Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

← Phần trước Phần sau →

Phần 21: Tác Phẩm Cuối Cùng

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Mùa hè đến bằng những cơn mưa đầu mùa nặng hạt.

Bức tượng "Hơi Ấm" được hoàn thành vào một đêm thứ Năm — không phải ban ngày, khi ánh sáng tự nhiên làm anh mất tập trung, mà vào đêm, dưới ánh đèn halogen vàng rực của xưởng gỗ, giống như cách anh vẫn làm việc từ trước khi có cô.
Minh Anh không được xem bức tượng trong quá trình hoàn thiện. Quang Dũng che phủ nó bằng một tấm vải bố trắng, và chỉ khi nào anh một mình, anh mới gỡ tấm vải xuống để đục những nét cuối cùng. Cô biết anh đang làm việc. Cô nghe tiếng búa gõ đều đặn từ xưởng dưới tầng một, khi cô đọc sách trong căn hộ 301. Nhưng lần này, tiếng búa không khiến cô mất ngủ. Nó ru cô vào giấc ngủ, như một lời hứa thầm lặng rằng anh đang ở đó, đang tạo ra điều gì đó từ ký ức về cô.
Khi anh cuối cùng cũng mời cô xuống, xưởng gỗ đã được dọn dẹp sạch sẽ như chưa từng có. Không còn mùn cưa trên sàn. Không còn dụng cụ bừa bộn. Chỉ có bức tượng đứng trên một bệ gỗ cao ở trung tâm, dưới ánh đèn halogen duy nhất còn bật.
Tấm vải bố đã gỡ bỏ.
Minh Anh đứng ở cửa, tay còn đang cầm chìa khóa căn hộ 301. Cô nhìn.
Đó không phải là cô.
Hoặc đúng hơn, đó là cô, nhưng không hoàn toàn là cô. Bức tượng cao chừng nửa mét, làm từ gỗ lim đen bóng — loại gỗ anh từng dạy cô ngửi, loại gỗ đắng ngọt hậu. Nó là hình dáng một người phụ nữ đang nằm nghiêng, một chân co, một chân duỗi, lưng hơi cong, đầu ngả ra sau như đang thở dốc. Không có khuôn mặt. Khuôn mặt được để trơn, không nét, chỉ có đường cong cổ và cằm hướng lên trần. Không có ngực rõ ràng. Không có những chi tiết sinh lý cụ thể. Nhưng đường cong eo, đường lượn sóng của lưng, và cái cách gỗ được đánh bóng để phản chiếu ánh sáng — tất cả đều hét lên rằng đây là một cơ thể đang sống, đang run rẩy, đang ở đỉnh điểm của sự sống.
Và những đường vân gỗ — Quang Dũng đã để lộ những đường vân tự nhiên của gỗ lim, chạy dọc theo đường cong lưng, như những dòng chữ viết tay của thiên nhiên. Ánh đèn halogen chiếu vào, những đường vân sáng lên như những mạch máu bằng vàng đen.
"Nó..." Minh Anh bắt đầu, nhưng cô không tìm được từ.
"Nó không phải em," Quang Dũng nói từ phía sau bức tượng, giọng trầm, khàn. "Nó là cách anh cảm nhận em. Là hơi ấm của em trong ký ức anh. Là cách da em phản ứng khi anh chạm vào. Là cách em cong lưng khi lên đỉnh."
Anh đi đến gần cô. Anh không chạm vào cô. Anh chỉ đứng cạnh cô, cả hai nhìn bức tượng cùng nhau.
"Không ai sẽ nhận ra đó là em," anh nói. "Chỉ anh biết. Và em biết. Và bây giờ... nó thuộc về thế giới. Nhưng câu chuyện của nó thuộc về hai ta."

Triển lãm được tổ chức vào một tối thứ Sáu cuối tháng Sáu, trong một phòng tròn nhỏ ở trung tâm thành phố — nơi từng trưng bày những tác phẩm của các nghệ sĩ địa phương. Quang Dũng không mời nhiều người. Chỉ vài người bạn trong giới, vài nhà sưu tầm, và Minh Anh.
Cô mặc một chiếc váy đen đơn giản, dài đến mắt cá chân, tay lỡ, cổ kín. Không trang sức. Chỉ một đôi bông tai nhỏ bằng gỗ lim mà anh đã tặng cô — anh tự làm, từ những mảnh vụn của chính khối gỗ đã tạo nên "Hơi Ấm".
Phòng triển lãm đông hơn anh dự kiến. Người ta xếp hàng trước bức tượng. Họ không biết đó là ai. Họ chỉ thấy một đường cong đẹp đến mức mê đắm, một sự trống trải trên khuôn mặt vô danh khiến họ tự điền vào ký ức của chính mình. Một nhà phê bình nghệ thuật địa phương viết vào sổ lưu niệm: "Như thể gỗ đã thở. Như thể bóng tối đang chảy trên da."
Minh Anh đứng ở góc phòng, ly rượu trắng trong tay, nhìn Quang Dũng trả lời những câu hỏi. Anh mặc vest đen — lần đầu tiên cô thấy anh mặc vest — và anh trông lạ lẫm, xa xôi, như một người đàn ông khác. Nhưng mỗi khi ánh mắt anh tìm thấy cô trong đám đông, anh lại mỉm cười — nụ cười riêng của anh, nụ cười chỉ dành cho cô — và khoảng cách biến mất.
Đêm đó, bức tượng được bán. Một nhà sưu tầm già từ thành phố khác trả giá cao gấp ba lần giá dự kiến. Quang Dũng không vui vì tiền. Anh vui vì người ta thấy được điều anh thấy — rằng gỗ có thể sống, rằng sự vô danh có thể trở thành phổ quát.
Nhưng khi nhà sưu tầm hỏi: "Người phụ nữ này là ai? Có thật không?" — Quang Dũng chỉ nhìn sang Minh Anh ở góc phòng, và đáp: *"Cô ấy là hơi ấm. Và hơi ấm thuộc về tất cả những ai từng lạnh."

Về đến nhà lúc nửa đêm.
Không phải căn hộ 301. Không phải 302. Là xưởng gỗ — nơi họ vẫn quay về, như chim về tổ. Quang Dũng mở cửa, bật đèn halogen duy nhất. Bệ gỗ giờ trống trải. Bức tượng đã đi. Nhưng không khí trong xưởng vẫn còn đọng lại mùi của nó — mùi gỗ lim mới đánh bóng, mùi da thịt đã chạm vào gỗ trong quá trình tạc, và mùi của hai người đã từng nằm trên nệm góc kia trong khi bức tượng đứng chứng kiến.
Minh Anh đi đến bệ gỗ trống. Cô đặt tay lên mặt gỗ lạnh — nơi "Hơi Ấm" từng đứng. Cô cảm nhận sự trống trải. Không phải buồn. Là sự trống trải của một không gian đã hoàn thành sứ mệnh.
Quang Dũng đứng sau lưng cô. Anh đã cởi vest, cởi cà vạt, chỉ còn áo sơ mi trắng nhăn nhúm. Anh đặt tay lên tay cô trên bệ gỗ — lòng bàn tay anh nóng, ráp, quen thuộc.
"Anh đã tạc xong," anh nói. "Nhưng anh chưa xong với em. Anh sẽ không bao giờ xong."
Minh Anh quay lại. Cô nhìn anh trong ánh đèn halogen — mắt anh có quầng thâm vì thức đêm nhiều ngày, tóc anh rối vì bị cô vuốt ngón tay qua trong suốt buổi triển lãm, và môi anh khô vì nói chuyện với quá nhiều người lạ. Anh trông mệt mỏi. Anh trông đẹp nhất cô từng thấy.
"Anh quỳ xuống," cô thì thầm, không phải mệnh lệnh. Là lời thỉnh cầu.
Quang Dũng nhìn cô. Anh không hỏi tại sao. Anh chỉ quỳ.
Anh quỳ trước cô — trên sàn gỗ xưởng, giữa bệ trống và tấm nệm cũ, dưới ánh đèn halogen vàng rực. Anh quỳ như anh từng quỳ trước cô bao lần — để hôn, để nếm, để thờ phụng. Nhưng lần này anh quỳ để nói.
"Anh không cầu hôn em theo kiểu truyền thống," anh nói, giọng trầm, vang lên từ dưới lên, như tiếng gỗ rung. "Anh không đưa nhẫn. Anh không hứa hẹn một mái nhà hay một tương lai cụ thể. Vì anh không biết tương lai. Anh chỉ biết hiện tại."
Anh nắm lấy tay cô — cả hai tay, nắm chặt, đặt lên ngực anh, nơi tim đang đập mạnh.
"Anh thề," anh nói, mắt nhìn thẳng vào mắt cô. "Anh thề rằng anh sẽ mãi là người đàn ông khám phá em. Ngày này qua ngày khác. Không bao giờ ngừng tìm kiếm những khía cạnh mới của em. Khi em nghĩ anh đã biết tất cả, anh sẽ tìm ra điều anh chưa biết. Khi em nghĩ mình đã quen với anh, anh sẽ làm em ngạc nhiên. Anh sẽ là người đàn ông đợi em ở xưởng gỗ lúc nửa đêm. Anh sẽ là người đàn ông nấu cà phê cho em buổi sáng. Anh sẽ là người đàn ông tạc tượng em vào gỗ, vào ký ức, vào từng nhịp thở."
Minh Anh cảm nhận tim anh đập dưới lòng bàn tay cô — mạnh, đều, chân thật. Cô cảm nhận nước mắt mình chảy xuống má — không phải vì buồn, vì hạnh phúc quá đỗi. Cô không lau. Cô để nó chảy.
"Em cũng thề," cô đáp, giọng run nhưng rõ ràng. "Em thề rằng em sẽ mãi là người phụ nữ để anh khám phá. Em sẽ không ngừng thay đổi. Em sẽ không ngừng khiến anh điên. Em sẽ xuống xưởng trong đêm mưa. Em sẽ để anh nhìn thấy cơ thể em. Và em sẽ nhìn thấy anh không mặc gì. Thật sự nhìn thấy hai ta trần truồng."
Quang Dũng đứng dậy. Anh không buông tay cô. Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt, và họ đứng đó trong xưởng gỗ trống — nơi bức tượng đã ra đi, nhưng hơi ấm vẫn ở lại.
Rồi anh hôn cô. Không phải nụ hôn của khởi đầu — đầy tò mò và thăm dò. Không phải nụ hôn của đỉnh điểm — đầy điên cuồng và mất kiểm soát. Là nụ hôn của sự trở về. Chậm. Sâu. Đầy nhận biết. Như thể họ đã đi một vòng dài và cuối cùng cũng về đến nhà.
Họ nằm xuống tấm nệm góc xưởng — không làm tình đêm đó. Chỉ nằm. Quấn quýt. Chân đan chân. Tay anh trên ngực cô. Môi anh trên trán cô. Và họ nói — về những thứ nhỏ bé, về cuốn sách cô muốn viết, về khối gỗ tiếp theo anh muốn tạc, về việc có nên mua một tấm nệm lớn hơn cho xưởng không.
Ngoài kia, thành phố đang ngủ. Nhưng trong xưởng gỗ, ánh đèn halogen vẫn cháy — không phải để soi sáng tác phẩm, mà để soi sáng hai người đang nằm trong vòng tay nhau. Và nếu ai đó đi ngang qua cửa sổ xưởng lúc đó, họ sẽ thấy một hình ảnh: một người đàn ông và một người phụ nữ quấn quýt trên tấm nệm cũ, giữa những dụng cụ đục gỗ và mùn cưa, dưới ánh sáng vàng rực — không hoàn hảo, không sạch sẽ, nhưng đầy hơi ấm.
Và đó là cách câu chuyện kết thúc. Không phải bằng một đám cưới. Không phải bằng một lời hứa viển vông. Mà bằng hai con người quyết định tiếp tục khám phá nhau, ngày này qua ngày khác, trong xưởng gỗ cũ ven sông, giữa mùi gỗ và tiếng búa gõ khuya.
Bởi vì tình yêu không phải là đích đến.
Tình yêu là cách bạn chạm vào nhau trên hành trình.

Hết

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần sau →

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách