Điện trở lại vào sáng hôm sau, nhưng Minh Anh cảm thấy mình vẫn sống trong ánh sáng mờ của cây nến đêm qua.
Cô đi làm — một buổi họp biên tập kéo dài buồn tẻ ở nhà xuất bản — nhưng đầu óc cô cứ lơ đãng về khu chung cư ven sông, về bậc thềm sau xưởng gỗ, về bàn tay đan chặt vào tay cô trong mưa. Khi về đến nhà lúc sáu giờ rưỡi, cô thấy một mảnh giấy nhỏ nhét dưới khe cửa căn hộ 301.
Chữ viết tay. Nét bút cứng cáp, góc cạnh như đường đục trên gỗ:
"Tối nay. Cửa không khóa. Nếu em đói."Không tên. Không giờ giấc cụ thể. Nhưng Minh Anh biết.
Cô thay một chiếc váy liền đen đơn giản, dài đến bắp chân, cổ đổ. Không trang điểm nhiều — chỉ chút son màu đất và mascara. Tóc cô buộc lỏng, để những sợi tóc mảnh rơi xuống gáy. Khi cô nhìn vào gương, cô thấy một người phụ nữ khác với cô gái đã chuyển đến đây một tuần trước. Người phụ nữ này có đôi mắt sáng hơn, có đường nét mềm mại hơn, như thể ai đó đã dùng ngón tay vuốt ve tâm hồn cô và để lại dấu ấn.
Cửa căn hộ 302 thực sự không khóa.
Minh Anh đẩy nhẹ. Mùi thức ăn ập ra — mùi bơ nấu chảy, tỏi phi thơm nức, và thứ gì đó nướng trong lò có mùi chanh và thảo mộc. Căn hộ của Quang Dũng khác hẳn xưởng gỗ. Ở đây gọn gàng hơn cô tưởng, nhưng vẫn mang dấu ấn của anh — những khối gỗ nhỏ làm vật trang trí trên kệ sách, một bức tượng gỗ chưa hoàn thiện trên bàn ăn, và mùi gỗ trắc thoang thoảng hòa quyện với mùi thức ăn.
Quang Dũng xuất hiện từ nhà bếp, tay cầm nồi gang. Anh mặc tạp dề vải bố màu xanh đậm, bên trong là áo sơ mi đen tay dài xắn đến khuỷu. Tóc anh hơi rối, có lẽ vì nghiêng người trên bếp.
"Em đến sớm," anh nói, nhưng giọng anh không ngạc nhiên. Anh biết cô sẽ đến.
"Em đói," cô đáp, mỉm cười.
Bàn ăn nhỏ đã dọn sẵn. Khăn trải bàn vải lanh màu tự nhiên, hai đĩa sứ trắng, và giữa bàn là một lọ hoa dại nhỏ mà cô không biết tên — những bông màu tím nhạt, cành mảnh mai, trông như vừa được hái từ vườn hoang sau nhà.
Nhưng điều khiến Minh Anh dừng lại không phải hoa. Là nến.
Ba cây nến cao trong chân đế đồng đặt trên bàn. Lửa cháy không đều, nhảy múa trong không khí tĩnh lặng. Quang Dũng tắt đèn điện trong phòng khách. Bây giờ chỉ còn ánh nến — vàng cam, lung linh, biến không gian trở thành một cái kén ấm áp tách biệt với thế giới bên ngoài.
"Anh nấu gì?" Minh Anh hỏi, ngồi xuống ghế anh kéo ra cho cô.
"Cá hồi áp chảo. Măng tây nướng. Khoai tây nghiền bơ," anh đáp, bưng nồi ra.
"Không phải món cầu kỳ. Nhưng anh nấu bằng tay. Anh thích chạm vào thức ăn trước khi nó vào miệng."Anh đặt đĩa trước mặt cô. Cá hồi có màu hồng cam đẹp mắt, da giòn, bên cạnh là những cọng măng tây xanh mướt còn nguyên sương nước. Mùi chanh và tiêu đen thoang thoảng.
Quang Dũng ngồi đối diện. Anh mở một chai rượu vang đỏ — loại không đắt, nhãn mác đơn giản — và rót vào hai ly thủy tinh trong suốt. Ánh nến xuyên qua rượu, tạo thành những vệt đỏ sẫm trên khăn trải bàn.
"Vì cái gì?" Minh Anh giơ ly lên, hỏi.
Quang Dũng nhìn cô qua vành ly. Ánh nến phản chiếu trong mắt anh, tạo thành hai đốm lửa nhỏ.
"Vì em xuống xưởng trong đêm mưa. Vì em không sợ bóng tối. Vì em để anh đan ngón tay vào tay em."Họ chạm ly. Tiếng thủy tinh kêu lên thanh thoát. Minh Anh nhấp một ngụm nhỏ. Vang chát nhẹ, ngọt, nóng dần trong cổ họng.
Họ ăn. Không vội. Quang Dũng hỏi về công việc biên tập của cô, về những cuốn sách cô đang làm. Anh lắng nghe thật sự — không phải kiểu lịch sự chờ đến lượt mình nói, mà là kiểu nghe bằng cả cơ thể. Anh gật đầu ở những chỗ cần thiết, đặt dao nĩa xuống khi cô nói đến đoạn quan trọng, và đôi mắt anh không rời khỏi môi cô.
Khi Minh Anh kể về cuốn tiểu thuyết tâm lý mà cô vừa hoàn thành biên tập — câu chuyện về một người phụ nữ mất trí nhớ từ từ đánh mất chính mình — giọng cô nhỏ dần. Cô không nhận ra mình đang dùng dao đẩy miếng cá từ bên này sang bên kia đĩa.
"Em đồng cảm với cô ấy," cô thì thầm.
"Cảm giác dần dần biến mất trong chính cuộc đời mình. Em đã như vậy. Trong mối quan hệ trước. Em dần dần không còn nhận ra tiếng nói của chính mình."Quang Dũng im lặng. Anh đặt dao nĩa xuống. Anh vòng tay qua lọ hoa, đưa ngón tay chạm nhẹ vào cánh hoa tím — một cử chỉ vô thức, như thể anh đang chạm vào thứ gì đó mong manh.
"Anh ấy làm gì?" Anh hỏi, giọng trầm.
"Anh ấy không làm gì cả," Minh Anh cười buồn.
"Đó là vấn đề. Anh ấy không nhìn thấy em. Không nghe thấy em. Em như một món đồ nội thất trong nhà anh ấy — cần thiết, hiện diện, nhưng vô hình. Và em đã để mình như vậy trong ba năm. Cho đến một ngày em thức dậy, nhìn vào gương, và không nhận ra người trong đó."Cô nhấp rượu. Hơi nóng lan tỏa trong ngực.
"Em chia tay không phải vì giận dữ. Là vì sợ hãi. Sợ rằng nếu em ở lại thêm một ngày nữa, em sẽ biến mất hoàn toàn."Quang Dũng đứng dậy. Anh đi vòng qua bàn, đến bên cô. Không ngồi xuống — anh chỉ đứng cạnh ghế cô, cao lớn, và đặt bàn tay lên vai cô. Nặng. Ấm. Hiện diện.
"Em không vô hình," anh nói.
"Anh thấy em. Từ đêm đầu tiên. Anh thấy cách em cầm cuộn băng dính như cầm vũ khí. Thấy cách em nhìn chằm chằm vào cái kệ sách như thể nó là đối thủ. Thấy cách em cắn môi khi tập trung." Anh cúi xuống một chút, môi gần tai cô.
"Anh thấy em, Minh Anh."Minh Anh cảm thấy nóng ở mắt. Cô không khóc — ít nhất là chưa — nhưng cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể một tảng đá cô không biết mình đang mang bỗng nhiên lăn khỏi vai.
"Anh thì sao?" Cô hỏi, quay đầu lên nhìn anh.
"Anh độc thân lâu như vậy. Vì sao?"Quang Dũng rút tay khỏi vai cô. Anh kéo ghế bên cạnh cô ra, ngồi xuống. Bây giờ họ ngồi sát nhau, vai kề vai, cùng nhìn về phía những cây nến đang cháy.
"Anh làm nghệ thuật," anh nói.
"Nghệ thuật đòi hỏi sự ích kỷ. Anh dành mười hai tiếng một ngày với gỗ. Nhìn nó. Ngửi nó. Chạm vào nó. Rồi khi về đến nhà, anh không còn gì để cho ai khác. Anh đã thử một lần. Cách đây năm năm. Cô ấy không chịu nổi việc đứng thứ hai sau những khối gỗ."Anh cầm ly rượu, xoay nhẹ.
"Cô ấy nói anh lạnh nhạt. Rằng anh ôm cô ấy như ôm một tác phẩm — quan sát, đánh giá, nhưng không yêu. Cô ấy sai. Anh yêu. Nhưng anh yêu bằng cách của anh. Chậm. Sâu. Không ồn ào. Và không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để đợi nước sôi."Minh Anh nhìn anh. Trong ánh nến, đường nét khuôn mặt anh mềm đi, những góc cạnh trở nên dịu dàng hơn. Cô thấy một người đàn ông không lạnh nhạt — cô thấy một người đàn ông sợ bị hiểu lầm đến mức chọn cô đơn.
"Anh không lạnh," cô nói, và đặt tay lên tay anh trên bàn.
"Anh nóng. Anh nóng đến mức em cảm nhận được qua vai áo."Quang Dũng quay đầu lại nhìn cô. Ánh mắt anh sâu thẳm. Anh không nói gì. Anh chỉ lật tay mình lại, úp lòng bàn tay xuống, và đan các ngón tay vào tay cô — giống như đêm mưa, nhưng lần này chậm hơn, ý thức hơn, trong ánh sáng ấm áp của căn phòng.
Họ ngồi im lặng. Nhìn nến cháy. Tay đan chặt.
Rồi Quang Dũng buông tay cô. Anh đứng dậy, đi đến tủ lạnh, lấy ra một đĩa bánh sô-cô-la nhỏ. Anh đặt lên bàn, cắt một miếng, đưa cho cô bằng nĩa.
"Ăn thử. Anh làm sáng nay. Khi nghĩ đến việc tối nay em có thể đến."Minh Anh cầm nĩa. Cô ăn một miếng nhỏ. Sô-cô-la đen, đắng, tan chảy ngay trên đầu lưỡi. Ngon đến mức cô vô thức nhắm mắt lại một giây. Khi mở mắt ra, cô thấy Quang Dũng đang nhìn cô — không phải nhìn mặt cô, mà nhìn môi cô, nơi còn dính một chút sô-cô-la.
Anh đưa ngón tay cái lên. Chậm. Anh lau nhẹ khóe miệng cô — bên phải, nơi có một vệt nâu nhạt. Ngón tay anh dừng lại ở đó. Không rút đi ngay. Anh vuốt nhẹ dọc theo đường viền môi dưới của cô — từ khóe miệng đến cằm — như đang vẽ nét cuối cùng cho một tác phẩm.
"Ngọt không?" Anh hỏi, giọng khàn hơn trước.
"Đắng," cô thì thầm.
"Nhưng ngọt.""Giống như em."Minh Anh tim đập mạnh. Cô biết anh đang nói về điều gì. Về cách cô bước vào đời anh — đắng cay từ những vết thương cũ, nhưng để lại vị ngọt ngào khó tả.
Quang Dũng rút tay về. Nhưng lần này, khi anh ngồi xuống, anh ngồi gần hơn. Đùi anh áp sát đùi cô dưới bàn. Vai anh tựa vào vai cô. Và khi anh với lấy ly rượu, cánh tay anh trượt nhẹ qua eo cô — không phải cố ý, hoặc có lẽ là cố ý — và để lại một vệt nhiệt nơi vải váy mỏng.
"Uống thêm không?" Anh hỏi, giọng bình thản như thể không có gì xảy ra.
Minh Anh gật đầu. Cô đưa ly ra. Anh rót. Rượu đỏ chảy vào ly, sâu, đen, óng ánh trong ánh nến. Khi đặt chai xuống, tay anh đặt lên đùi cô — chỉ một giây, chỉ một chút áp lực — rồi rút về.
Nhưng giây đó đủ để Minh Anh biết: đêm nay không chỉ là bữa tối. Đêm nay là lời mời. Và cô đã nhận lời từ lúc bước qua cánh cửa không khóa.
Họ uống hết chai rượu. Nói về sách, về phim, về những nơi họ muốn đến. Quang Dũng kể về lần đầu tiên anh cầm đục — mười tuổi, tay run, cha anh đứng sau lưng hướng dẫn. Minh Anh kể về ước mơ viết một cuốn tiểu thuyết của riêng mình, không phải biên tập cho người khác nữa.
Mỗi câu chuyện đều là một mảnh ghép. Mỗi mảnh ghép đều được đặt xuống giữa họ, xây dựng một cây cầu bằng lời nói và ánh mắt.
Khi nến gần tàn — sáp chảy xuống chân đế đồng, đọng thành những giọt vàng đông cứng — Minh Anh cảm thấy mình say. Không phải say rượu. Là say không khí. Say mùi gỗ và bơ. Say tiếng thở đều đặn của người đàn ông bên cạnh. Say cảm giác đùi anh ấm áp dựa vào đùi cô.
"Khuya rồi," cô nói, nhưng cô không đứng dậy.
"Ừ," anh đáp, nhưng anh cũng không đứng dậy.
Họ ngồi đó, nhìn ngọn nến cuối cùng nhảy múa trước khi tắt. Và khi bóng tối tràn vào căn phòng — không đen đặc như đêm mưa, mà là bóng tối mềm mại của một thành phố đang ngủ — Quang Dũng đưa tay lên. Anh vuốt nhẹ tóc cô, đẩy một sợi tóc rơi ra sau tai. Ngón tay anh dừng lại ở vành tai cô, chạm nhẹ, rồi trượt xuống dọc theo cổ, dừng lại ở xương quai xanh.
Minh Anh không di chuyển. Cô để anh chạm. Cô muốn anh chạm.
"Em nên về," anh nói, nhưng giọng anh không nói
"em nên về". Giọng anh nói
"anh không muốn em về".
"Ừ," cô đáp, nhưng cô cũng không đứng dậy.
Họ ngồi trong bóng tối thêm mười phút. Tay anh vẫn đặt nhẹ trên cổ cô, ngón cái vẽ những vòng tròn nhỏ lên da cô. Mỗi vòng tròn đều lớn hơn một chút, lấn xuống thấp hơn một chút, nhưng vẫn dừng lại ở ranh giới an toàn — nơi xương quai xanh chạm vào nắp ngực.
Cuối cùng, Quang Dũng đứng dậy. Anh thắp một ngọn nến nhỏ khác — chỉ một cây — và cầm theo để dắt cô ra cửa.
Ở hành lang, ánh đèn điện trắng xóa bật lên, xé toạc bầu không khí mơ màng. Minh Anh chớp mắt. Cô quay lại nhìn anh, đứng trong khung cửa, ngọn nến lung linh trong tay.
"Cảm ơn bữa tối," cô nói.
"Đừng cảm ơn," anh đáp.
"Hãy đến lần nữa."Minh Anh gật đầu. Cô bước về phía cầu thang, nhưng trước khi kịp đi, Quang Dũng gọi nhỏ:
"Minh Anh."Cô quay lại.
"Anh không nói đùa đêm qua. Khi anh nói anh thấy em. Anh thật sự thấy em. Từng sợi tóc. Từng nốt ruồi. Từng cách em cắn môi khi lo lắng." Anh dừng lại.
"Và anh muốn tiếp tục thấy. Nhiều hơn."Minh Anh đứng im trong hành lang trắng toát. Cô cảm thấy mặt mình nóng lên. Cô cảm thấy ngực mình nặng nề. Và cô cảm thấy — lần đầu tiên sau nhiều năm — rằng mình đang được nhìn thấy, thật sự được nhìn thấy, bởi một người không vội vàng, không đòi hỏi, chỉ kiên nhẫn chờ đợi để thấy tất cả.
"Anh cũng vậy," cô thì thầm, rồi quay đi, bước nhanh lên cầu thang.
Về đến phòng, cô tắt đèn, nằm xuống giường. Ngoài kia, cửa sổ căn hộ 302 vẫn sáng đèn nến thêm một lúc lâu. Và Minh Anh biết — bởi vì cô cảm nhận được — rằng anh đang đứng bên cửa sổ, nhìn sang phía cô, tay cầm ngọn nến, và môi anh đang lặp lại điều anh vừa nói: *
"Anh muốn tiếp tục thấy. Nhiều hơn."Cô đưa tay lên cổ, nơi ngón tay anh vừa vẽ những vòng tròn. Da cô vẫn còn cảm giác ấm áp, như thể anh vẫn đang chạm vào đó. Và lần đầu tiên, cô không sợ bóng tối. Bởi vì trong bóng tối, cô biết có một người đang nhìn thấy mình — rõ ràng, chậm rãi, và đầy kiên nhẫn.
Hết phần 6
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!