Tiếng Búa Gõ Khuya
Danh sách phần:
- Phần 1: Căn Hộ Đối Diện
- Phần 2: Tiếng Búa Gõ Khuya
- Phần 3: Ly Cà Phê Nhân Đôi
- Phần 4: Vết Sơn Trên Má
- Phần 5: Cơn Mưa Bất Chợt
- Phần 6: Bữa Tối Nến
- Phần 7: Điệu Nhảy Không Nhạc
- Phần 8: Nụ Hôn Trên Cầu Thang
- Phần 9: Đêm Không Ngủ
- Phần 10: Buổi Sáng Sau
- Phần 11: Xưởng Gỗ Đóng Kín
- Phần 12: Dấu Vết
- Phần 13: Bí Mật Nơi Công Cộng
- Phần 14: Chuyến Đi Ngắn Ngày
- Phần 15: Trò Chơi Của Ánh Sáng
- Phần 16: Đêm Dài Hơn
- Phần 17: Lễ Hội Pháo Hoa
- Phần 18: Xưởng Gỗ Trở Thành Nơi Của Riêng Họ
- Phần 19: Minh Anh Thay Đổi
- Phần 20: Đỉnh Điểm Của Sự Tin Tưởng
- Phần 21: Tác Phẩm Cuối Cùng
Phần 14: Chuyến Đi Ngắn Ngày
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Quang Dũng đề nghị chuyến đi vào một buổi tối thứ Tư, khi cả hai đang nằm trên ghế sofa căn hộ 302, chân đan chân, ánh đèn sàn tắt dần.
Mũi Né. nằm nép mình giữa hai triền đá đen, nhìn ra một vịnh nhỏ hình lưỡi liềm. Những ngôi nhà thấp tường trắng, mái ngói đỏ, leo lên sườn đồi như những bông hoa dại nở trên đá. Không có khách sạn lớn. Chỉ có những nhà nghỉ gia đình, cửa gỗ sơn xanh, ban công sắt rỉ nhìn ra biển.Quang Dũng thuê một phòng trên tầng ba — không phải vì cao, mà vì ban công của nó khuất sau tán cây bàng già, che khuất tầm nhìn từ đường phố bên dưới.Minh Anh bước vào phòng lúc bốn giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày rọi xiên qua cửa sổ, đốt lên những hạt bụi vàng trong không khí. Giường lớn, chăn cotton trắng, và một cánh cửa kính mở ra ban công nhỏ — nơi gió biển mang theo mùi muối và rong biển đang ùa vào.Cô đi ra ban công. Quang Dũng đứng đó, dựa vào lan can sắt, nhìn ra biển. Anh đã thay quần short vải và áo sơ mi linen mở nút — gió thổi tung vạt áo, để lộ một phần bụng và xương sườn."Em thấy sao?" Anh hỏi, không quay lại.Minh Anh đặt tay lên lan can, cạnh tay anh. "Em thấy như mình đang ở trong một bức tranh."Quang Dũng quay sang. Ánh nắng chiều nhuộm vàng một bên khuôn mặt anh, để bên kia chìm trong bóng tím. Anh nhìn cô từ đầu đến chân — cô mặc một chiếc váy hở lưng màu trắng, dài qua gối, dây mảnh buộc sau gáy. Không dây áo ngực. Không xì-líp — cô đã cố ý, và cô biết anh sẽ nhận ra.Anh nhận ra.Ánh mắt anh dừng lại ở lưng cô — nơi vải vóc hở ra, để lộ làn da mịn màng từ gáy đến thắt lưng. Rồi anh nhìn xuống — qua lớp vải trắng mỏng, cô biết anh có thể thấy được đường cong hông, đường viền mông, và sự trống trải bên dưới khi gió thổi váy dính vào da."Em..." anh bắt đầu, giọng khàn."Em muốn cảm giác này," cô nói, nhìn ra biển. "Cảm giác gió chạm vào da em. Và cảm giác... anh đang nhìn em."Quang Dũng im lặng. Gió thổi mạnh hơn. Một cơn gió biển từ phía đông ùa vào ban công, thổi váy cô lên cao — không đến mức lộ ra hết, nhưng đủ để anh thấy đùi cô trần, và đám lông đen mờ giữa hai chân khi ánh nắng chiếu xiên.Anh đưa tay ra. Không phải để kéo váy xuống. Anh đặt tay lên eo cô — nơi váy hở lưng, da thịt trần trụi. Lòng bàn tay anh nóng, gồ ghề, và cô cảm nhận rõ từng ngón tay trên da mình."Ở đây," anh thì thầm, mắt nhìn ra đường phố bên dưới — nơi có vài người đang đi bộ, xa xăm, không thể nhìn lên. "Anh có thể chạm vào em. Và không ai biết."Minh Anh quay lại nhìn anh. Gió thổi tóc cô bay vào mặt. "Vậy thì chạm đi."Quang Dũng bước đến gần. Anh đứng sau lưng cô, cả hai nhìn ra biển — như một cặp du khách bình thường đang ngắm hoàng hôn. Nhưng tay anh — tay phải — trượt nhẹ từ eo cô xuống, qua hông, đến mép váy. Anh trượt vào bên dưới. Chậm. Từ từ. Qua lớp vải trắng mỏng, ngón tay anh chạm vào đùi trong cô.Minh Anh nín thở. Cô vẫn nhìn ra biển. Vẫn đứng thẳng. Nhưng cô cảm nhận rõ ngón tay anh đang trượt lên cao hơn — nóng, ráp, đầy kiểm soát — dừng lại ngay trên nơi nhạy cảm nhất - cái lồn đang nứng của cô."Anh đang làm gì?" Cô thì thầm, môi không cử động nhiều."Anh đang sở hữu em," anh thì thầm vào tai cô, giọng trầm đến mức hòa vào tiếng sóng. "Ở nơi công cộng. Trước mặt thế giới. Mà không ai hay biết."Ngón tay anh di chuyển nhẹ — không phải để khiến cô đạt đỉnh, chỉ để nhắc nhở. Vuốt nhẹ. Ấn nhẹ. Rồi trượt ra, kéo váy xuống, và đặt tay trở lại lan can như chưa từng xảy ra.Minh Anh cảm nhận nơi anh vừa chạm còn nóng rực. Cô quay lại nhìn anh, mắt ướt át, môi hơi mở. Quang Dũng mỉm cười — nụ cười của kẻ đang nắm giữ bí mật."Đi ăn thôi," anh nói, giọng bình thản. "Trước khi em đổ gục trên ban công này."
Bữa tối ở một quán nhỏ ven biển. Bàn ngoài trời, dưới tán cây bàng, nhìn ra con đường đá dẫn xuống bãi biển. Đèn lồng treo lủng lẳng, gió đung đưa nhẹ. Quang Dũng gọi cá hấp và rượu vang địa phương — loại rượu trắng chát, mát lạnh.Họ ăn. Họ nói về những thứ không quan trọng — về mùa biển, về cách làm mắm của người dân địa phương, về viên đá đen trên bãi biển. Nhưng dưới bàn, chân họ chạm nhau. Đầu gối anh ép vào đùi cô. Bàn chân anh trượt nhẹ lên bắp chân cô — không phải vô tình, là cố ý, chậm rãi, đầy khiêu khích.Khi Minh Anh cúi xuống uống nước, Quang Dũng đưa tay lên — từ phía dưới bàn, khuất tầm mắt — và đặt lên đùi cô. Không phải trên bàn. Là dưới bàn, giữa hai chân cô, nơi váy dài che phủ. Anh trượt nhẹ lên, ngón tay vẽ vòng tròn nhỏ trên đùi trong, tiến lên cao hơn một chút với mỗi vòng.Minh Anh suýt sặc nước. Cô nhìn anh, mắt trợn tròn. Quang Dũng đang cắt cá, vẻ mặt nghiêm túc, như thể tay dưới bàn không phải là của anh."Ngon không?" Anh hỏi, giọng bình thường."Anh..." cô thì thầm."Ngon," anh tự trả lời, đưa miếng cá lên miệng. "Cá tươi. Anh thích thứ tươi. Thứ còn sống. Thứ phản ứng lại khi anh chạm vào."Ngón tay anh trượt cao hơn. Chạm vào mép xì-líp — à, hóa ra cô vẫn mặc, nhưng loại mỏng tang, gần như không tồn tại. Anh ấn nhẹ qua lớp vải, và cô cảm nhận một cơn co thắt nhẹ nơi cái lồn đang kháo khát."Ăn đi," anh nói, mắt nhìn cô đầy tình ý. "Đêm dài lắm."Minh Anh cầm đũa. Tay cô run nhẹ. Cô ăn một miếng cá nhưng không nếm được vị — mọi giác quan đều tập trung vào ngón tay anh đang vẽ những đường thẳng chậm rãi trên lồn cô, dưới bàn ăn, giữa quán nhỏ ven biển, trước mặt những người lạ không hay biết.Khi bữa ăn kết thúc, Quang Dũng rút tay ra. Anh lau miệng bằng khăn giấy, gọi tính tiền, và đứng dậy như một quý ông. Nhưng khi cô đứng lên theo, anh đặt tay lên lưng dưới cô — nơi váy hở — và trượt xuống thấp hơn một chút so với lịch sự, bóp nhẹ mông cô qua vải, trước khi đưa cô ra khỏi quán.Đêm xuống. Đường phố nơi đây vắng tanh. Đèn đường vàng cam chiếu xuống những viên đá đen bóng loáng. Họ đi bộ dọc bãi biển — không phải bãi cát, là bãi đá, tiếng sóng vỗ ì ầm vào những khối đá lớn.Quang Dũng dắt tay cô. Lần đầu tiên ở nơi công cộng, anh không giấu giếm. Anh nắm tay cô thật chặt, ngón tay đan vào ngón tay, và thỉnh thoảng đưa lên hôn nhẹ lên mu bàn tay cô — như thể anh đang khẳng định với biển cả, với đá đen, với bầu trời sao: cô ấy là của tôi.Họ dừng lại nơi một tảng đá lớn che khuất từ đường đi. Biển ồn ào. Gió mặn. Quang Dũng ôm cô vào lòng, lưng cô tựa vào tảng đá lạnh buốt, ngực anh nóng hổi ép vào cô."Anh đã muốn làm điều này từ lúc em bước ra ban công," anh thì thầm, hôn lên cổ cô."Anh đã làm rồi," cô rên nhẹ, tay nắm chặt áo anh."Chưa đủ."Anh vén váy cô lên — lần này không phải ngón tay lén lút. Là cả hai tay, kéo váy lên cao, để lộ đùi cô trong bóng tối. Gió biển lùa vào, lạnh buốt trên da nóng, và cô rùng mình. Quang Dũng quỳ xuống trước cô — trên đá đen, giữa tiếng sóng — và hôn lên đùi trong cô.Không phải nụ hôn nhanh. Anh hôn chậm, từ đầu gối lên cao, môi ấm áp trên da cô lạnh. Mỗi nụ hôn đều kèm theo một tiếng thở dốc, như thể anh đang nếm thứ gì đó quý giá hơn cả muối biển.Khi đến nơi cao nhất, anh dừng lại. Ngẩng lên nhìn cô — tóc cô bay trong gió, mắt nhắm nghiền, môi mở nhẹ thở dốc. Anh đặt môi lên lồn cô, lên đám lông đen — qua lớp vải mỏng, hoặc không còn gì che nữa, cô không nhớ nữa — và cô gọi tên anh giữa tiếng sóng.Họ không làm tình trên bãi đá. Quang Dũng đứng dậy, ôm cô vào lòng, kéo váy xuống, và hôn cô sâu — mùi biển, mùi da thịt, mùi của chính cô trên môi anh. Họ đứng đó, quấn quýt, cho đến khi lạnh buốt buộc họ phải về.
Về đến phòng khách sạn, Minh Anh không bật đèn. Cô đi thẳng ra ban công, nhìn ra biển đêm đen. Quang Dũng theo sau. Anh đứng sau lưng cô, hai tay đặt lên lan can hai bên, con cặc anh cương cứng áp sát sau mông cô."Em lạnh," anh nói, không phải câu hỏi."Ừ," cô thì thầm.Anh cởi áo sơ mi, khoác lên vai cô. Nhưng tay anh vẫn ở dưới áo, trên da cô, vuốt ve từ vai xuống eo. Rồi anh kéo cô quay lại, hôn cô trong bóng tối ban công — nơi gió biển lùa vào, nơi ánh trăng mờ ảo chiếu lên da họ, nơi tiếng sóng che lấp mọi tiếng rên.Họ vào trong. Trên giường lớn, dưới chăn cotton trắng, họ làm tình chậm rãi — không vội vàng như ở nhà, mà như thể họ có cả đêm, cả biển cả, cả vùng đất này để riêng cho nhau. Quang Dũng hôn từng vệt muối trên da cô — trên cổ, trên vai, trên hai vú — và cô cảm nhận mình tan chảy như cát ướt dưới chân.Khi cả hai cùng lên đỉnh, tiếng sóng vẫn ì ầm bên ngoài. Và trong khoảnh khắc đó, Minh Anh nghĩ: đây là tự do. Không phải tự do của việc không ai nhìn thấy. Là tự do của việc được nhìn thấy, và vẫn được yêu.
Hết phần 14
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Căn Hộ Đối Diện
- Phần 2: Tiếng Búa Gõ Khuya
- Phần 3: Ly Cà Phê Nhân Đôi
- Phần 4: Vết Sơn Trên Má
- Phần 5: Cơn Mưa Bất Chợt
- Phần 6: Bữa Tối Nến
- Phần 7: Điệu Nhảy Không Nhạc
- Phần 8: Nụ Hôn Trên Cầu Thang
- Phần 9: Đêm Không Ngủ
- Phần 10: Buổi Sáng Sau
- Phần 11: Xưởng Gỗ Đóng Kín
- Phần 12: Dấu Vết
- Phần 13: Bí Mật Nơi Công Cộng
- Phần 14: Chuyến Đi Ngắn Ngày
- Phần 15: Trò Chơi Của Ánh Sáng
- Phần 16: Đêm Dài Hơn
- Phần 17: Lễ Hội Pháo Hoa
- Phần 18: Xưởng Gỗ Trở Thành Nơi Của Riêng Họ
- Phần 19: Minh Anh Thay Đổi
- Phần 20: Đỉnh Điểm Của Sự Tin Tưởng
- Phần 21: Tác Phẩm Cuối Cùng
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!