Ba ngày sau, trời đổ mưa.
Không phải mưa rào mùa hạ thông thường — đây là cơn mưa kéo dài từ chiều đến tối, những dải nước xám xịt quất vào cửa kính như muốn xâm nhập vào từng khe hở của khu chung cư cũ. Minh Anh đứng bên cửa sổ phòng ngủ, nhìn ra dãy hành lang đối diện. Cửa sổ căn hộ 302 tối om. Quang Dũng không có nhà. Hoặc có, nhưng không bật đèn.
Cô đã xuống xưởng đúng ba giờ chiều hôm qua như đã hẹn. Anh dạy cô ngửi gỗ — thực sự ngửi, bằng cách đưa mũi sát vào tấm ván, hít vào từng lỗ chân lông của vật liệu. Gỗ sồi có mùi chua nhẹ, tannin. Gỗ lim đắng, hắc. Gỗ trắc ngọt ngào, nồng, như mùi đất sau mưa. Họ đứng gần nhau trong xưởng, đầu gần chạm đầu, và mỗi lần anh nói
"hít sâu vào", hơi thở anh lại phả nhẹ lên mái tóc cô.
Nhưng hôm nay, anh không có ở xưởng.
Minh Anh mặc một chiếc váy ngủ mỏng, tay ngắn, màu xanh đậm. Bên ngoài khoác thêm chiếc áo cardigan len mỏng. Cô định đọc sách, nhưng tiếng mưa quá lớn. Cô định viết lách, nhưng đầu óc cứ trôi dạt về mùi gỗ trắc và hơi thở ấm sau gáy.
Rắc.Một tiếng động lạ từ đâu đó dưới tầng trệt. Không phải sấm. Giống như tiếng cầu dao điện giật mình.
Rồi đèn trong phòng khách của cô nhấp nháy. Một lần. Hai lần. Tắt ngóm.
Minh Anh ngồi bất động trong bóng tối. Tiếng mưa càng lúc càng dữ dội hơn. Cô lấy điện thoại ra bật đèn pin, định gọi cho ban quản lý, nhưng cô nhớ ra hôm nay là thứ Bảy, văn phòng đóng cửa. Cô đứng dậy, đi đến cầu dao điện trong bếp — gạt lên gạt xuống vài lần, nhưng đèn phòng khách vẫn tối om. Chỉ có đèn nhà tắm và phòng ngủ vẫn sáng yếu ớt, như thể điện bị sụt áp.
Cô mở cửa ra hành lang. Hành lang cũng tối. Bóng đèn vàng nay chỉ còn là một đốm sáng mờ đục, chập chờn như ngọn nến sắp tàn. Cô đi về phía thang bộ, dép lê kêu cóc cách trên nền gạch.
Khi cô đến tầng một, xưởng gỗ tối đen. Cửa sắt đóng im ỉm. Nhưng khe dưới cửa hé ra một vệt sáng vàng nhạt — như thể bên trong có người đang dùng đèn pin hoặc nến.
Minh Anh do dự. Cô đưa tay lên gõ.
Không có tiếng trả lời. Cô gõ lại, mạnh hơn.
"Quang Dũng?" Cô gọi qua khe cửa.
Một lát sau, tiếng chân bước. Cửa mở ra. Quang Dũng đứng đó, tay cầm một cây nến lớn trong lọ thủy tinh. Ánh nến nhảy múa trên khuôn mặt anh, tạo nên những bóng tối sâu hoắm dưới hốc mắt và dọc theo xương quai hàm. Anh mặc quần jean và áo thun trắng ướt sũng dính vào người — có lẽ vừa chạy qua mưa từ đâu đó về.
"Em xuống đây làm gì?" Anh hỏi, giọng hơi thở dốc.
"Điện nhà em tắt. Hành lang cũng tắt. Em tưởng..." Cô ngừng lại, nhìn vào xưởng tối phía sau anh.
"Anh cũng bị mất điện à?""Ừ. Cả khu này. Cột điện gần đây bị đổ cây." Anh đẩy cửa rộng hơn.
"Vào đi. Đứng ngoài đó lạnh."Minh Anh bước vào. Xưởng khác hẳn ban ngày. Bóng tối che phủ những góc khuất, chỉ còn vòng tròn sáng vàng của cây nến trung tâm bàn làm việc. Những khối gỗ đổ bóng lên tường như những con thú lớn đang ngủ đông. Mùi gỗ trong bóng tối nồng nặc hơn — ấm, ngọt, hơi say.
Quang Dũng đặt cây nến xuống bàn. Anh lấy một chiếc khăn tắm từ ngăn kéo, lau tóc.
"Em ngồi đi. Anh thay áo."Anh đi vào góc xưởng, nơi có một tấm bình phong gỗ che chắn. Minh Anh ngồi xuống chiếc ghế đẩu quen thuộc, nhưng ánh mắt cô không khỏi dõi theo bóng anh sau tấm bình phong. Tấm bình phong không kín hoàn toàn — có khe hở nhỏ — và ánh nến chiếu xiên qua đó, phác họa hình dáng anh đang cởi áo. Bóng lưng rộng, đường cong eo, cánh tay nâng lên khi anh kéo chiếc áo ướt qua đầu.
Minh Anh cúi xuống, nhìn vào lòng bàn tay mình. Mặt cô nóng lên. Cô không nên nhìn. Nhưng bóng tối và ánh nến có một quyền năng kỳ lạ — chúng biến những điều bình thường thành bí mật, và biến những bí mật thành điều không thể cưỡng lại.
Quang Dũng bước ra. Anh mặc một chiếc áo thun xám khô ráo, nhưng tóc vẫn còn ướt, nhỏ giọt nước xuống cổ áo. Anh kéo ghế ngồi đối diện cô, cách nhau một cánh tay. Ánh nến nằm giữa họ, nhảy múa trên bề mặt gỗ thô.
"Em sợ bóng tối à?" Anh hỏi.
"Không," Minh Anh đáp.
"Em sợ im lặng. Trong bóng tối, im lặng nặng hơn."Quang Dũng nhìn cô. Ánh nến phản chiếu trong mắt anh, tạo thành hai đốm vàng cam nhỏ xíu.
"Vậy thì đừng im lặng. Nói gì đó đi.""Nói gì?""Nói về lý do em chuyển đến đây. Nói về người đàn ông trước đó. Nói về lý do em đêm nay xuống đây thay vì ở trên phòng gọi điện cho ai đó."Minh Anh ngừng thở. Cô không ngờ anh hỏi thẳng. Nhưng trong bóng tối, dưới ánh nến, những câu hỏi trở nên mềm mại hơn, dễ trả lời hơn.
"Em chia tay anh ấy sáu tháng trước," cô nói, giọng nhỏ hơn tiếng mưa.
"Không phải vì ai có lỗi. Chỉ là... em cảm thấy mình đang biến thành người vô hình trong chính cuộc đời mình. Anh ấy không nhìn thấy em nữa. Không thật sự nhìn thấy."Quang Dũng im lặng lắng nghe. Anh không gật gù, không an ủi kiểu
"anh hiểu". Anh chỉ nghe.
"Em chuyển đến đây vì em muốn được nhìn thấy," cô tiếp tục, và khi nói ra, cô nhận ra đó là sự thật mà cô chưa bao giờ thừa nhận với chính mình.
"Dù chỉ là người hàng xóm mang thùng carton. Dù chỉ là cô gái đứng ban công uống nước. Em muốn có ai đó nhìn thấy em."Quang Dũng đưa tay ra. Chậm. Anh đặt tay lên tay cô, trên bàn, giữa ánh nến. Lòng bàn tay anh ấm hơn bình thường, có lẽ vì vừa lau tóc xong, hoặc vì điều gì đó khác.
"Anh thấy em," anh nói.
"Từ đêm đầu tiên. Khi em đứng trước cửa, tóc rối, mặc cái váy ngủ trông như sắp ngã. Anh đã thấy em."Minh Anh cảm nhận ngón tay anh di chuyển. Không phải nắm chặt. Là trượt. Ngón cái anh vuốt dọc theo mu bàn tay cô, từ cổ tay đến kẽ ngón tay, rồi trở lại. Một đường đi lặp đi lặp lại, như đang vẽ bản đồ trên da cô.
"Anh cũng độc thân lâu rồi," anh nói, không nhìn cô, mà nhìn vào bàn tay đang chạm vào cô.
"Không phải vì anh không muốn. Là vì anh sợ mình sẽ nuốt chửng người ta. Anh có khuynh hướng... chiếm hữu. Khi anh thích cái gì, anh muốn chạm vào nó mọi lúc. Muốn ngửi mùi nó. Muốn biết nó thuộc về anh."Ngón tay anh trượt vào kẽ ngón tay cô. Không phải nắm tay kiểu lãng mạn trên phim. Là đan xen. Là xâm nhập. Là chiếm lĩnh từng khe hở.
"Em sợ điều đó không?" Anh hỏi, giọng trầm đến mức gần như là tiếng gầm trong cổ họng.
Minh Anh nên rút tay lại. Cô nên đứng dậy, nói
"khuya rồi, em về", và chạy lên phòng mình. Nhưng cô nhớ lại cảm giác vô hình trong mối quan hệ cũ. Nhớ cảm giác đứng trước mặt người ta mà không được nhìn thấy. Và bây giờ, trước mặt người đàn ông này, cô cảm thấy mình đang được nhìn thấy — không phải bằng mắt, mà bằng từng tế bào trên da.
"Em không sợ," cô thì thầm.
"Em đói nó."Quang Dũng siết nhẹ tay cô. Không đau. Nhưng đủ để cô biết anh đang kiềm chế. Anh ngẩng đầu lên, nhìn cô qua ánh nến, và trong mắt anh có một thứ ánh sáng nguy hiểm — không phải hung dữ, mà là sự nguy hiểm của một ngọn lửa đang bị nén trong than hồng.
"Đi thôi," anh nói, đứng dậy.
"Đi đâu?"Anh không trả lời. Anh vẫn nắm tay cô, kéo cô đứng dậy. Cây nến anh cầm theo. Họ đi qua xưởng, qua cánh cửa sau mà Minh Anh chưa bao giờ để ý, ra một bậc thềm nhỏ phía sau tòa nhà — nơi có mái hiên rộng che mưa và hai bậc tam cấp nhìn ra khu vườn hoang dại phía sau chung cư.
Mưa đổ xuống như một bức màn nước trắng xóa. Tiếng mưa rơi trên mái tôn gầm rú như trống ngựa. Không gian bên ngoài lạnh buốt, nhưng bậc thềm khô ráo, kín đáo, khuất sau tường gạch cao.
Quang Dũng đặt cây nến xuống bậc thềm, trong một góc được che gió. Ánh sáng lung linh trên mặt nước đọng nơi vũng mưa. Anh ngồi xuống bậc thềm, tựa lưng vào tường. Rồi anh kéo nhẹ tay cô.
Minh Anh ngồi xuống bên cạnh. Không cách xa. Không sát quá. Chỉ đủ để vai họ chạm nhau. Áo cardigan len của cô mỏng, và cô cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể anh truyền qua vai — nóng hơn bình thường, như một lò sưởi di động.
Họ ngồi im lặng. Nhìn mưa. Tiếng mưa lấp đầy mọi khoảng trống, nhưng im lặng giữa họ không còn nặng nề nữa. Nó trở thành một thứ im lặng chung, một không gian riêng được vẽ ra bởi bức màn nước và ánh nến leo lét.
Rồi Minh Anh rùng mình. Một cơn gió lùa qua, lạnh buốt.
Ngay lập tức, cánh tay Quang Dũng vòng qua vai cô. Không ôm. Chỉ là đặt lên vai, kéo cô sát vào anh một chút. Vai cô chui vào hõm vai anh, vừa khít như một mảnh ghép. Cô cảm nhận xương quai xanh anh cứng rắn dưới má cô, cảm nhận nhịp thở anh nâng lên hạ xuống bên tai cô.
"Ấm hơn chưa?" Anh hỏi, môi gần chạm vào tóc cô.
"Ừ," cô thì thầm.
Họ ngồi thêm một lúc lâu. Mưa không ngớt. Minh Anh cảm thấy mình đang chìm vào một trạng thái kỳ lạ — tỉnh táo nhưng mơ màng, lạnh nhưng nóng, xa xôi nhưng gần gũi đến mức đau. Cô muốn cử động. Muốn xoay người lại. Muốn nhìn vào mắt anh trong bóng tối. Nhưng cô sợ. Sợ một khi cử động, thứ gì đó sẽ vỡ tan.
Rồi Quang Dũng cử động trước.
Anh không xoay người. Anh chỉ hơi nghiêng đầu, để thái dương anh tựa nhẹ vào đỉnh đầu cô. Một cử chỉ nhỏ, nhưng đầy ý tứ — anh đang đánh dấu lãnh thổ, đang nói
"em ở đây, trong vòng tay anh, dưới mái hiên này, trong đêm mưa này".
Minh Anh đáp lại bằng cách đặt đầu nặng hơn một chút lên vai anh. Tay cô, vẫn đan trong tay anh, siết nhẹ. Và anh siết lại.
Họ ngồi đó, tay đan chặt, vai kề vai, đầu tựa đầu, nhìn mưa rơi. Không ai nói gì. Không ai cần nói gì. Bởi vì trong khoảnh khắc đó, giữa tiếng mưa và ánh nến, giữa bóng tối và hơi ấm, họ đã nói tất cả những gì cần nói bằng da thịt và nhịp thở.
Và khi Minh Anh khẽ xoay cổ tay, để lòng bàn tay cô úp hoàn toàn vào lòng bàn tay anh, Quang Dũng không di chuyển. Anh chỉ đan các ngón tay sâu hơn vào kẽ tay cô — sâu đến mức cô cảm nhận được xương anh chạm xương cô — và thì thầm một điều gì đó mà cô không nghe rõ trong tiếng mưa.
Nhưng cô cảm nhận được rung động của giọng nói anh qua thái dương đang tựa vào đầu cô. Và điều đó đủ rồi.
Họ ngồi đó cho đến khi cây nến gần tàn. Mưa bắt đầu nhỏ hạt. Quang Dũng đứng dậy, kéo cô đứng theo. Anh nhặt cây nến còn lại chút sáng yếu ớt, và dắt cô đi vào trong, qua xưởng gỗ, lên cầu thang, đến tận cửa căn hộ 301.
Anh không hôn cô. Anh chỉ đứng đó, vẫn nắm tay cô, nhìn cô qua ánh sáng leo lét của ngọn nến sắp tắt.
"Ngủ ngon, Minh Anh," anh nói. Và lần này, anh không gọi
"em". Anh gọi tên cô — đầy đủ, rõ ràng, như một lời thề.
Rồi anh buông tay. Quay đi. Bước xuống cầu thang, ngọn nến lung linh theo từng bước chân, cho đến khi biến mất vào bóng tối tầng dưới.
Minh Anh đứng trước cửa phòng mình rất lâu. Tay cô vẫn giữ nguyên hình dáng của bàn tay anh — các ngón tay hơi cong, lòng bàn tay hơi ấm, như thể anh vẫn còn đó. Cô đưa tay lên mũi. Vẫn còn mùi gỗ. Vẫn còn mùi nến. Và thứ gì đó nữa — mùi của một người đàn ông đã quyết định không vội vàng, đã chọn đợi, nhưng đã đan ngón tay vào tay cô như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.
Cô mở cửa, bước vào. Điện vẫn chưa có. Nhưng cô không bật đèn pin. Cô đi thẳng đến giường, nằm xuống, kéo chăn lên, và đặt tay lên ngực mình.
Tim cô đập nhanh. Không phải vì sợ hãi. Là vì lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy mình đang sống trong chính câu chuyện của mình — và câu chuyện đó vừa bước sang một chương mới, nơi mọi thứ đều có thể xảy ra.
Ngoài kia, mưa tạnh dần. Nhưng trong lòng cô, cơn mưa vừa mới bắt đầu.
Hết phần 5
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!