Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 16: Đêm Dài Hơn

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Sau buổi chụp hình, có điều gì đó đã thay đổi giữa họ.

Không phải một thay đổi lớn lao, không phải lời tỏ tình hay lời hứa hẹn. Là một sự thay đổi tế nhị hơn — như thể cái cách họ nhìn nhau đã bóc bỏ lớp vỏ cuối cùng của sự e dè. Minh Anh bắt đầu dạn dĩ hơn trong chính cơ thể mình. Quang Dũng bắt đầu cho phép mình mất kiểm soát nhiều hơn một chút — chỉ một chút, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được sức nóng thật sự bên dưới lớp vỏ điềm tĩnh của anh.
Thứ Sáu tuần đó, trời đổ mưa từ chiều. Một cơn mưa lớn, dai dẳng, tiếng nước rơi trên mái tôn tạo thành một bức màn âm thanh dày đặc bao quanh khu chung cư. Minh Anh không xuống xưởng. Cô sang căn hộ 302 lúc bảy giờ tối, mang theo một chai rượu nho và một cuốn sách cô đang đọc dở.
Quang Dũng mở cửa. Anh không nói gì. Anh chỉ kéo cô vào, đóng cửa, và hôn cô ngay tại hành lang — nụ hôn dài, sâu, như thể anh đã đói cả ngày để chờ đến giây phút này.
"Anh đang nấu," anh nói khi rời môi cô, nhưng tay anh vẫn đặt trên eo cô, không buông.
"Em ngửi thấy," cô đáp, mùi tỏi phi và bơ nóng tỏa ra từ bếp. "Nhưng em không đói."
"Em đói thứ khác?"
"Em đói anh."
Quang Dũng nhìn cô. Ánh mắt anh tối lại — không phải giận dữ, là sự tối đen của đồng tử giãn rộng khi khao khát trỗi dậy. Anh không nói gì. Anh chỉ bóp mạnh hai mông cô, rồi kéo cô đi qua phòng khách, bỏ qua bếp, bỏ qua bàn ăn đã dọn sẵn, đến ghế sofa — chiếc ghế sofa hai chỗ ngồi nơi họ từng uống cà phê lần đầu tiên.
Anh đặt cô ngồi xuống. Không phải ngồi bình thường. Anh đặt cô ngồi ngang ghế, lưng tựa vào tay vịn, hai chân duỗi ra trên mặt ghế. Rồi anh quỳ trước cô — trên sàn, giữa hai chân cô — và bắt đầu cởi từng nút áo của cô.
Chậm. Chậm hơn bao giờ hết. Mỗi nút là một lời hứa. Mỗi phân da lộ ra là một lãnh thổ mới được đánh dấu bằng môi anh. Khi áo cô mở hoàn toàn, anh không cởi hẳn ra. Anh chỉ kéo sang hai bên, để lộ hai vú cô trong ánh đèn vàng của phòng khách.
"Nhìn anh," anh nói, giọng trầm.
Minh Anh mở mắt — cô không nhận ra mình đã nhắm chúng lại. Quang Dũng đang nhìn cô, một tay đặt lên vú trái cô, ngón cái vẽ vòng tròn quanh đầu vú nhưng không chạm vào đỉnh. Sự chờ đợi khiến cô cong người về phía anh, xin anh chạm vào.
Anh cúi xuống. Miệng anh thay thế ngón tay — nóng, ướt, ngậm lấy đầu vú cô với một sự kiên nhẫn tàn nhẫn. Minh Anh rên lên, tay nắm chặt vào tay vịn ghế sofa, đầu ngả ra sau. Nhưng anh không cho phép cô trốn tránh. Anh ngẩng lên, dùng tay nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn anh trong khi miệng anh làm việc trên hai vú cô.
"Nhìn anh," anh lặp lại, môi còn dính ướt. "Anh muốn thấy mắt em khi anh làm điều này."
Họ ở đó trên ghế sofa — cô nằm ngang, anh quỳ giữa hai chân cô — cho đến khi cô đạt đỉnh lần đầu tiên đêm đó. Không phải bằng cách anh chạm vào cái lồn - nơi nhạy cảm nhất của cô. Là bằng cách anh kết hợp miệng trên vú, tay trên eo, và mắt nhìn thẳng vào mắt cô. Sự kết nối đó — da thịt và ánh mắt — khiến cơn cực khoái đến sâu hơn, lâu hơn, khiến cô gọi tên anh trong tiếng thở dốc.
Nhưng đêm chưa kết thúc.
Quang Dũng đứng dậy. Anh cởi áo mình — nhanh hơn lần trước, ít kiểm soát hơn — và kéo cô đứng dậy. Anh ôm cô từ phía sau, hai tay nắm lấy hai tay cô, dắt cô đi về phía bàn ăn.
Bàn ăn gỗ nhỏ, vuông vức, đã dọn sẵn hai đĩa cơm tối chưa đụng đến. Quang Dũng đẩy đĩa sang một bên — không phải hất xuống sàn, chỉ đẩy sang — và đặt cô ngồi lên mép bàn. Lạnh. Gỗ lạnh buốt sau lưng cô. Nhưng anh đứng giữa hai chân cô, cặc nóng hổi, cương cứng, và sự tương phản khiến cô run lên.
"Anh muốn chơi em ở đây," anh nói, tay vuốt nhẹ lên đùi trong cô. "Trên bàn ăn. Nơi anh đã từng đặt ly cà phê cho em. Nơi em đã ngồi uống mà không biết anh đang nghĩ đến việc này."
Minh Anh nhớ lại — buổi sáng đầu tiên, ly cà phê nhân đôi, cái chạm đầu gối dưới bàn. Cô không biết. Và bây giờ cô biết. Cô mở chân rộng hơn cho anh, một lời mời đứt quản.
"Thì chơi em đi. Chơi ở đây, tư thế nào anh muốn."
Quang Dũng đưa con cặc bự, dài đầy gân guốc tiến vào cái lồn căng mọng của cô — chậm, sâu, đứng giữa hai chân cô trên mép bàn. Cô nằm ngả ra sau, dựa vào hai khuỷu tay trên mặt bàn, nhìn lên anh. Từ góc độ này, anh cao lớn hơn bao giờ hết, vai rộng che khuất ánh đèn, và cô cảm nhận từng nhịp điệu con cặc dài của anh di chuyển bên trong lồn nứng của cô như một nhịp tim thứ hai.
Bàn ăn rung nhẹ. Đĩa dao nĩa kêu leng keng. Nhưng không ai quan tâm. Quang Dũng cúi xuống hôn cô — khó khăn vì tư thế, nhưng anh vẫn cố gắng — và tay anh nắm chặt eo cô, kéo cô lại gần mỗi khi anh đâm sâu hơn.
Khi cô gần đạt đỉnh lần thứ hai, anh ngừng lại. Anh rút ra — khiến cô rên lên phản đối — "anh... anh...", và anh kéo cô xuống khỏi bàn. Dắt cô đến cửa kính phòng khách.
Cửa kính lớn, nhìn ra hành lang chung cư và đèn đường phía xa. Bên ngoài là mưa — những dải nước chảy dài trên kính, làm mờ mọi thứ bên ngoài. Quang Dũng đặt cô đứng trước cửa kính, lưng cô áp vào kính lạnh, vú cô áp vào ngực anh.
"Nhìn ra ngoài," anh thì thầm, hôn lên vai cô từ phía sau.
"Không ai nhìn thấy," cô nói, nhưng giọng cô run rẩy.
"Không ai nhìn thấy," anh đồng ý. "Nhưng em sẽ biết. Em sẽ biết mình đang ở đây, trần trụi trước cửa sổ, trong khi thế giới bên ngoài không hay biết."
Anh nâng một chân cô lên — hơi cao, để cô tựa vào kính bằng một chân — và đâm cặc vào lồn cô từ phía trước. Tư thế này khiến cô cảm thấy mình đang treo lơ lửng giữa không trung, giữa lạnh và nóng, giữa trong suốt và che giấu. Kính lạnh sau lưng cô, ngực anh nóng trước mặt cô, và anh bên trong lồn cô — sâu, mạnh, không còn kiềm chế.
Mưa rơi bên ngoài. Đèn đường mờ ảo qua lớp kính nước. Và họ — hai cơ thể quấn quýt trước cửa sổ — trở thành một bóng mờ duy nhất phía trong, rung động, thở dốc, không phân biệt được đâu là da, đâu là kính, đâu là mưa.
Khi cả hai cùng đạt đỉnh — lần này thật sự cùng nhau, không phải anh chờ cô hay cô chờ anh — tiếng mưa bên ngoài dường như im bặt một giây. Chỉ còn tiếng thở của họ, tiếng tim đập, và tiếng kính rung nhẹ sau lưng cô.
Quang Dũng ôm cô vào lòng. Anh kéo cô ra khỏi cửa kính lạnh, đưa cô vào phòng ngủ, đặt cô nằm xuống giường ấm áp. Anh nằm bên cạnh, ôm cô từ phía sau, môi trên gáy cô, tay trên vú cô, lồn cô — vẫn còn ấm, vẫn còn rung động.
"Đêm nay dài," cô thì thầm, nhìn đồng hồ — mới mười một giờ.
"Đêm nay sẽ dài hơn," anh đáp, hôn nhẹ lên vai cô. "Vì anh chưa xong. Anh mới bắt đầu biết em. Và anh muốn biết tất cả — mọi tư thế, mọi góc độ, mọi cách em rên rĩ khi anh chạm vào đúng chỗ. Mọi ngóc ngách trong cái lồn này - lồn căng mọng của em."
Minh Anh cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng — không phải vì lạnh, là vì lời hứa trong giọng nói anh. Cô quay người lại trong vòng tay anh, đối mặt với anh trong bóng tối phòng ngủ.
"Vậy thì tiếp tục," cô nói. "Đêm nay em không ngủ. Em chỉ muốn anh. Muốn con cặc bự này làm sướng cái lồn em."
Quang Dũng mỉm cười trong bóng tối. Anh kéo chăn lên che cả hai, và dưới lớp chăn ấm áp, bóng tối kín đáo, họ bắt đầu lại — chậm hơn, sâu hơn, như thể đêm thực sự không bao giờ kết thúc.
Và đêm đó, họ thử nhiều hơn — trên ghế sofa, bên bàn ăn, dựa vào cửa kính, và cuối cùng là trong giường, quấn quýt như hai sợi chỉ không thể tách rời. Mỗi không gian đều mang một ký ức riêng: ghế sofa là nơi anh lần đầu nhìn thấy cô đạt đỉnh bằng mắt; bàn ăn là nơi sự đói khát vượt qua lễ phép; cửa kính là nơi sự kín đáo và phơi bày hòa làm một.
Khi bình minh ló rạng, mưa đã tạnh. Minh Anh nằm trên ngực anh, nghe nhịp tim anh đã chậm lại, đều đặn. Cô đếm những vệt hôn mới trên cơ thể mình — trên cổ, trên ngực, trên đùi trong — và mỉm cười.
"Em đang cười gì?" Quang Dũng hỏi, mắt nhắm, tay vẫn để trên đám lông lồn, giọng mệt mỏi hạnh phúc.
"Em đang nghĩ," cô thì thầm khi tay vuốt ve con cặc dài hơi cương ban sáng, "rằng em đã đi lạc trong chính căn nhà này. Và em không muốn tìm đường ra."
Quang Dũng ôm cô chặt hơn. Anh không trả lời. Anh chỉ hôn lên đỉnh đầu cô, và cả hai chìm vào giấc ngủ khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới chiếu qua rèm cửa — không phải để đánh thức họ, mà để chứng kiến họ cuối cùng cũng nghỉ ngơi trong vòng tay nhau.

Hết phần 16

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách