Chiều thứ bảy, Minh Anh xuống xưởng lúc bốn giờ.
Cô không nghe tiếng búa đêm qua. Hoặc có lẽ cô đã nghe, nhưng đã học cách để nó chìm vào giấc ngủ như một nhịp điệu ru êm. Cô mặc một chiếc váy liền màu be, dài qua gối, tay ngắn. Dưới ánh nắng chiều hắt xiên qua cửa sổ hành lang, vải lanh mỏng manh như một lớp da thứ hai.
Quang Dũng đã mở cửa sẵn. Anh đứng bên bàn làm việc, lưng quay về phía cửa, đang pha màu. Trên bàn là những hũ sơn nhỏ bằng thủy tinh — màu đỏ đất, màu xanh rêu, màu vàng nghệ. Nhưng hũ anh đang mở là màu trắng ngà, đặc sệt như kem tươi.
"Em đến sớm," anh nói, không quay lại. Nhưng anh biết đó là cô. Tiếng bước chân của cô trên hành lang, anh đã nhận ra từ hai hôm nay.
"Em không biết phải làm gì cả ngày," Minh Anh thú nhận, đứng cách anh hai bước.
"Nhà mới... vẫn còn nhiều khoảng trống."Quang Dũng quay người lại. Ánh mắt anh dừng lại ở cổ chân cô — cô đi dép lê, móng chân sơn màu hồng nhạt — rồi chậm rãi di chuyển lên. Không vội. Không giấu giếm. Khi đến mắt cô, anh mỉm cười.
"Khoảng trống có thể điền. Nhưng phải biết chọn vật liệu." Anh chỉ vào ghế đẩu bên cạnh.
"Ngồi đi. Hôm nay anh không đục gỗ. Hôm nay anh sơn phủ."Minh Anh ngồi xuống. Quang Dũng kéo một chiếc ghế khác, đặt sát phía sau lưng cô. Anh ngồi xuống, và trong không gian chật hẹp, đầu gối anh kẹp nhẹ vào hai bên hông cô. Không chặt — chỉ đủ để giữ cô không ngã khi cô nghiêng người — nhưng sự hiện diện của anh phía sau lưng cô lập tức tạo ra một bức tường nhiệt vô hình.
"Đưa tay phải ra," anh nói, giọng gần tai cô hơn cần thiết.
Anh đặt một cây cọ nhỏ vào lòng bàn tay cô. Cán cọ bằng gỗ trắc, mịn, đã bóng loáng vì nhiều năm sử dụng. Rồi anh đặt tay mình lên tay cô, ngón tay anh đan nhẹ vào kẽ ngón tay cô, hướng dẫn cô nhúng cọ vào hũ sơn trắng.
"Không cần nhiều," anh thì thầm. Hơi thở anh phả nhẹ lên gáy cô, làm những sợi tóc mảnh nơi đó rung rung.
"Sơn phủ là lớp cuối. Mỏng, đều, nhẹ. Như... chạm vào da."Minh Anh nín thở. Cô cảm nhận ngực anh phập phồng nhẹ sau lưng mình, nhịp thở của anh điều chỉnh theo nhịp thở của cô. Khi cô thở vào, anh thở vào. Khi cô thở ra, anh thở ra. Họ như hai nhạc cụ đang luyện cùng một bản nhạc.
"Đưa cọ lên," anh hướng dẫn, tay anh dẫn tay cô đến một tấm gỗ trắng phẳng đặt trên giá vẽ nhỏ.
"Không cần ép. Để cọ trượt theo vân gỗ. Cứ như... vuốt ve."Cọ chạm vào gỗ. Sơn trắng lan ra, mỏng tang, trong suốt. Quang Dũng hướng dẫn tay cô đi từ trên xuống dưới, từ trái sang phải. Mỗi lần cọ chạm gỗ, vai anh lại áp sát hơn một chút vào lưng cô. Mỗi lần cô nghiêng người, hông anh lại đẩy nhẹ vào hông cô để giữ thăng bằng.
"Em rung tay," anh nhận xét, giọng không trách móc, chỉ là ghi nhận.
"Em không quen," cô nói, nhưng cô biết mình không run vì cây cọ.
Quang Dũng dừng lại. Tay anh vẫn đặt trên tay cô, nhưng ngón cái anh bắt đầu vẽ những vòng tròn nhỏ lên mu bàn tay cô — nhẹ như lông chim, nhưng đủ để làn da cô nổi gai ốc.
"Thở đi," anh nói.
"Anh sẽ giữ em."Anh nói
"giữ em". Không phải
"giữ tay em" hay
"giữ thăng bằng cho em". Là
"giữ em".
Minh Anh thở ra. Và đúng lúc đó, cô nghiêng người quá mạnh để với tới một góc xa của tấm gỗ. Quang Dũng đỡ cô bằng cách đặt bàn tay trái lên eo cô, kéo cô sát lại về phía anh. Cô lùi vào lòng anh, lưng áp sát ngực anh, và cảm nhận rõ nhịp tim anh đập nhanh hơn một chút so với bình thường.
"Xin lỗi," cô thì thầm.
"Không sao," anh đáp, nhưng tay anh vẫn ở trên eo cô, không rút đi.
Họ tiếp tục. Cọ trượt trên gỗ. Sơn trắng bắt đầu phủ đều. Nhưng khi Minh Anh quay đầu sang phải để nhìn kỹ đường cọ, một sợi tóc rơi xuống che mắt cô. Cô vung tay đẩy tóc ra — và cây cọ, đang đầy sơn, quệt ngang má trái cô.
Một vệt sơn trắng, dài bằng ngón tay, in ngay trên gò má.
Minh Anh sững người. Cô định cười, định nói
"ôi trời", định tìm khăn. Nhưng Quang Dũng đã buông tay cô. Anh quay người đối diện hoàn toàn, hai tay đặt lên vai cô, giữ cô ngồi yên.
"Đừng động," anh nói, giọng trầm hơn.
Anh ngồi sát hơn. Gần đến mức cô có thể đếm được những sợi râu mờ trên cằm anh, có thể thấy đốm vàng trong mắt anh rõ hơn bao giờ hết. Anh đưa ngón tay cái lên — ngón tay cái đầy vết chai, dính chút sơn trắng — và đặt nhẹ lên vệt sơn trên má cô.
Không phải lau ngay. Anh đặt ngón tay đó lên má cô trước, giữ nguyên một giây, hai giây, ba giây. Cảm giác da anh chạm da cô — ráp, ấm, hơi cứng — khiến Minh Anh tự động nhắm mắt lại.
Rồi anh mới bắt đầu lau.
Chậm. Rất chậm. Ngón tay cái anh trượt từ gò má xuống xương gò má, rồi lên gần thái dương, rồi trở lại. Mỗi đường di chuyển đều kéo dài hơn cần thiết. Mỗi lần anh vuốt, đầu ngón tay anh lại lấn sang một chút, chạm vào vành tai cô, vào chân tóc mai, vào góc môi cô.
Minh Anh vẫn nhắm mắt. Cô không thở. Cô cảm nhận sơn trắng đang bị anh tán đều trên má cô, nhưng cô cũng cảm nhận điều khác — cảm nhận sự kiểm soát của anh, sự chậm rãi đầy ý đồ, sự nhẫn nại của một người đang tạo hình trên một vật liệu quý giá.
"Xong chưa?" Cô hỏi, giọng khàn hơn cô nghĩ.
"Chưa," anh đáp.
"Sơn khô nhanh. Nhưng nếu lau vội, sẽ để lại vệt."Anh lau thêm. Lần này, ngón tay anh trượt xuống sát mép môi cô. Dừng lại. Minh Anh mở mắt. Quang Dũng đang nhìn cô, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn gang tay. Anh không nhìn vệt sơn nữa. Anh nhìn môi cô.
"Vẫn còn một chút," anh nói, nhưng anh không đưa ngón tay lên nữa.
Anh cúi xuống. Chậm đến mức Minh Anh có thể lùi lại nếu cô muốn. Nhưng cô không lùi. Cô hơi ngẩng mặt lên — một cử chỉ nhỏ, vô thức, như bông hoa hướng về phía mặt trời.
Môi anh chạm vào vệt sơn trên má cô. Không phải hôn. Là chạm. Môi anh khô, ấm, hơi ráp. Anh đặt môi lên má cô ngay chỗ vệt sơn, giữ nguyên, và thở ra một hơi nhẹ. Hơi thở nóng lan tỏa trên làn da ướt sơn, khiến Minh Anh rùng mình.
Rồi anh mới hôn thật. Nhẹ nhàng. Lên gò má. Lên xương gò má. Lên khóe mắt cô. Những nụ hôn nhỏ, ngắn, như những giọt sơn rơi xuống gỗ. Mỗi nụ hôn đều kèm theo một tiếng thở nhẹ, như thể anh đang nếm thứ gì đó ngọt ngào hơn cả sơn trắng.
"Quang Dũng," cô thì thầm.
"Ừ," anh đáp, môi vẫn còn gần má cô.
"Anh đang làm gì?"Anh ngừng lại. Lùi ra một chút để nhìn thẳng vào mắt cô. Vệt sơn trên má cô đã nhạt đi, loang ra thành một vùng trắng mờ như ánh trăng trên da. Anh đưa tay lên, không phải để lau nữa, mà để vuốt nhẹ lên vệt sơn đó.
"Anh đang sơn phủ," anh nói.
"Lên em."Minh Anh cảm thấy mặt mình nóng lên. Không phải vì xấu hổ. Là vì cô hiểu. Cô hiểu anh đang nói về điều gì. Anh không chỉ đang lau vệt sơn. Anh đang đánh dấu. Anh đang phủ lên cô một lớp sơn vô hình, một lớp sở hữu, một lớp khao khát mà cả hai đều biết nhưng chưa ai thừa nhận.
"Em trông như búp bê sứ," anh nói, mỉm cười.
"Má trắng bệch.""Xấu quá," cô nói, nhưng cô cũng đang mỉm cười.
"Không." Anh lắc đầu. Anh đặt tay lên má kia của cô, giữ khuôn mặt cô giữa hai lòng bàn tay.
"Em trông như thứ anh đang tạo ra. Thứ anh chưa hoàn thành. Thứ anh muốn tiếp tục... chạm vào."Họ nhìn nhau. Xưởng gỗ im lặng. Tiếng chim chiều lảnh lót từ cửa sổ mở hé. Và trong khoảnh khắc đó, Minh Anh biết mình đã vượt qua một ranh giới nào đó — không phải ranh giới của thể xác, mà là ranh giới của sự phòng thủ. Cô đã để anh đến gần. Không chỉ gần về không gian. Là gần về quyền kiểm soát.
"Em nên về rửa mặt," cô nói, nhưng cô không đứng dậy.
"Ừ," anh đáp, nhưng anh cũng không buông tay.
Họ ngồi đó thêm một phút. Rồi hai phút. Quang Dũng thả tay ra, nhưng anh không lùi lại. Anh vẫn ngồi sát, đầu gối kẹp hai bên hông cô, và khi Minh Anh đứng dậy, cô phải xoay người trong vòng tay anh — một động tác vụng về khiến ngực cô chạm nhẹ vào vai anh.
Cả hai đều đứng im. Chạm nhau. Rồi Minh Anh bước ra.
Cô đi về phía cửa, nhưng trước khi kịp mở, Quang Dũng đã nói từ phía sau:
"Ngày mai. Ba giờ chiều. Anh sẽ dạy em phân biệt gỗ sồi và gỗ lim bằng mùi."Minh Anh quay lại. Anh vẫn ngồi trên ghế, lưng thẳng, nhìn cô. Vệt sơn trắng còn dính trên ngón tay cái anh — ngón tay vừa lau má cô. Anh đưa ngón tay lên môi, liếm nhẹ, và nói:
"Gỗ lim đắng. Nhưng cũng ngọt. Giống như... thứ gì đó anh vừa nếm."Minh Anh không trả lời. Cô mở cửa, bước ra hành lang, và đi lên cầu thang mà không nhìn lại. Nhưng khi về đến căn hộ, cô đứng trước gương nhà tắm rất lâu. Vệt sơn trắng trên má đã khô, loang mờ, như một dấu ấn không thể rửa sạch bằng nước.
Cô đưa tay lên chạm vào. Da cô vẫn còn cảm giác ráp của ngón tay anh. Và khi cô nhắm mắt lại, cô vẫn cảm nhận được hơi thở anh trên gáy, môi anh trên má, và giọng nói trầm ấm khi anh thì thầm: *
"Anh đang sơn phủ. Lên em."Cô không rửa mặt ngay. Cô để vệt sơn đó ở đó thêm một giờ. Như một bí mật chỉ hai người biết.
Hết phần 4
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!