Mùa xuân đến bằng những cơn mưa phùn nhẹ, mang theo mùi đất ẩm và hoa sữa nồng nàn ngoài cửa sổ. Và cùng với mùa xuân, Minh Anh cũng đến — không phải như cô gái run rẩy bước vào xưởng gỗ đêm mưa nữa, mà như một người phụ nữ đã tìm thấy chính mình.
Cô bắt đầu thích thú với việc khiêu khích.
Không phải khiêu khích theo kiểu phô trương. Là khiêu khích theo kiểu của Minh Anh — tinh tế, kín đáo, và chỉ dành cho một người duy nhất đủ tinh ý để nhận ra.
Một buổi chiều thứ Sáu, cô xuống xưởng mà không báo trước. Quang Dũng đang đứng trước bàn làm việc, lưng quay về phía cửa, đang đục chi tiết cho bức tượng
"Hơi Ấm" — cô nhận ra đường cong lưng quen thuộc, nhưng khuôn mặt vẫn còn là một khối gỗ mơ hồ.
Cô không gọi. Cô chỉ đóng cửa — tiếng cửa sắt đóng
"rầm" vang lên trong xưởng — và đi đến góc nệm. Cô ngồi xuống, chéo chân, và lấy cuốn sách từ túi xách ra đọc. Nhưng cô mặc một chiếc váy ngắn màu đỏ đất, tay dài, cổ kín — và cô không mặc gì bên dưới - cái lồn trần trụi.
Quang Dũng quay lại. Ánh mắt anh dừng lại ở cô — ngồi trên nệm, chéo chân, váy ngắn hơi tống lên đùi khi cô co chân. Anh biết ngay. Anh luôn biết. Nhưng anh không buông đục ngay. Anh tiếp tục làm việc thêm năm phút, mắt thỉnh thoảng liếc sang cô, và mỗi lần liếc, cô lại hơi duỗi chân một chút, để lộ thêm một phân đùi trong, hé đám lông lồn đen nhánh.
Khi anh cuối cùng cũng đặt đục xuống, anh đi đến gần. Chậm. Có chủ đích. Anh ngồi xuống đối diện cô, không chạm vào cô ngay, chỉ nhìn.
"Em đang đọc gì?" Anh hỏi.
"Tiểu thuyết tình yêu," cô đáp, mắt không rời khỏi trang sách.
"Nhưng em không đọc được chữ nào. Vì em đang nghĩ đến anh.""Nghĩ đến anh làm gì?""Nghĩ đến cách anh sẽ phản ứng khi biết em không mặc gì bên dưới váy này."Quang Dũng im lặng. Cổ họng anh di chuyển khi nuốt. Nhưng anh vẫn ngồi im, tay đặt lên đầu gối, chờ đợi.
Minh Anh đặt sách xuống. Cô không ngồi xoay người sang anh. Cô chỉ hơi nghiêng người, để váy tuột xuống một bên vai — không nhiều, chỉ đủ để lộ xương quai xanh và một phần ren mỏng của áo ngực. Rồi cô lại duỗi chân, chậm, và lần này váy kéo lên cao hơn — đủ để anh thấy toàn bộ cái lồn đầy lông giữa hai đùi cô, đủ để anh biết cô nói thật.
"Em đang học," cô nói, giọng nhẹ như lông hồng.
"Học cách làm anh điên mà không cần chạm vào anh.""Em đã thành công," anh thì thầm, giọng khàn.
"Chưa," cô mỉm cười.
"Em mới bắt đầu."Cô đứng dậy. Cô đi đến bàn làm việc của anh — nơi bức tượng dang dở đang đứng. Cô cúi xuống nhìn, váy kéo lên cao hơn nữa khi cô cúi. Cô biết anh đang nhìn. Cô cảm nhận được ánh mắt anh trên mông cô như hai bàn tay nóng bỏng.
"Anh tạc tượng em chưa xong," cô nói, chạm nhẹ vào khối gỗ.
"Anh sẽ không bao giờ xong," anh đáp từ phía sau.
"Vì em luôn thay đổi. Mỗi ngày em đều khác. Và anh muốn tạc tất cả những phiên bản đó."Minh Anh quay lại. Cô tựa lưng vào bàn làm việc, hai tay chống sau lưng trên mặt gỗ, chân hơi dang. Tư thế này khiến váy cô kéo lên cao gần như hoàn toàn. Cô không che. Lồn cô trần trụi. Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Vậy thì tạc em bây giờ," cô nói.
"Bằng tay anh. Bằng miệng anh. Bằng tất cả những gì anh có."Quang Dũng đứng dậy. Anh đi đến cô — không chậm nữa, nhưng cũng không vội. Anh đứng trước cô, đặt hai tay lên bàn hai bên hông cô, rồi nâng cằm cô lên.
"Em đã thay đổi," anh nói, không phải phàn nàn. Là ghi nhận.
"Em đã tìm thấy mình," cô đáp.
"Em muốn anh. Không phải chờ anh đến. Không phải đợi anh hỏi. Vì em muốn — em sẽ nói ra, sẽ cho anh biết."Cô đưa tay lên, nắm lấy cổ áo anh, kéo anh xuống hôn. Nụ hôn này khác — cô chủ động, cô dẫn dắt, cô cắn nhẹ môi dưới anh và dùng lưỡi quấn lấy lưỡi anh theo cách cô muốn. Quang Dũng rên nhẹ trong cổ họng — tiếng rên của người đàn ông đang bị khuất phục, và đang tận hưởng sự khuất phục đó.
Minh Anh đẩy anh lùi một bước. Cô nhảy xuống khỏi bàn, đứng trước anh, và bắt đầu cởi áo anh — từng nút một, chậm hơn cần thiết, mắt nhìn thẳng vào mắt anh. Khi áo anh mở, cô hôn lên ngực anh — từ xương ức, xuống cơ bụng, dừng lại ở thắt lưng. Rồi cô quỳ xuống.
Lần này không phải anh quỳ trước cô. Là cô quỳ trước anh — trong xưởng gỗ, dưới ánh đèn vàng, giữa mùi mùn cưa và vecni. Cô ngẩng lên nhìn anh, mắt sáng rực, và bắt đầu cởi quần anh.
Quang Dũng đặt tay lên tóc cô — không kéo, không đẩy, chỉ đặt đó. Cô cởi quần anh xuống, và anh đứng trước cô — con cặc bự, rất bự, dài, rất dài, gân, nhiều gân, cương cứng, nóng bỏng, rung động nhẹ vì khao khát. Cô nhìn mê mẩn, không chạm ngay. Cô chỉ thổi nhẹ — một hơi thở ấm áp, nhẹ nhàng — và cảm nhận cặc anh giật nảy dưới hơi thở cô.
"Em đang trả thù," anh thì thầm, giọng khàn.
"Em đang yêu," cô đáp, rồi ngậm lấy anh.
Cô dùng miệng bú liếm cặc anh theo cách anh đã dạy cô — chậm, kiên nhẫn, nếm từng milimet, từ đầu cặc bự, xuống thân dài gân guốc, tận hai hòn dái căng đầy tinh. Nhưng lần này có sự khác biệt: cô chủ động. Cô quyết định nhịp điệu chơi. Cô quyết định khi nào sâu, khi nào nông. Và khi cô cảm nhận anh gần bắn — từ sự căng cứng, từ nhịp thở dồn dập, từ tiếng rên khàn đặc — cô dừng lại. Cô ngẩng lên, mỉm cười.
"Em chưa cho phép," cô nói.
Quang Dũng nhìn cô, mắt mở to, thở dốc, thất vọng và ngưỡng mộ cùng một lúc.
"Em đang học từ anh.""Em học từ người giỏi nhất."Cô đứng dậy. Cô quay lưng lại anh, đặt hai tay lên bàn làm việc, hơi cúi người. Váy cô kéo lên cao, lộ ra hoàn toàn cái lồn, lông lồn từng chùm thòng xuống. Cô nhìn qua vai, nhìn anh, và nói:
"Anh muốn tiếp tục tạc tượng nữa không?"Quang Dũng không trả lời. Anh chỉ tiến đến — nhanh, mạnh, không còn kiềm chế — và đâm mạnh cặc cương cứng vào lồn cô từ phía sau. Cô rên lên, đầu ngả ra sau, tóc bay vào mặt anh. Anh nắm lấy tóc cô, kéo nhẹ để lộ cổ cô, và hôn lên gáy trong khi đâm cặc sâu hơn.
Lần này không hề chậm. Lần này là mạnh mẽ — nhịp điệu dồn dập, tiếng bàn làm việc rung lên bên dưới, tiếng gỗ va chạm nhẹ. Minh Anh không chỉ nhận. Cô đẩy lại — lùi ra khi anh rút, đâm vào khi anh đâm sâu, tìm kiếm nhịp điệu riêng của mình trong sự hòa quyện.
Khi cả hai cùng lên đỉnh — gần như đồng thời, không ai chờ ai — tiếng rên của cô hòa lẫn với tiếng rên của anh trong không gian xưởng gỗ. Cô cảm nhận cặc anh bên trong lồn cô, nóng, dữ dội, và cô biết rằng cô đã không còn là người được tạc tượng nữa. Cô là người đang tạc tượng cùng anh.
Sau đó, họ nằm trên tấm nệm. Quang Dũng ôm cô từ phía sau, môi trên vai cô. Bức tượng
"Hơi Ấm" đứng nhìn họ từ bàn làm việc — khuôn mặt vẫn chưa hoàn thiện, nhưng đường cong lưng đã rõ ràng, đã quen thuộc, đã là cô.
"Em đã thay đổi," anh lặp lại, lần này với sự ngưỡng mộ rõ ràng.
"Em đã tự tin," cô sửa lại.
"Nhờ anh. Nhờ cách anh nhìn em. Em bắt đầu nhìn thấy chính mình qua mắt anh. Và em thích người em thấy."Quang Dũng im lặng một lát. Rồi anh nói:
"Anh cũng thích người anh thấy khi nhìn em. Anh trở thành người tốt hơn. Kiên nhẫn hơn. Nhưng cũng điên cuồng hơn. Vì em cho phép anh được điên."Minh Anh quay lại trong vòng tay anh. Cô hôn anh — nhẹ, dịu dàng, nhưng đầy sức mạnh.
"Em không chỉ cho phép," cô nói.
"Em khiêu khích. Em trêu chọc. Và em sẽ tiếp tục làm vậy. Vì anh xứng đáng bị trêu chọc. Vì anh xứng đáng phải điên."Họ cười. Tiếng cười vang lên trong xưởng gỗ — không còn là không gian của một người đàn ông cô độc nữa. Là không gian của hai người. Của
"Hơi Ấm". Của những gì đang được tạo ra, từng ngày, từng đêm, từng chạm.
Hết phần 19
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!