Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 18: Xưởng Gỗ Trở Thành Nơi Của Riêng Họ

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Sau giao thừa, xưởng gỗ không còn chỉ là nơi Quang Dũng làm việc.

Minh Anh bắt đầu để lại những thứ nhỏ bé ở đó — một chiếc lược gỗ trong ngăn kéo bàn, một chai nước hoa hổ phách trên kệ, một chiếc khăn choàng mỏng treo sau cánh cửa. Không phải cô chuyển đến. Là cô đang đánh dấu lãnh thổ bằng những dấu vết mềm mại, để mỗi khi anh đục gỗ hay đánh vecni, anh sẽ ngửi thấy mùi cô, sẽ nhớ đến cô, sẽ biết rằng cô đã ở đây và sẽ trở lại.
Quang Dũng cũng thay đổi. Anh dọn dẹp một góc xưởng — nơi trước đây chất đầy phế liệu gỗ vụn — và đặt một tấm nệm dày màu xám đất xuống sàn. Không phải giường. Là một không gian nằm, quấn chăn, uống trà, đọc sách. Và đôi khi, làm những việc không cần giường.
Một tối thứ Tư cuối tháng Giêng, Quang Dũng nói với cô: "Anh muốn tạc tượng em."
Minh Anh đang ngồi trên tấm nệm, chân co lên, đọc một cuốn tiểu thuyết. Cô ngẩng đầu lên. "Tạc tượng?"
"Nhỏ thôi. Một bức tượng gỗ. Không phải toàn thân." Anh chỉ vào kệ sách, nơi có một khối gỗ lim đen bóng, kích thước bằng hai bàn tay. "Anh đã chuẩn bị gỗ. Nhưng anh cần em làm mẫu."
"Em phải ngồi như thế nào?"
Quang Dũng nhìn cô. Ánh mắt anh chậm rãi trượt từ mặt cô xuống cổ, xuống ngực, xuống eo lộ ra khi cô co chân. "Thoải mái. Như em đang ngồi. Nhưng... không cần quần áo."
Minh Anh đặt sách xuống. Cô không ngại ngùng nữa. Những tuần qua đã xóa mờ sự xấu hổ ban đầu. Nhưng cô vẫn hỏi: "Anh sẽ nhìn em bao lâu?"
"Bao lâu em chịu được," anh đáp, giọng trầm.
"Em chịu được lâu."
"Thì anh nhìn lâu."

Quang Dũng dựng một tấm phông đen phía sau tấm nệm, tạo nên một nền tối hút ánh sáng. Anh bật đèn halogen — một cây đèn công nghiệp cao, ánh sáng vàng rực, nóng hổi — và hướng chùm sáng xiên xuống tấm nệm. Không phải để chiếu sáng toàn bộ. Là để tạo nên những đường chiaroscuro quen thuộc — sáng và tối, nổi và chìm, như cách anh vẫn nhìn thế giới.
Minh Anh ngồi trên tấm nệm. Cô đã cởi hết — không vì anh yêu cầu, vì cô muốn. Cô ngồi theo tư thế anh chỉ: một chân co lên, chân kia duỗi nhẹ sang một bên, lưng hơi cong, một tay đặt sau lưng đỡ thân, tay kia buông lỏng trên đùi. Tóc cô buông xõa, che một bên ngực, để lộ bên kia trong chùm sáng vàng.
Quang Dũng đứng sau bàn làm việc, nhìn cô lâu — không chụp ảnh lần này, chỉ nhìn bằng mắt, ghi nhớ từng đường cong vào đầu. Rồi anh cầm đục và búa, bắt đầu làm việc.
Tiếng đục gõ khô khốc vang lên — cốc, cốc, cốc — nhịp điệu quen thuộc mà giờ đây mang một ý nghĩa khác. Mỗi tiếng gõ là một lời tỏ tình. Mỗi mảnh gỗ rơi là một khoảnh khắc anh đang hóa thân cô thành vật liệu bất diệt.
Minh Anh ngồi im. Ban đầu cô còn nhìn anh, nhưng dần dần cô nhắm mắt lại. Hơi nóng từ đèn halogen phả xuống da cô, làm cô đổ mồ hôi nhẹ. Mùi gỗ tươi từ bàn làm việc lan tỏa. Tiếng búa đều đặn như nhịp tim. Và cô cảm nhận được ánh mắt anh trên da mình — nặng, chậm, từng đường nét — như thể anh đang chạm vào cô bằng mắt.
Nửa tiếng trôi qua. Một tiếng. Minh Anh đổi tư thế một lần — duỗi chân, nghiêng người, tóc rơi sang bên kia — và Quang Dũng dừng lại. Anh đặt đục xuống, đi đến gần cô.
"Em mỏi?"
"Em nóng," cô thì thầm, mắt vẫn nhắm.
Quang Dũng quỳ xuống trước cô. Anh lấy một chiếc khăn mềm, lau nhẹ mồ hôi trên trán cô, trên cổ, trên vai. Chạm vào da cô như chạm vào gỗ đã đánh bóng — nhẹ, trân trọng, đầy ý thức.
"Nghỉ một chút," anh nói.
"Anh xong chưa?"
"Chưa. Anh mới chỉ tìm được hình dáng bên trong khối gỗ. Anh chưa tìm được hình dáng bên trong em."
Minh Anh mở mắt. Cô nhìn anh — quỳ trước cô, tay cầm khăn, mắt nhìn thẳng vào cô mà không hề lảng tránh dù cô đang trần trụi, hai vú căng tròn, cái lồn đầy lông đen trước mặt anh. Cô đưa tay ra, vuốt nhẹ lên má anh — nơi có vệt gỗ đen dính, mồ hôi và bụi mùn cưa.
"Anh đã tìm thấy em rồi," cô nói. "Từ đêm đầu tiên."
Quang Dũng đặt khăn xuống. Anh đặt tay lên eo cô — nóng, đầy vết chai, mùi gỗ thoang thoảng. Rồi anh kéo cô nằm xuống tấm nệm, nhẹ nhàng, để cô nằm ngửa dưới chùm sáng halogen vàng rực.
"Anh muốn chạm vào em," anh nói, không phải câu hỏi xin phép. Là lời thông báo của người đang làm việc với vật liệu yêu thích. "Bằng tay anh. Bằng mùi gỗ trên tay anh. Em có từ chối không?"
Minh Anh lắc đầu. Cô duỗi tay ra hai bên, nằm thẳng dưới ánh đèn, để anh nhìn toàn bộ cơ thể nóng bỏng của mình.
Quang Dũng bắt đầu.
Anh không hôn. Anh không dùng miệng. Lần này chỉ có tay — hai bàn tay đầy vết chai, đen nhẹ vì gỗ, mùi gỗ lim và vecni thoang thoảng. Anh đặt lòng bàn tay lên trán cô, vuốt nhẹ xuống. Rồi lên gò má. Rồi dọc theo xương hàm. Mỗi đường di chuyển đều chậm, đều đặn, như anh đang đánh giá độ mịn của một tấm gỗ quý.
Khi đến cổ, ngón tay anh dừng lại nơi mạch đập. Anh cảm nhận nhịp tim cô dưới đầu ngón tay — nhanh, mạnh, sống động. Anh mỉm cười. "Gỗ không có tim đập," anh thì thầm. "Đó là lý do em đẹp hơn bất cứ tác phẩm nào."
Tay anh trượt xuống. Qua xương quai xanh. Qua hai vú. Anh không bóp ngay. Anh chỉ để lòng bàn tay phủ lên vú cô, cảm nhận sự nâng lên hạ xuống theo nhịp thở. Rồi ngón cái anh vẽ vòng tròn quanh hai đầu vú — không phải để kích thích, là để khám phá. Để biết điểm nào khiến cô rùng mình. Điểm nào khiến cô rên nhẹ.
Minh Anh nằm im, mắt nhắm nghiền. Cô cảm nhận từng ngón tay anh như những dụng cụ đo đạc — chính xác, kiên nhẫn, và đầy sự ngưỡng mộ. Khi anh bóp nhẹ vú cô, cô cong người về phía anh. Khi anh trượt tay xuống bụng, cô hít vào một hơi sâu, để bụng cô phẳng lặng dưới lòng bàn tay anh.
"Anh đang đo em," cô thì thầm.
"Anh đang nhớ em," anh sửa lại. "Bằng tay. Bằng da. Để nếu một ngày anh mù, anh vẫn có thể tạc em từ ký ức."
Tay anh bỏ qua đám lông, bỏ qua cái lồn, đến đùi cô. Vuốt dọc theo đường cong đùi ngoài, rồi trượt vào trong — nơi da mềm hơn, nhạy cảm hơn. Anh không vội. Anh vuốt từ đầu gối lên cao, dừng lại, rồi lại vuốt xuống. Mỗi lần đều tiến lên cao hơn một chút, nhưng chưa bao giờ chạm đến cái lồn đang nứng hết cỡ. Sự chờ đợi khiến Minh Anh run rẩy, chân cô dang nhẹ, môi cô mở ra thở dốc.
"Quang Dũng," cô gọi, giọng khàn.
"Ừ?"
"Anh đừng đo nữa. Anh hãy chơi lồn em đi."
Quang Dũng dừng lại. Anh nhìn cô — nằm dưới ánh đèn halogen, da ánh lên màu đồng, mồ hôi lấp lánh trên ngực, tóc rối xõa trên nệm xám. Anh nhìn cô như thể đây là lần đầu tiên anh thực sự thấy cô — không phải hình dáng, là sự sống. Sự nóng hổi. Sự run rẩy. Sự khao khát. Sự táo bạo trong lời nói.
Anh cởi áo. Anh không cởi quần — lần này anh không cần. Anh chỉ cần đôi tay. Anh nằm nghiêng bên cô, một chân đè lên chân cô, và tiếp tục vuốt ve — nhưng lần này không còn đo đạc nữa. Lần này là sở hữu. Là chiếm lĩnh. Là người nghệ sĩ đánh dấu tác phẩm của mình bằng mùi gỗ và mồ hôi.
Anh tìm đến cái lồn cô bằng ngón tay — nóng, ráp, đầy mùi gỗ. Cô rên lên khi anh chạm vào, không phải vì đau, là vì sự khác biệt — da thịt lồn sống động gặp gỡ bàn tay của người làm việc với vật chất cứng rắn. Sự tương phản đó tạo ra một cảm giác kỳ lạ — vừa thô ráp, vừa dịu dàng, vừa đau đớn, vừa ngọt ngào.
Quang Dũng không dừng. Anh vuốt, ấn, xoa nắn — tất cả đều chậm rãi, đều đặn, như nhịp điệu của tiếng búa gõ gỗ. Anh quan sát từng phản ứng trên khuôn mặt cô — mắt nhắm chặt, môi mở, đầu ngả ra sau để lộ cổ. Anh ghi nhớ từng chi tiết, như ghi nhớ vân gỗ.
Khi cô đạt đỉnh, cô không gào thét. Cô chỉ rên lên một tiếng dài, chậm, sâu thẳm "Aaaaa..."— như tiếng gỗ bị đẽo xuyên qua. Cơ thể cô co giật dưới tay anh, và anh giữ nguyên áp lực, để cô chìm vào cơn sóng hoàn toàn.
Sau đó, anh ôm cô vào lòng. Hai người nằm trên tấm nệm giữa xưởng gỗ, dưới ánh đèn halogen vàng rực, quấn trong một tấm chăn len cũ. Bức tượng gỗ dang dở vẫn đứng trên bàn làm việc — một hình dáng mơ hồ, chưa có khuôn mặt, nhưng đã có đường cong lưng và bờ vai quen thuộc.
"Anh sẽ hoàn thành nó," Quang Dũng thì thầm, hôn lên tóc cô.
"Em biết," cô đáp, mắt nhắm.
"Anh sẽ đặt tên nó là 'Hơi Ấm'."
Minh Anh mỉm cười trong bóng tối của vòng tay anh. "Vì em ấm?"
"Vì em là thứ duy nhất làm anh cảm thấy mình không lạnh lẽo giữa những khối gỗ."
Họ nằm đó cho đến khi đèn halogen tự động tắt — anh đã cài hẹn giờ, biết trước họ sẽ ngủ quên. Trong bóng tối xưởng gỗ, giữa mùi gỗ và mùi da thịt quấn quýt, Minh Anh nghĩ: "đây là nhà. Không phải căn hộ 301 hay 302. Là đây. Nơi này. Nơi anh tạo ra nghệ thuật, và nơi cô trở thành nghệ thuật."

Hết phần 18

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách