Một tối cuối tháng Hai, trời trở lạnh đột ngột.
Quang Dũng đóng cửa xưởng sớm hơn thường lệ. Anh kéo rèm đen che kín tất cả cửa sổ — không chỉ một lớp, mà hai lớp, đến mức không một tia sáng đèn đường nào lọt vào. Rồi anh tắt đèn. Tắt cả đèn halogen. Tắt cả ngọn nến duy nhất trên kệ.
Xưởng gỗ chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Minh Anh ngồi trên tấm nệm, cô đã ở đó từ chiều, đọc sách dưới ánh đèn vàng. Khi bóng tối ập đến, cô ngước lên — không nhìn thấy gì. Chỉ nghe tiếng bước chân anh trên sàn gỗ, chậm rãi, đều đặn, đến gần.
"Anh làm gì?" Cô hỏi, giọng nhỏ trong không gian đen đặc.
"Anh đang tạo ra một thế giới mới," giọng anh vang lên từ phía trước, nhưng cô không thể định hướng. Giọng anh dội vào tường, lan tỏa, đến từ khắp nơi và không nơi nào.
"Một thế giới mà em không cần nhìn. Chỉ cần cảm nhận."Tiếng sột soạt. Rồi một vật mềm mại chạm vào tay cô — lụa, mịn, lạnh nhẹ. Quang Dũng đặt nó lên lòng bàn tay cô.
"Buộc quanh mắt em," anh nói.
"Hoặc để anh buộc. Nếu em tin anh."Minh Anh cầm dải lụa. Cô có thể tự buộc. Nhưng cô đưa lên, giơ về phía trước, vào bóng tối.
"Anh buộc," cô nói.
Một bàn tay nắm lấy dải lụa từ tay cô. Rồi bàn tay kia — ấm, quen thuộc, mùi gỗ thoang thoảng — đặt lên gáy cô, giữ đầu cô thẳng. Dải lụa trượt qua mắt cô, mềm mại, mát lạnh, rồi siết nhẹ phía sau đầu. Không chặt. Không đau. Chỉ đủ để cô biết mình không thể tự mở ra được.
Bóng tối từ ngoài tràn vào trong. Không còn là bóng tối của căn phòng. Là bóng tối của chính cô — sâu, kín, không đáy. Cô vẫn ngồi trên nệm, nhưng cảm giác như mình đang lơ lửng trong không gian.
"Em sợ không?" Giọng anh sát bên tai, nhưng cô không nghe thấy anh đến gần.
"Không," cô thì thầm.
"Em tin anh.""Thì thở đi. Nghe tiếng thở của anh. Để nó dẫn em."Minh Anh nín thở, rồi thở ra. Và cô nghe thấy — tiếng thở của anh, đều đặn, rất chậm, đến từ bên phải cô. Cô nghiêng đầu về phía đó. Nhưng ngay lập tức, một hơi thở khác phát ra từ bên trái. Rồi phía sau. Anh đang di chuyển xung quanh cô trong bóng tối, và tiếng thở của anh như một vòng tròn âm thanh vây lấy cô.
"Đừng cử động," anh nói từ phía trước.
"Đừng chạm vào anh trừ khi anh cho phép. Đêm nay, em chỉ thuộc về anh. Và anh sẽ cho em thấy... bằng cách không cho em thấy gì cả."Minh Anh gật đầu. Cô không biết anh có nhìn thấy không. Nhưng cô cảm nhận được anh hiểu.
Im lặng. Dài. Chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, và tiếng tim cô đập.
Rồi một chạm nhẹ — ngón tay, hoặc môi, cô không phân biệt được — lên cổ tay cô. Cô giật nảy. Không phải vì sợ. Là vì trong bóng tối, da cô trở nên nhạy cảm gấp nhiều lần. Mỗi tế bào đều thức tỉnh, đều đang lắng nghe.
Chạm đó trượt lên. Chậm. Dọc theo cánh tay trong, lên khuỷu tay, qua bắp tay, dừng lại ở vai. Nóng. Hơi ráp. Là ngón tay anh. Nhưng cô không chắc — có thể là môi, có thể là đầu mũi, có thể chỉ là hơi thở. Sự không chắc chắn khiến cô rùng mình, khiến da cô nổi gai ốc từng đợt.
"Anh đang chạm vào em," giọng anh vang lên từ phía trước, xa hơn vị trí của ngón tay trên vai cô.
"Nhưng em không biết bằng gì. Phải không?""Phải," cô thì thầm, giọng run.
"Em cũng không biết anh sẽ chạm vào đâu tiếp theo."Đúng. Cô không biết. Và điều đó khiến cô phát điên.
Một chạm khác — lần này ở bắp chân. Cô không nghe thấy anh đến gần. Cô không cảm nhận được không khí di chuyển. Chỉ đột nhiên, có thứ gì đó ấm áp, ướt át, trên da cô. Lưỡi? Môi? Ngón tay ướt? Cô không biết. Nó trượt lên đùi trong, chậm, đến mức cô cảm nhận được từng milimet da thịt đang tỉnh giấc dưới sự chạm đó.
Minh Anh rên nhẹ. Cô tự động duỗi chân, mở rộng hơn. Cô muốn nhiều hơn. Nhưng chạm đó biến mất — như thể anh chưa từng ở đó. Cô với tay ra, tìm kiếm trong bóng tối. Nhưng chỉ chạm vào không khí lạnh.
"Không được chạm," giọng anh từ phía sau lưng, gần đến mức cô cảm nhận được hơi thở anh trên gáy.
"Đêm nay, anh là người duy nhất được chạm. Em chỉ được nhận. Em chỉ được cảm nhận."Một bàn tay — chắc chắn là bàn tay, lần này cô nhận ra — đặt lên eo cô từ phía sau. Nóng. Năm ngón tay xòe ra, nắm lấy eo cô, kéo cô lùi lại một chút. Cô tựa lưng vào ngực anh — nóng, cứng, và cô cảm nhận được anh không mặc áo. Da thịt anh dính vào lưng cô, và sự tiếp xúc đó trong bóng tối tuyệt đối khiến cô choáng váng.
Anh không di chuyển. Anh chỉ đứng đó, sau lưng cô, tay trên eo, ngực áp lưng, hơi thở trên gáy. Và cô cảm nhận được con cặc cương cứng của anh qua quần — hoặc không có quần, cô không biết — ép vào mông cô. Sự chờ đợi khiến cô thở dốc. Cô muốn xoay lại. Cô muốn chạm vào anh. Nhưng cô kiềm chế. Cô phó thác.
Rồi anh di chuyển — nhưng không phải theo cách cô mong đợi. Anh rút lui. Hoàn toàn. Cô cảm nhận sự trống trải phía sau lưng, nhiệt độ giảm đi, và cô rên lên phản đối.
"Anh..." cô bắt đầu.
"Im," anh nói, giọng nhẹ nhưng không cho phép bàn cãi.
"Nghe."Cô im. Và cô nghe thấy — tiếng nước nhỏ giọt từ vòi sen buồng tắm góc xưởng. Tiếng gió rít. Tiếng tim cô đập. Và... tiếng bước chân anh, chầm chậm, vòng quanh cô. Mỗi bước đều dừng lại một lát, như thể anh đang quan sát cô từ mọi góc độ, trong bóng tối, mà cô không thể nhìn lại.
"Em đẹp trong bóng tối," anh nói từ phía bên trái.
"Anh không cần nhìn để biết. Anh biết từ cách em ngồi. Từ cách em nghiêng đầu. Từ cách em cắn môi khi anh không chạm vào em."Minh Anh tự động thả lỏng môi. Cô không biết mình đang cắn môi.
"Anh biết em đang ướt," anh tiếp tục, giọng trầm, gần như là tiếng cầu nguyện.
"Anh biết từ cách em thở. Từ cách em duỗi chân. Từ cách em... chờ đợi."Một chạm nhẹ lên môi cô. Cô giật nảy. Không phải vì sợ. Là vì trong bóng tối, môi cô trở nên nhạy cảm đến mức một hơi thở cũng khiến cô run. Và đó không phải hơi thở. Là môi anh. Nhẹ như lông hồng, dừng lại trên môi cô, không di chuyển, chỉ đặt đó.
Minh Anh hé môi. Cô muốn nhiều hơn. Nhưng môi anh biến mất trước khi cô có thể đáp lại.
"Thèm không?" Anh hỏi từ phía sau lưng lần nữa.
"Em thèm," cô thở dốc.
"Thèm cái gì?""Thèm anh. Môi anh. Tay anh. Tất cả anh."Im lặng. Rồi hai bàn tay đặt lên vai cô từ phía sau. Vuốt nhẹ xuống. Qua hai vú. Không bóp. Chỉ vuốt. Năm ngón tay trượt dọc theo đường cong hai vú, quanh hai đầu vú căng cứng, xuống bụng, đến eo. Như thể anh đang vẽ một bức tranh trên da cô bằng chạm. Và cô — trong bóng tối, bịt mắt, hoàn toàn phó thác — chỉ có thể run rẩy và nhận lấy.
Quang Dũng kéo cô nằm xuống nệm. Cô không thấy anh đến. Cô chỉ cảm nhận được một cánh tay nâng lưng cô, một cánh tay kia nâng chân cô, và cơ thể cô được đặt nằm ngửa trên nệm mềm. Gối đầu cô. Chăn phủ lên một phần — không phải để che, là để giữ ấm. Rồi anh nằm bên cạnh cô. Không đè lên. Chỉ nằm cạnh, sát, da thịt chạm da thịt từ vai đến đùi.
"Đêm nay," anh thì thầm vào tai cô,
"anh sẽ chơi em, đụ em. Nhưng em sẽ không nhìn thấy. Em sẽ chỉ cảm nhận. Mỗi nhịp. Mỗi hơi thở. Mỗi cơn co giật. Và khi em lên đỉnh... em sẽ không biết mình đang ở đâu. Chỉ biết mình đang với anh."Minh Anh gật đầu. Cô run lên. Không phải vì lạnh. Là vì sự mong chờ đã biến thành một thứ gì đó gần như đau đớn.
Anh bắt đầu.
Anh không hôn môi cô ngay. Anh hôn lên trán. Rồi lên mũi. Rồi khóe mắt — nơi dải lụa che phủ. Rồi tai. Rồi cổ. Mỗi nụ hôn đều kéo dài, đều kèm theo một tiếng thở nhẹ, để cô biết anh đang ở đâu. Nhưng khi cô quen với nhịp điệu, anh thay đổi — hôn xuống vú nhanh hơn dự kiến, hoặc trượt sang eo chậm hơn cô nghĩ. Sự bất định khiến mỗi chạm trở thành một bất ngờ. Mỗi bất ngờ trở thành một cơn sóng.
Khi miệng anh đến cái lồn đang ướt, cô không được báo trước. Cô chỉ cảm nhận hơi ấm đột ngột, rồi ẩm ướt, rồi lưỡi anh — chậm, kiên nhẫn, nhưng lần này không có ánh sáng để cô chuẩn bị tinh thần. Cô rên lên, lưng cong, tay nắm chặt ga trải nệm. Cô không biết mình đang ở đâu trong xưởng. Cô không biết anh đang nhìn cô như thế nào. Cô chỉ biết cảm giác — và cảm giác đó lớn hơn bất cứ thứ gì cô từng biết.
Quang Dũng đâm cặc vào lồn cô khi cô đang ở đỉnh điểm của sự kích thích — không phải để cô lên đỉnh ngay, mà để cô treo lơ lửng ở bờ vực trong khi anh lấp đầy cặc trong lồn cô đầy nước. Sự đầy đặn của anh bên trong, kết hợp với miệng anh vừa rời khỏi, khiến cô gào lên trong bóng tối. Tiếng gào không bị kiềm chế. Không cần kiềm chế. Bởi vì trong bóng tối, cô có thể là bất cứ ai. Cô có thể làm bất cứ điều gì.
Anh di chuyển chậm. Rất chậm. Mỗi nhịp đều đi kèm với một lời thì thầm vào tai cô —
"anh ở đây",
"em đẹp",
"để anh",
"tin anh". Giọng anh là neo định vị duy nhất trong đại dương đen. Và cô bám vào đó, để cơ thể mình trôi theo nhịp điệu anh tạo ra.
Khi cơn sóng cuối cùng ập đến, nó đến từ sâu thẳm hơn bao giờ hết. Không phải từ da thịt. Từ nơi nào đó bên trong, nơi cô đã giao phó hoàn toàn. Cô lên đỉnh trong im lặng — không phải im lặng của sự nín nhịn, là im lặng của sự trọn vẹn. Cơ thể cô co giật, siết chặt, và cô cảm nhận anh cũng đạt đỉnh cùng lúc, nóng, sâu, và dài đằng đẵng.
Họ nằm đó trong bóng tối. Hơi thở dần đều. Quang Dũng không tháo dải lụa ngay. Anh ôm cô, môi trên trán cô, và họ nằm trong bóng tối — hai cơ thể quấn quýt, hai tâm hồn hòa làm một.
"Anh có thể tháo ra chưa?" Cô hỏi, giọng mệt mỏi hạnh phúc.
"Chưa," anh thì thầm.
"Để nó thêm một chút. Để em nhớ cảm giác này. Cảm giác của việc hoàn toàn phó thác. Và để anh nhớ cảm giác của việc hoàn toàn được tin tưởng."Họ nằm đó thêm mười phút. Hai mươi phút. Cho đến khi Quang Dũng cuối cùng cũng ngồi dậy, nhẹ nhàng tháo dải lụa.
Ánh sáng không ập đến ngay lập tức. Xưởng vẫn tối. Nhưng khi mắt cô dần quen, cô nhìn thấy anh — khuôn mặt anh phía trên, mồ hôi ánh lên trên trán, mắt anh sáng rực trong bóng tối mờ. Anh nhìn cô như thể anh vừa nhìn thấy cô lần đầu tiên.
"Em đẹp," anh nói, giống hệt lần đầu tiên. Nhưng lần này, cô tin anh. Bởi vì cô đã nhìn thấy chính mình qua cách anh chạm vào cô trong bóng tối.
Hết phần 20
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!