Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 15: Trò Chơi Của Ánh Sáng

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Hôm sau khi trở về từ Mũi Né, Quang Dũng mang về xưởng một thứ mới — một chiếc máy ảnh cũ, đen mờ, ống kính dài và nặng.

Minh Anh nhìn nó từ cửa xưởng, đang cầm hai ly trà nóng. "Anh chụp ảnh?"
"Anh chụp gỗ," anh đáp, lau ống kính bằng một miếng vải nhung. "Để ghi lại vân, để xem ánh sáng rọi vào bề mặt như thế nào trước khi đục. Nhưng lần này..." Anh ngẩng lên nhìn cô. "Anh muốn chụp em."
Minh Anh đặt ly trà xuống. "Chụp em?"
"Không phải ảnh thẻ," anh mỉm cười, nhưng mắt anh nghiêm túc. "Anh muốn chụp em như anh chụp gỗ. Ánh sáng. Bóng tối. Đường cong. Những thứ không lời có thể diễn tả."
Cô do dự. Cô không phải người tự tin về cơ thể mình trước ống kính. Nhưng cô nhớ cách anh nhìn cô trên ban công Mũi Né — như thể cô là một tác phẩm. Và cô muốn được nhìn thấy như vậy một lần nữa.
"Như thế nào?" Cô hỏi.
"Chiaroscuro," anh nói, một từ tiếng Ý anh phát âm chậm rãi, trầm ấm. "Ánh sáng và bóng tối đối lập. Không cần mặc nhiều. Nhưng cũng không cần lộ tất cả. Chỉ cần đủ để ánh sáng kể chuyện."

Buổi chiều thứ Bảy, xưởng gỗ biến thành một phòng tối.
Quang Dũng che kín tất cả cửa sổ bằng vải đen dày. Không một khe sáng lọt vào. Rồi anh dựng một đèn studio cũ ở góc xưởng — một cột đèn cao với chụp mũ kim loại, tạo ra một chùm sáng hẹp, mạnh, nóng hổi như một vòi rồng nhỏ.
Anh đặt một tấm phông vải đen phía sau. Trước phông là một chiếc ghế gỗ thấp, cũ, không có tựa lưng — thứ anh thường ngồi khi đục chi tiết nhỏ.
"Ngồi đây," anh nói, chỉ vào ghế.
Minh Anh mặc một chiếc áo choàng lụa mỏng màu đen — của chính cô, nhưng cô biết lát nữa cô sẽ không mặc nó nữa. Cô ngồi xuống ghế gỗ, lưng thẳng, hai tay đặt lên đùi. Ánh đèn chiếu vào cô từ bên phải, tạo nên một nửa khuôn mặt sáng rực, một nửa chìm trong bóng tối sâu thẳm.
Quang Dũng đứng sau máy ảnh. Anh không chụp ngay. Anh nhìn cô qua ống kính — lâu, thật lâu — như thể anh đang đọc một cuốn sách bằng ngôn ngữ chỉ anh hiểu.
"Đẹp," anh thì thầm. "Nhưng anh muốn nhiều hơn."
Anh đi đến gần. Anh quỳ trước cô — như những lần trước, nhưng lần này không phải để hôn. Anh mở nút áo choàng đầu tiên. Rồi nút thứ hai. Cô không mặc gì bên trong — cô đã biết trước, đã chuẩn bị tinh thần — nhưng khi lớp lụa trượt xuống vai, để lộ bóng lưng trần trong chùm sáng vàng, cô vẫn run nhẹ.
Quang Dũng dừng lại. Anh nhìn cô — không phải nhìn với thèm khát, mà là nhìn với sự ngưỡng mộ của một nghệ sĩ trước đất sét vừa đúng độ ẩm.
"Em sợ?" Anh hỏi.
"Em ngại," cô thú nhận.
"Đừng nhìn anh. Nhìn vào ánh sáng."
Minh Anh quay mặt sang bên phải, nhìn vào chùm sáng nóng hổi. Cô cảm nhận nhiệt độ của nó trên da — ấm, hơi rát, như hơi thở của một con thú lớn. Và cô cảm nhận ánh mắt anh — không còn là ánh mắt đàn ông nữa, là ánh mắt của ống kính, của người ghi lại, của người tôn vinh.
Quang Dũng lùi lại sau máy ảnh. Tiếng màn trập "click" vang lên — khô, ngắn, quyết đoán. Một lần. Hai lần. Anh bắt đầu chỉ đạo, giọng trầm, chậm, như thể anh đang điều khiển một bản nhạc.
"Ngả đầu ra sau. Không, chậm thôi. Để tóc rơi xuống vai trái. Đúng rồi."
"Click."
"Nâng tay lên. Không phải ôm ngực. Chỉ đặt lên đùi. Ngón tay hơi cong. Như thể em đang nắm lấy thứ gì đó vô hình."
"Click."
"Quay lưng lại. Chậm. Để ánh sáng chạy dọc theo xương sống. Đúng rồi. Dừng ở đó."
"Click. Click."
Minh Anh làm theo. Ban đầu cô cứng đờ, ý thức quá mức về cơ thể mình. Nhưng dần dần, dưới giọng nói trầm ấm của anh, dưới sự kiên nhẫn của từng tiếng "click", cô bắt đầu quên mình đang khỏa thân. Cô bắt đầu cảm thấy mình là một phần của ánh sáng — một khối đất sét đang được định hình bởi bóng tối và vàng kim.
"Đứng lên," Quang Dũng nói.
Cô đứng. Ánh sáng chiếu xiên từ bên phải, tạo nên một đường sáng rực rỡ chạy dọc theo eo, hông, đùi — và phần còn lại chìm trong bóng tối mềm mại như nhung đen.
"Quay người. Lưng về phía anh."
Cô quay lưng. Cô cảm nhận ánh mắt anh trên da mình — nặng, chậm, từ gáy xuống xương sống, xuống thắt lưng, xuống đường cong mông. Không phải nhìn biến thái. Là nhìn thấu hiểu. Như thể anh đang đọc từng đường nét trên cơ thể cô như đọc vân gỗ.
"Click."
"Ngồi xuống ghế. Quay nghiêng. Một chân co lên. Đúng rồi. Để đầu gối che một phần. Để bóng tối tự tìm đến những nơi nó muốn."
Cô ngồi. Tư thế này khiến cô cảm thấy phơi bày hơn, nhưng cũng được bảo vệ hơn — bóng tối trở thành một tấm chăn, che đi những gì cô chưa sẵn sàng lộ ra, đồng thời làm nổi bật những gì ánh sáng muốn hôn.
Quang Dũng chụp liên tục. Tiếng "click" trở nên dồn dập hơn, như nhịp tim tăng tốc. Nhưng giọng anh vẫn điềm tĩnh.
"Nhắm mắt. Nghĩ đến đêm đầu tiên em xuống xưởng. Nghĩ đến tiếng búa. Nghĩ đến cách anh đặt tay lên tay em."
Minh Anh nhắm mắt. Cô nghĩ đến đêm đó — mùi gỗ, hơi nóng sau lưng, sự run rẩy của cây cọ trong tay. Và khi cô nhớ lại, cơ thể cô tự nhiên thả lỏng. Vai cô buông xuống. Môi cô hơi mở. Một nét mềm mại — gần như đau đớn — hiện lên trên khuôn mặt cô trong bóng tối.
"Click. Click. Click."
Quang Dũng dừng lại. Im lặng. Minh Anh mở mắt. Cô thấy anh đang nhìn cô — không qua ống kính nữa, bằng chính đôi mắt anh. Anh đặt máy ảnh xuống bàn. Anh đi đến gần, chậm rãi, như thể sợ phá vỡ một bong bóng.
"Anh xong chưa?" Cô hỏi, giọng khàn hơn cô nghĩ.
"Anh xong với máy ảnh," anh đáp, quỳ xuống trước cô — trên sàn gỗ, giữa ánh sáng và bóng tối. "Nhưng anh chưa xong với em."
Anh đưa tay lên. Không chạm vào vú. Không chạm vào lồn. Anh đặt lòng bàn tay lên má cô — nhẹ, ấm, đầy sự trân trọng.
"Em đẹp," anh nói. "Không phải vì em khỏa thân. Là vì em tin anh đủ để để anh nhìn. Sự tin tưởng đó... nó đẹp hơn bất cứ đường cong nào."
Minh Anh cảm thấy nóng ở mắt. Cô không khóc. Nhưng cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ — như thể cô vừa trút bỏ một lớp vỏ mà cô không biết mình đang mang.
"Anh có thể xem ảnh không?" Cô hỏi.
"Chưa. Phải đợi tráng. Nhưng anh có thể vẽ lại những gì anh thấy." Anh cầm lấy một tờ giấy và bút chì từ bàn làm việc. "Ngồi yên. Đừng động. Anh chỉ cần năm phút."
Anh vẽ. Nhanh, gọn, những nét bút chì đen trắng trên giấy trắng. Minh Anh nhìn anh vẽ — hàng lông mày anh cau lại tập trung, ngón tay anh nắm chặt bút, cổ tay anh xoay những đường cong mềm mại. Và cô nhận ra: anh không chỉ đang vẽ cơ thể cô. Anh đang vẽ cách ánh sáng yêu cô. Anh đang vẽ cách bóng tối ôm lấy cô.
Năm phút sau, anh đưa tờ giấy cho cô.
Đó là cô — nhưng không hoàn toàn là cô. Là một đường cong lưng trong bóng tối. Là một bờ vai sáng rực trong chùm sáng. Là một mái tóc rối buông xõa như dòng nước đen. Không có khuôn mặt. Không cần khuôn mặt. Cơ thể cô đã nói lên tất cả.
"Đẹp," cô thì thầm.
"Em mới đẹp," anh đáp, cất giấy vào ngăn kéo — nơi anh cất những thứ quý giá nhất. "Và đêm nay, khi anh in ảnh ra, anh sẽ treo chúng trong xưởng. Không phải để khoe. Để anh nhìn mỗi khi làm việc. Để anh nhớ rằng anh đang tạo ra nghệ thuật cho ai."
Minh Anh đứng dậy. Chiếc áo choàng lụa vẫn nằm trên ghế. Cô không mặc lại ngay. Cô đi đến gần anh — trần trụi trong ánh sáng và bóng tối — và ôm anh. Da cô dính vào áo sơ mi của anh, lạnh và nóng hòa quyện.
"Anh đã biến em thành nghệ thuật," cô nói.
"Không," Quang Dũng ôm lấy cô, hôn lên đỉnh đầu. "Em vốn đã là nghệ thuật. Anh chỉ tìm ra cách nhìn thấy em mà thôi."
Ánh đèn studio vẫn cháy. Bóng tối vẫn đứng im lặng quanh họ. Và trong khoảnh khắc đó, giữa xưởng gỗ đầy mùi ván ép và hóa chất tráng ảnh, Minh Anh cảm thấy mình đã trở thành một phần của điều gì đó vĩnh cửu — không phải vì cô được chụp ảnh, mà vì cô đã được nhìn thấy, thật sự được nhìn thấy, và được yêu bằng cách đó.

Hết phần 15

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách