Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 8: Nụ Hôn Trên Cầu Thang

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Đêm thứ năm, Minh Anh xuống xưởng lúc chín giờ.

Không phải vì cô nghe tiếng búa. Lần này, cô xuống vì trong ngực cô có một thứ trống rỗng chỉ anh mới lấp đầy được. Cô mặc một chiếc váy dài màu đen, tay dài, cổ kín — nhưng chất liệu len mỏng ôm sát đến mức cô cảm thấy mình như đang đi trong làn da thứ hai.
Quang Dũng mở cửa xưởng. Anh không ngạc nhiên. Dường như anh đã đợi — hoặc anh luôn đợi, mỗi đêm, với hy vọng cô sẽ xuất hiện.
Họ không nói nhiều. Anh pha trà. Họ ngồi trên ghế đẩu, vai kề vai, nói về những điều không quan trọng — về một cuốn sách cô đang đọc, về khối gỗ lim anh vừa mua. Nhưng dưới lời nói đó, không khí trong xưởng dày đặc như mật. Mỗi lần tay họ vô tình chạm nhau trên bàn, cả hai đều dừng lại một giây lâu hơn cần thiết.
Mười một giờ, Quang Dũng nói: "Anh đưa em lên."
Họ không dùng thang máy. Thang máy có gương, có camera, có ánh sáng trắng xóa phơi bày tất cả. Họ đi thang bộ — cầu thang cũ kỹ quanh co, đèn hành lung vàng mờ, tường sơn xanh phai màu nơi những bàn tay đã chạm qua hàng chục năm.
Minh Anh đi trước một bậc. Quang Dũng theo sau. Cô cảm nhận được ánh mắt anh trên lưng mình — nặng, nóng, trượt dọc theo đường cong eo rồi xuống đùi dưới lớp vải len mỏng. Mỗi bước cô đi, váy cô lắc nhẹ, và cô biết anh đang nhìn.
Tầng hai. Bóng đèn hành lang tầng hai chập chờn. Ánh sáng yếu đi một giây, rồi sáng lại — như một nhịp thở của con mắt khổng lồ.
Minh Anh dừng lại.
Cô không quay lại. Cô chỉ đứng đó, tay vịn vào lan can sắt lạnh buốt, nhìn xuống khoảng trống xoắn ốc của cầu thang. Bóng Quang Dũng dừng ngay sau lưng cô. Gần. Rất gần. Cô cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ ngực anh, cách lưng cô không đầy một gang tay.
"Em dừng lại làm gì?" Anh hỏi, giọng trầm đến mức chỉ đủ cho cô nghe trong không gian hẹp.
"Đèn chập chờn," cô nói, nhưng cô biết mình nói dối.
Quang Dũng đưa tay lên. Không phải đặt lên vai cô. Anh đặt lên tay cô đang nắm lan can — lòng bàn tay anh úp lên mu bàn tay cô, ngón tay đan vào kẽ ngón tay cô trên thanh sắt lạnh. Sự tương phản giữa lạnh và nóng khiến cô run lên.
"Em lạnh?" Anh hỏi.
"Không," cô thì thầm.
"Em rung."
"Em biết."
Quang Dũng bước lên một bậc. Bây giờ anh đứng ngang bậc với cô, nhưng cô vẫn quay lưng về phía anh. Anh tiến sát. Ngực anh chạm nhẹ vào lưng cô — chỉ một chút áp lực, nhưng đủ để cô cảm nhận được nhịp tim anh đập qua hai lớp vải.
"Quay lại," anh nói. Không phải mệnh lệnh. Là lời thỉnh cầu, được bọc trong giọng trầm đến mức gần như là tiếng gầm.
Minh Anh quay lại.
Trong không gian hẹp của bậc thang, họ đối mặt nhau. Cô lùi một bước — lưng cô chạm vào tường bê tông lạnh buốt. Quang Dũng tiến một bước. Anh đặt hai tay lên tường, hai bên đầu cô, cầm lấy thanh lan can sắt phía sau. Anh không chạm vào cô. Nhưng anh đã giữ cô trong một cái lồng bằng cánh tay — một cái lồng nóng hổi, đầy mùi gỗ và xà phòng.
Họ nhìn nhau trong ánh đèn vàng mờ. Bóng họ in lên tường, chồng chéo, biến dạng. Tiếng chuông điện thoại ai đó từ tầng dưới vọng lên, xa xăm, như thuộc về một thế giới khác.
"Anh đã cố," Quang Dũng nói, giọng khàn. "Anh đã cứ nghĩ đến em trong xưởng. Nghĩ đến mùi hoa hổ phách trên cổ em. Nghĩ đến cách em cắn môi khi anh hôn em. Anh đã cố làm việc. Nhưng tay anh rung. Đục gỗ mà tay rung."
Minh Anh nhìn lên anh. Từ góc độ này, anh cao lớn hơn bao giờ hết, che khuất ánh đèn, để lại cô trong bóng râm do chính thân thể anh tạo ra. Cô thấy cổ họng anh di chuyển khi nuốt. Cô thấy nhịp mạch đập dồn dập nơi thái dương anh.
"Anh muốn gì?" Cô hỏi, dù cô đã biết câu trả lời.
"Anh muốn hôn em," anh nói thẳng. "Không phải kiểu đêm qua. Không phải chậm rãi. Anh muốn hôn em như thể em là nguồn oxy duy nhất trong cái hộp kín này. Nhưng anh sợ — sợ một khi bắt đầu, anh không dừng lại được."
Minh Anh không trả lời. Cô chỉ hơi ngẩng cằm lên. Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ.
Quang Dũng cúi xuống.
Nụ hôn này khác hẳn những lần trước.
Không còn nhẹ nhàng, không còn thăm dò. Anh hôn cô như thể anh đã đói khát nhiều ngày và cuối cùng cũng được phép ăn. Môi anh ép chặt lên môi cô, nóng, ráp, đầy sức mạnh kiềm chế đã bị phá vỡ. Lưỡi anh xâm nhập sâu, tìm kiếm lưỡi cô, quấn lấy, nếm lấy từng tế bào trong miệng cô.
Minh Anh rên nhẹ — một âm thanh mà cô không nhận ra mình có thể phát ra — và nâng tay lên nắm lấy cổ áo anh. Không phải để đẩy ra. Để kéo lại gần hơn.
Quang Dũng ép sát cơ thể vào cô. Ngực anh đè lên ngực cô, ép cô vào tường lạnh. Sự tương phản giữa lạnh sau lưng và nóng trước ngực khiến đầu óc cô quay cuồng. Anh hôn cô sâu hơn, một tay rời khỏi tường để đặt lên eo cô — nắm chặt, kéo cô sát vào hông anh, để cô cảm nhận được sự cứng rắn của anh qua hai lớp quần áo.
Minh Anh chới với. Tay cô từ cổ áo anh trượt xuống, nắm lấy vai, rồi vòng qua cổ anh, kéo đầu anh xuống sâu hơn. Cô đáp lại nụ hôn với một sự đói khát ngang ngửa — lưỡi cô đuổi theo lưỡi anh, môi cô cắn nhẹ môi dưới của anh, dồn dập, mất kiểm soát.
Quang Dũng rời môi cô. Anh hôn xuống cằm, xuống cổ, lên tai cô. Anh cắn nhẹ vành tai — đủ để cô rùng mình — rồi thì thầm: "Anh muốn nhiều hơn. Nhiều hơn nữa. Nhưng không ở đây."
"Ở đâu?" Cô thở dốc.
"Phòng em. Hoặc phòng anh. Nơi nào có cửa khóa. Nơi nào anh có thể cởi váy em ra mà không sợ ai đi qua."
Minh Anh cảm nhận tay anh trên eo cô di chuyển. Chậm. Lên trên. Ngón tay anh trượt dọc theo sườn cô, qua lớp len mỏng, dừng lại ngay dưới ngực cô — không chạm vào ngực, chỉ dừng ở đó, hỏi ý bằng sự kiên nhẫn cuối cùng còn sót lại.
Cô gật đầu. Không phải cho bàn tay. Là cho tất cả.
Quang Dũng rút tay về. Anh lùi lại một bước, thở dốc, trán đổ mồ hôi. Anh nhìn cô — môi sưng đỏ, tóc rối, mắt ướt át — và anh mỉm cười. Nụ cười đau đớn, như thể anh vừa thắng một trận chiến với chính mình.
"Đi thôi," anh nói, giọng khàn đặc.
Họ đi lên cầu thang. Nhanh hơn. Quang Dũng dắt tay cô, ngón tay đan chặt, kéo cô theo như thể sợ cô biến mất. Tầng ba. Hành lang vắng. Cô lấy chìa khóa, tay run đến mức cô không thể đưa vào ổ.
Quang Dũng lấy chìa khóa từ tay cô. Anh mở cửa. Đẩy cô vào trong. Và khi cánh cửa đóng lại sau lưng họ — lần này là cửa phòng cô — anh khóa trái ngay lập tức.
Bóng tối trong phòng cô không đen đặc. Ánh đèn đường từ cửa sổ chiếu vào một vệt sáng xanh nhạt trên sàn gỗ. Quang Dũng đứng trong bóng tối, nhìn cô, thở dốc.
"Anh có thể..." anh bắt đầu.
"Được," cô đáp trước khi anh kết thúc câu.
Anh bước đến. Lần này không có tường để đỡ lưng cô. Anh ôm cô, nâng cô lên một chút — đủ để cô phải vòng chân qua hông anh để giữ thăng bằng — và hôn cô lần nữa. Nụ hôn trong bóng tối đậm đặc hơn, sâu hơn, không còn gì kiềm chế.
Anh bước đi, mang theo cô trong vòng tay, hướng về phía giường. Mỗi bước, anh hôn cô — môi, má, cổ — như thể anh đang đánh dấu lãnh thổ trên cơ thể cô bằng môi.
Khi đầu gối cô chạm vào mép giường, Quang Dũng dừng lại. Anh đặt cô xuống nhẹ nhàng, như thể cô là một tác phẩm gỗ quý. Anh đứng trước cô, thở dốc, và nói:
"Đêm nay, anh chỉ hôn em. Chỉ chạm vào em qua váy áo. Anh sẽ không đi xa hơn. Không phải vì anh không muốn. Là vì anh muốn em đói. Giống như anh đang đói. Để đêm sau, khi anh thật sự chạm vào da em, cả hai chúng ta đều không còn chịu đựng nổi nữa."
Minh Anh nằm trên giường, nhìn lên anh trong bóng tối. Cô muốn phản đối. Cô muốn kéo anh xuống. Nhưng cô hiểu. Anh đang xây dựng. Anh đang chuẩn bị. Và cô tin anh.
"Được," cô thì thầm.
Quang Dũng nằm xuống bên cạnh cô. Trên giường, qua lớp chăn, qua lớp váy áo, anh ôm cô từ phía sau. Tay anh đặt lên eo cô, giữ nguyên. Anh hôn lên gáy cô, qua lớp tóc. Và họ nằm đó, thở dốc, cơ thể nóng rực, cho đến khi nhịp thở cả hai dần đều.
Ngoài kia, hành lang chung cư vẫn vắng. Nhưng trên cầu thang tầng hai, nếu ai đó đi qua, họ sẽ thấy lan can sắt vẫn còn ấm nơi hai bàn tay đã nắm chặt. Và trên tường bê tông lạnh lẽo, một vệt hơi nước mờ nhạt từ lưng áo len đen — dấu vết của hai cơ thể đã ép chặt vào nhau, không còn khoảng cách.

Hết phần 8

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách