nhưng đôi chân cô lại đưa cô đến chiếc ghế đẩu gần bàn làm việc. Và khi cô ngồi xuống, chiếc váy ngủ hơi tống lên đùi một chút, cô không kéo xuống ngay.
Quang Dũng đưa cho cô một ly sứ nhỏ, trà xanh còn bốc khói. Ngón tay anh chạm vào ngón tay cô khi cô nhận ly. Hơi nóng của trà lan tỏa vào lòng bàn tay, nhưng hơi ấm từ ngón tay anh mới là thứ khiến cô giật mình.
"Anh làm việc vào giờ này thường xuyên à?" Cô hỏi, vừa để lấp đi sự im lặng đang nặn nặng trong không gian.
"Ban ngày ánh sáng tự nhiên làm anh mất tập trung," Quang Dũng nói, tựa lưng vào cạnh bàn, đối diện với cô.
"Ban đêm, dưới đèn, gỗ sống động hơn. Những vân gỗ ẩn hiện khác nhau tùy theo góc độ sáng."Minh Anh nhấp trà. Vị đắng nhẹ, ngọt. Cô nhìn anh qua vành ly.
"Anh đang làm tượng người?""Ừ.""Ai?"Quang Dũng không trả lời ngay. Anh nhìn cô. Ánh đèn vàng từ phía sau lưng anh tạo nên một viền sáng mờ quanh đầu vai, khiến khuôn mặt anh chìm trong bóng tối nửa sáng nửa tối đầy bí ẩn.
"Chưa biết," anh cuối cùng nói.
"Có lẽ là ai đó anh vừa gặp."Tim Minh Anh đập mạnh một nhịp. Cô cúi xuống ly trà để giấu đi điều gì đó đang nóng lên trên má. Không gian xưởng bỗng chật hẹp đến lạ. Cô cảm nhận rõ mùi gỗ — không chỉ là mùi vật liệu nữa, mà là mùi của nhiệt, của ma sát, của cơ thể đàn ông đã làm việc nhiều giờ trong không gian kín. Mùi đó trộn lẫn với mùi trà xanh và mồ hôi, tạo thành một thứ hỗn hợp gây nghiện khiến đầu óc cô hơi choáng váng.
"Cho tôi xem anh đục được không?" Cô nghe thấy mình hỏi, và ngay lập tức muốn rút lại lời nói. Nhưng đã muộn.
Quang Dũng đứng thẳng người. Anh cầm lấy cái đục nhỏ và cái búa gỗ, đặt vào tay cô. Cán gỗ mịn, còn ấm từ tay anh. Rồi anh đứng sau lưng cô, hai tay đặt lên tay cô, hướng dẫn từng đường đục.
"Giữ chặt," anh nói gần tai cô, giọng thấp hơn tiếng thở.
"Đừng dùng cổ tay. Dùng cả cánh tay, để lực đi từ vai."Cơ thể anh áp sát phía sau. Không hoàn toàn chạm vào cô — còn một khoảng cách mỏng tang, có thể là một centimet, có thể là một phân — nhưng hơi nóng từ da thịt anh toả ra như một bức tường vô hình bao quanh lưng cô. Minh Anh có thể cảm nhận nhịp thở anh phập phồng nơi xương sườn, chậm và sâu, truyền qua không khí vào từng tế bào trên gáy cô.
Cô đục vào gỗ. Một mảnh vụn gỗ đen bắn ra, rơi xuống đùi cô. Quang Dũng không nhặc giúp. Thay vào đó, anh hơi cúi đầu xuống, mũi gần chạm vào tóc cô.
"Anh thích mùi dầu gội của em," anh nói.
Không phải
"cô". Không phải
"Minh Anh". Là
"em".
Minh Anh cứng người. Tay cô dừng lại giữa chừng, cái đục cắm chệch vào vân gỗ. Cô định đứng dậy. Cô định nói điều gì đó về việc khuya rồi. Nhưng cơ thể cô không nhúc nhích. Cô ngồi đó, giữa vòng tay của anh, giữa mùi gỗ và hơi nóng, và cảm thấy một sợi dây vô hình nào đó đang siết chặt quanh ngực cô — không phải để nghẹt thở, mà để nhắc nhở cô rằng cô đang sống, đang cảm nhận, đang thở.
"Tiếp tục không?" Quang Dũng hỏi, tay anh vẫn đặt trên tay cô, ngón cái vuốt nhẹ lên mu bàn tay cô.
Minh Anh gật đầu. Cô không tin vào chính mình. Nhưng cô gật đầu.
Họ đục tiếp. Tiếng búa gõ khuya lại vang lên, nhưng lần này chậm hơn, nhẹ hơn, như một bản nhạc chỉ có hai người biết. Và khi Minh Anh liếc nhìn sang cửa sổ xưởng, cô thấy phản chiếu của hai người trong ô kính đêm đen — cô ngồi, anh đứng sau, hai thân hình nghiêng ngả vào nhau như hai mảnh gỗ đang được ghép lại để tạo thành một hình dáng hoàn chỉnh hơn.
Cô đã quên mất lý do mình xuống đây.
Và có lẽ, cô cũng không còn muốn nhớ nữa.
Hết phần 2
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!