Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 9: Đêm Không Ngủ

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Quang Dũng rời đi lúc nửa đêm.

Không phải vì anh muốn. Là vì anh biết nếu ở lại thêm một giờ nữa, lời hứa "chỉ hôn và ôm" của anh sẽ tan thành mây khói. Minh Anh đứng ở cửa, nhìn theo bóng anh qua hành lang dài, cho đến khi anh biến vào căn hộ đối diện và khóa cửa lại.
Cô đóng cửa. Tựa lưng vào gỗ, nhắm mắt lại. Hơi thở cô vẫn chưa đều. Trên giường, gối anh vừa nằm còn lõm xuống một hốc nhỏ. Cô đi đến, nằm xuống đúng chỗ anh vừa nằm — nơi chăn còn ấm, còn mùi gỗ trắc và mùi da thịt nóng hổi của anh.
Cô không ngủ được.
Mười lăm phút sau, Minh Anh ngồi dậy. Cô đi đến cửa sổ phòng ngủ, kéo rèm ngang. Đối diện, cửa sổ căn hộ 302 vẫn sáng đèn. Và ngay lập tức — như thể anh đã đợi cô — một bóng người xuất hiện sau lớp kính.
Quang Dũng đứng đó, không mặc áo, quần ngủ cạp trễ. Trong ánh đèn vàng của phòng anh, đường nét cơ thể anh sắc sảo như một bức phù điêu. Anh không làm gì. Anh chỉ đứng nhìn sang phía cô.
Minh Anh cũng không làm gì. Cô chỉ đứng đó, tay cầm rèm, nhìn lại.
Khoảng cách giữa hai cửa sổ không xa — chỉ độ hai mét hành lang và không trung. Nhưng nó đủ để tạo ra một ranh giới an toàn. Họ có thể nhìn. Họ có thể khao khát. Nhưng họ không thể chạm.
Quang Dũng đưa tay lên. Anh đặt lòng bàn tay lên kính cửa sổ — như thể anh đang chạm vào khoảng không, vào khoảng cách, vào chính cô.
Minh Anh đáp lại. Cô đặt tay lên kính cửa sổ mình, đối diện với tay anh. Hai lòng bàn tay, hai lớp kính, hai mét không trung. Không chạm được nhau. Nhưng cô cảm nhận được — hoặc cô tưởng tượng mình cảm nhận được — hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua kính lạnh.
Anh mỉm cười. Không phải nụ cười rộng. Là đường cong nhỏ nơi khóe miệng, đầy ý tứ. Rồi anh hạ tay xuống. Anh chỉ vào chính mình — vào ngực anh — rồi chỉ sang phía cô.
Tim anh. Dành cho em.
Minh Anh cảm thấy nghẹn ở cổ họng. Cô đặt tay lên ngực mình. Nhịp tim cô đập mạnh, dưới lớp vải mỏng của chiếc váy ngủ cô vừa thay. Cô gật đầu — một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để anh thấy qua ánh đèn.
Quang Dũng quay người đi. Cô tưởng anh rời cửa sổ. Nhưng anh quay lại với một thứ trong tay — chiếc áo sơ mi trắng anh mặc hôm trước. Anh đưa lên mũi, hít vào. Rồi anh giơ lên, nhìn cô, như thể nói: anh vẫn còn mùi em.
Minh Anh bật cười. Tiếng cười nhỏ, vang lên trong phòng trống. Nhưng cô biết anh không nghe thấy. Kính cách âm. Họ chỉ có thể nhìn.
Cô quay đi. Cô mở ngăn kéo, lấy ra chiếc áo len xám của anh — thứ anh để quên trong xưởng hôm mưa. Cô đưa lên mũi. Mùi gỗ. Mùi anh. Cô giơ lên, nhìn sang phía anh.
Quang Dũng lắc đầu, mỉm cười rộng hơn. Anh làm động tác giả vờ tức giận — hai tay đặt lên hông, lắc đầu — nhưng mắt anh sáng lên. Anh thích việc cô giữ thứ của anh.
Họ đứng đó, mỗi người cầm một mảnh của nhau, nhìn qua cửa sổ đối diện, trong đêm khuya yên tĩnh của khu chung cư.
Rồi Quang Dũng làm điều khiến Minh Anh đứng sững.
Anh tắt đèn phòng ngủ. Bây giờ anh đứng trong bóng tối mờ, chỉ còn ánh đèn đường từ ngoài hắt vào phác họa đường nét cơ thể anh. Anh đưa tay lên ngực — lần này không phải để chỉ. Anh vuốt nhẹ xuống. Chậm. Từ xương ức, qua cơ bụng, dừng lại ở thắt lưng.
Minh Anh nín thở. Cô biết anh đang làm gì. Anh đang chạm vào chính mình — nhưng anh đang nhìn cô. Anh đang biến cơ thể mình thành bản đồ khao khát dành cho cô xem.
Cô nên kéo rèm lại. Cô nên tắt đèn. Nhưng cô không làm vậy.
Thay vào đó, cô cũng tắt đèn phòng mình.
Bây giờ cả hai đều đứng trong bóng tối mờ, chỉ còn ánh đèn đường pha lẫn ánh trăng vẽ nên những đường nét mờ ảo. Minh Anh đặt tay lên cổ áo váy ngủ. Cô không cởi. Cô chỉ hơi kéo sang một bên, để lộ vai trần và một phần xương quai xanh — nơi anh đã hôn đêm qua.
Quang Dũng đứng im. Anh theo dõi cô, mắt không chớp. Rồi anh làm điều tương tự — anh vuốt nhẹ xuống bụng mình, chậm rãi, đầy ý tứ, mắt vẫn khóa chặt vào cô.
Họ đứng đó, cách nhau hai mét không trung, mỗi người tự chạm vào chính mình, nhưng thực ra đang chạm vào nhau — qua ánh mắt, qua sự tưởng tượng, qua khao khát dữ dội đang cháy trong bóng tối.
Minh Anh trượt tay xuống. Qua lớp vải mỏng, cô đặt tay lên bụng mình — nơi cơn đói khát đang quặn thắt. Cô vuốt nhẹ, mắt nhắm nghiền một giây, rồi mở ra để nhìn anh.
Quang Dũng đã dựa vào khung cửa sổ. Anh thở dốc — cô thấy lồng ngực anh phập phồng trong bóng tối. Anh lắc đầu, như thể nói em đang giết anh. Rồi anh đặt tay lên kính lần nữa — năm ngón tay dang ra, áp sát vào lớp kính lạnh.
Minh Anh bước đến. Cô cũng đặt tay lên kính, đối diện với tay anh. Lần này cô áp sát hơn — ngực cô chạm vào kính lạnh, trán cô tựa vào kính — như thể cô có thể xuyên qua lớp thủy tinh để chạm vào anh.
Quang Dũng nhìn cô. Trong bóng tối, ánh mắt anh sáng rực. Anh mở miệng, nói điều gì đó. Cô không nghe được qua kính cách âm. Nhưng cô đọc được môi anh:
"Sáng mai."
Minh Anh gật đầu. Cô cũng nói, không cần âm thanh:
"Em đợi."
Họ đứng như vậy thêm một lúc lâu — tay trên kính, trán tựa kính, nhìn nhau qua bóng tối và ánh trăng. Cho đến khi Quang Dũng rời khỏi cửa sổ. Anh không biến mất. Anh chỉ tắt đèn hoàn toàn, để lại căn hộ 302 tối om — như thể anh đã lên giường, như thể anh sẽ nằm đó, trong bóng tối, tưởng tượng về cô.
Minh Anh cũng rời cửa sổ. Cô nằm xuống giường, ôm chiếc áo len xám của anh, đặt lên ngực mình. Cô ngủ không được. Nhưng lần này, sự mất ngủ không còn cô đơn. Bởi vì cô biết, ở căn hộ đối diện, có một người đàn ông cũng đang nằm trằn trọc, thở dốc, và nhớ đến cách cô chạm vào kính lạnh như thể đó là da thịt anh.
Đêm không ngủ. Nhưng đêm nay, sự thức trắng là ngọt ngào.

Hết phần 9

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách