Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 12: Dấu Vết

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Ánh sáng đầu tiên của ngày mới lọt qua khe cửa sổ xưởng không phải màu vàng cam của nến nữa. Là màu bạc nhạt của bình minh tháng Mười một — lạnh, trong, và thật.

Minh Anh mở mắt. Cô nằm trên tấm vải bố đã nhăn nhúm, đắp chiếc áo sơ mi trắng của Quang Dũng — anh đã cởi phủ lên cô lúc nào trong đêm cô không nhớ. Bên cạnh, anh đang ngủ, một tay vẫn đặt lên eo cô như thể sợ cô biến mất nếu không giữ.
Cô không nhúc nhích ngay. Cô nằm nhìn trần xưởng cao — những dầm gỗ cũ, những vết nứt tự nhiên trên bê tông, và ánh sáng lạnh đang len lỏi qua ô cửa kính bẩn. Cơ thể cô mỏi nhẹ, nhưng là kiểu mỏi của người vừa làm một việc quan trọng — của người vừa được sử dụng đúng cách, vừa cho đi đúng người.
Cô ngồi dậy từ từ. Chiếc áo sơ mi trượt xuống vai. Cô đi đến gương — một tấm gương cũ treo góc xưởng, mép sắt đã rỉ, mặt kính có vết ố thời gian.
Cô nhìn vào.
Trên cổ cô — bên trái, gần xương quai xanh — có một vệt hồng nhạt. Không phải vết thương. Là dấu hôn. Những vệt tím nhạt khác rải rác dọc theo cổ, lên tai, xuống vai trần lộ ra khỏi cổ áo sơ mi rộng. Mỗi vệt là một ký ức: nơi anh cắn nhẹ khi cô rên lên, nơi anh hôn sâu khi cô gần đạt đỉnh, nơi anh dừng lại để thì thầm tên cô.
Minh Anh không che chúng lại. Cô nhìn chằm chằm, và mỉm cười. Nụ cười nhỏ, riêng tư, của người phụ nữ vừa khám phá lại chính mình.
"Đẹp không?"
Giọng Quang Dũng trầm, khàn, vang lên từ phía sau. Cô quay lại. Anh đã ngồi dậy, tựa lưng vào chân bàn làm việc, nhìn cô qua khoảng cách xưởng gỗ. Ánh sáng bình minh hắt lên da anh — nửa sáng nửa tối, những đường cơ bắp còn mờ ngủ, tóc anh rối buồn bực.
"Xấu," cô nói, nhưng mắt cô cười.
"Anh không xin lỗi," anh đáp, đứng dậy. Anh đi đến cô — không mặc gì ngoài quần ngủ cạp trễ — và đứng sau lưng cô trước tấm gương cũ.
Họ nhìn nhau trong gương. Hai khuôn mặt còn vương ngủ, mắt sưng nhẹ, môi hơi khô. Nhưng có một điều gì đó đã thay đổi trong ánh mắt họ — một sự sở hữu lẫn nhau, một sự tin tưởng được xây bằng da thịt.
Quang Dũng đặt hai tay lên vai cô. Lòng bàn tay anh ấm, hơi ráp, và cô cảm nhận được từng ngón tay siết nhẹ vào da thịt cô như một lời khẳng định. Anh kéo chiếc áo sơ mi xuống một bên — chậm, để lộ vai trần và vệt hôn tím nhạt nơi xương quai xanh.
Anh cúi xuống. Môi anh chạm vào vệt tím đó — không phải để làm mới, mà để trân trọng. Một nụ hôn nhẹ, ấm áp, như thể anh đang xin lỗi và tự hào cùng một lúc.
"Anh đã đánh dấu em," anh thì thầm vào vai cô, mắt vẫn nhìn cô trong gương. "Giờ cả thế giới sẽ biết em thuộc về ai."
"Em cũng đã đánh dấu anh," Minh Anh đáp, xoay người lại.
Cô chỉ vào vai anh — nơi có những vệt cào mờ nhạt từ đêm qua, khi cô mất kiểm soát. Và trên ngực anh, một vệt hôn đỏ hồng nơi cô đã cắn nhẹ khi đạt đỉnh. Quang Dũng nhìn xuống, mỉm cười.
"Hòa vốn," anh nói.
Họ cười. Tiếng cười nhỏ, khàn, vang lên trong xưởng gỗ sáng sớm. Rồi Quang Dũng ôm cô từ phía sau, cằm anh tựa lên đỉnh đầu cô, và họ đứng đó trước gương — nhìn hình ảnh hai người quấn quýt, tóc tai rối bù, da thịt còn vương đêm qua.
"Anh muốn tắm," anh nói. "Nhưng anh không muốn rời em."
"Vậy thì đừng rời."
Xưởng gỗ có một buồng tắm nhỏ ở góc sau — thực ra là một khoảng được ngăn ra bằng tấm bình phong gỗ, có vòi sen cũ và bồn rửa mặt bằng sứ trắng phía trước. Quang Dũng dẫn cô đến đó, mở vòi nước. Hơi nước bốc lên nghi ngút trong không gian nhỏ, làm mờ tấm gương trên tường.
Họ đứng dưới vòi sen. Nước ấm chảy xuống từng đường cong — vai, ngực, eo, đùi. Quang Dũng đứng sau lưng cô, tay anh lấy xà phòng, xoa bóp nhẹ nhàng lên lưng cô. Bọt trắng mịn lan tỏa trên da cô, và ngón tay anh trượt theo từng đốt xương sống, từng cơ bắp nhỏ hai bên lưng.
"Đau không?" Anh hỏi, xoa bóp nhẹ nhàng.
"Không," cô thì thầm, đầu ngả ra sau tựa vào vai anh. "Em chỉ mỏi. Ở đây." Cô chỉ vào hông.
Quang Dũng hiểu. Anh đặt hai tay lên hông cô — nóng, ẩm, đầy bọt — và xoa bóp chậm rãi theo vòng tròn. Tay anh trượt lên lưng dưới, nơi cô mỏi nhất, và ấn nhẹ bằng ngón cái. Minh Anh rên nhẹ — một tiếng thở dài thoải mái — và cơ thể cô chùng xuống trong vòng tay anh.
Nước chảy. Bọt tan. Quang Dũng xoa bóp từ lưng lên vai, từ vai xuống cánh tay, rồi trở lại. Mỗi động tác đều chậm, đều đặn, như một nghi lễ. Anh không vội. Anh đang chăm sóc — không chỉ cơ thể cô, mà cả đêm qua, cả những gì họ đã trao cho nhau.
Rồi anh quay cô lại.
Nước chảy xuống mặt cô, xuống tóc. Quang Dũng dùng tay hứng nước, vuốt nhẹ qua mặt cô, qua môi, qua cằm. Anh nhìn cô dưới vòi sen — thật sự nhìn, không che giấu — và trong mắt anh có một thứ tình cảm sâu thẳm hơn cả khao khát thể xác.
"Em đẹp," anh nói, giọng trầm vang lên trên tiếng nước. "Không phải lúc này. Là luôn luôn. Nhưng lúc này... em đẹp theo cách anh không thể diễn tả."
Minh Anh đặt tay lên ngực anh. Nước chảy qua kẽ ngón tay cô, qua những vệt cào nhẹ trên da anh. "Anh cũng vậy," cô nói. "Anh đẹp theo cách làm em muốn khóc."
Quang Dũng cúi xuống hôn cô. Dưới vòi sen, nụ hôn khác hẳn — ướt át, mềm mại, và nước chảy qua kẽ môi họ như những lời nói không thành tiếng. Anh ôm cô chặt, da thịt trơn trượt dính vào nhau, và cô cảm nhận được con cặc anh đang cứng lên lần nữa giữa hai người.
"Anh muốn em lần nữa," anh thì thầm vào môi cô, giọng xin lỗi và đòi hỏi cùng một lúc.
"Em cũng muốn," cô đáp.
Nhưng lần này không vội vàng. Quang Dũng tắt vòi sen. Anh lấy khăn tắm — một tấm vải bông lớn, thô ráp nhưng sạch — và lau từng tấc da trên người cô. Từ tóc, xuống vai, vú, bụng, đùi, bắp chân. Cô đứng đó, để anh chăm sóc, và cảm thấy mình như một tác phẩm đang được đánh bóng sau khi hoàn thành.
Rồi đến lượt cô lau cho anh. Minh Anh quỳ xuống — không phải kiểu đêm qua, mà là quỳ để lau khô chân anh, bắp chân anh, từng ngón chân. Cô cảm nhận sức mạnh trong đôi chân anh — những cơ bắp săn chắc, những vết chai sần nơi gót chân từ năm tháng đứng làm việc. Cô hôn nhẹ lên đầu gối anh — một nụ hôn ngắn, ngây thơ, nhưng đầy ý tứ.
Quang Dũng kéo cô đứng dậy. Anh ôm cô vào lòng — khô ráo, ấm áp, chỉ quấn mỗi người một tấm khăn — và họ đứng đó trong buồng tắm nhỏ, nghe tiếng nước nhỏ giọng từ vòi sen còn chưa khô hẳn.
"Đói không?" Anh hỏi.
"Đói," cô đáp.
"Anh nấu. Nhưng trước đó..." Anh dừng lại, nhìn cô. "Anh muốn ôm em thêm một lúc. Chỉ ôm. Để chắc chắn đêm qua không phải mơ."
Minh Anh tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim anh đập đều đặn dưới tai. "Không phải mơ," cô nói. "Vì trong mơ, em không thể ngửi thấy mùi xà phòng của anh. Và em đang ngửi thấy."
Họ đứng đó thêm một lúc lâu — hai cơ thể trần truồng quấn trong khăn tắm, vết hôn tím nhạt trên cổ cô, vết cào mờ trên vai anh — và cả hai đều biết: dấu vết sẽ phai. Nhưng điều chúng đánh dấu thì sẽ ở lại.

Hết phần 12

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách