Cuối tuần đến chậm như mật đông đặc chảy từng giọt.
Minh Anh không đếm ngày bằng lịch. Cô đếm bằng những lần nhìn sang cửa sổ đối diện — sáng sớm khi Quang Dũng đứng uống cà phê, đêm khuya khi ánh đèn xưởng sáng vàng rực rỡ. Mỗi lần mắt họ gặp nhau qua khoảng không, một sợi dây vô hình lại siết chặt thêm một vòng.
Thứ Bảy. Năm giờ chiều.
Minh Anh mặc một chiếc váy lụa màu rượu vang, dài đến bắp chân, lưng hở. Không áo ngực — như cô đã hứa. Lụa mỏng ôm sát cơ thể, và khi cô di chuyển, vải vóc trượt trên da như một hơi thở. Cô xuống xưởng không gõ cửa. Cửa hé mở như đang đợi cô.
Quang Dũng đứng giữa xưởng. Anh đã dọn dẹp sạch sẽ — những dụng cụ cưa đục được xếp gọn vào góc, bàn làm việc phủ một tấm vải bố sạch, và trên đó là một bình hoa dại nhỏ giống hệt bữa tối nến hôm nào. Nhưng điều khiến Minh Anh dừng lại không phải hoa. Là nến. Hàng chục cây nến nhỏ đặt khắp xưởng, trên kệ, trên bệ cửa sổ, trên sàn gỗ — tạo thành một biển ánh sáng vàng cam lung linh.
Và giữa biển sáng ấy, Quang Dũng đứng chờ. Anh mặc quần vải đen và áo sơ mi trắng, tay dài, cài nút đến cổ. Tóc anh còn hơi ướt, có lẽ vừa tắm. Mùi xà phòng hòa quyện với mùi gỗ trắc từ da anh tạo thành một thứ hương thầm kín, gây nghiện.
"Anh đóng cửa rồi," anh nói, giọng trầm.
Minh Anh quay lại. Cửa sắt đã đóng im ỉm. Khóa trái từ bên trong. Không có đường ra. Không có thế giới bên ngoài. Chỉ còn xưởng gỗ, ánh nến, và hai người.
"Em đến," cô thì thầm.
"Em đến," anh đáp, bước đến gần.
Anh dừng cách cô một bước. Trong ánh nến, mắt anh sâu thẳm, đồng tử giãn rộng đen nhánh. Anh nhìn cô — không phải nhìn lướt qua, mà là nhìn thật lâu, từ đỉnh đầu đến chân, từng đường nét, từng đường cong dưới lớp lụa mỏng.
"Em đẹp," anh nói.
"Nhưng anh đã biết em đẹp từ đêm đầu tiên. Điều anh chưa biết... là em sẽ để anh nhìn thấy tất cả."Minh Anh không trả lời. Cô chỉ đặt tay lên nút đầu tiên của chiếc váy — ngay sau gáy, nơi lưng hở bắt đầu. Cô mở nút. Rồi nút thứ hai. Chiếc váy tuột nhẹ xuống vai, lơ lửng trên eo.
Quang Dũng nín thở. Anh không di chuyển. Anh để cô dẫn dắt.
Minh Anh mở nút cuối cùng. Chiếc váy lụa tuột xuống sàn, đọng lại quanh chân cô như một vũng nước màu rượu. Cô đứng đó — chỉ mặc một chiếc xì-líp ren đen mỏng, và không có gì che phủ phần trên cơ thể.
Ánh nến chiếu lên da cô — vàng cam, ấm áp, làm nổi bật những đường cong mềm mại. Cô không che. Cô không xấu hổ. Cô để anh nhìn.
Quang Dũng đưa tay lên. Chậm. Anh đặt lòng bàn tay lên eo cô — nóng, ráp, hơi rung. Rồi anh trượt tay lên, qua sườn, lên đến ngực. Anh không nắm ngay. Anh chỉ đặt lòng bàn tay lên vú trái cô, cảm nhận nhịp tim đập dồn dập.
"Tim em đập nhanh," anh nói.
"Vì anh đang nhìn em," cô thì thầm.
"Anh không chỉ nhìn," anh nói, và cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn này khác tất cả những lần trước. Không còn kiềm chế. Không còn hỏi ý. Anh hôn cô như thể anh đã chờ đợi cả đời để được hôn cô như vậy — sâu, mạnh, đầy sở hữu. Lưỡi anh xâm nhập miệng cô, quấn lấy lưỡi cô, nếm từng tế bào. Tay anh từ ngực trượt xuống lưng, kéo cô sát vào người anh, để cô cảm nhận toàn bộ cơ thể anh qua lớp vải.
Minh Anh run lên. Cô vòng tay qua cổ anh, ngón tay đan vào tóc anh, kéo anh sâu hơn. Cơ thể cô trần trụi ép sát vào áo sơ mi của anh, và sự tương phản giữa lạnh vải và nóng da khiến đầu óc cô quay cuồng.
Quang Dũng rời môi cô. Anh hôn xuống cằm, cổ, xương quai xanh — rồi tiếp tục xuống. Anh hôn lên vú trái cô, ngay trên tim, rồi trượt sang phải. Miệng anh ấm áp, ướt át, và khi anh ngậm lấy đầu vú cô, Minh Anh kêu lên, nắm chặt tóc anh.
Anh không vội. Anh ngậm, mút nhẹ, dùng lưỡi vẽ vòng quanh đầu vú căng cứng. Tay anh xoa nắn vú bên kia, ngón tay nhéo nhẹ, kéo dài, khiến cô cong người về phía anh. Mỗi lần anh mút mạnh hơn một chút, cô lại rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng — không phải tiếng kêu đau, là tiếng thở dốc của khao khát được thỏa mãn.
Quang Dũng quỳ xuống.
Anh quỳ trước cô, trên tấm vải bố phủ sàn gỗ, giữa biển nến lung linh. Anh hôn xuống bụng cô — từ rốn, xuống thấp hơn, đến mép xì-líp ren. Anh đặt môi lên ren đen, hơi thở nóng phả qua lớp vải mỏng vào nơi nhạy cảm nhất của cô. Minh Anh run lên dữ dội, chân cô mềm nhũn, phải vịn vào vai anh để đứng vững.
Anh ngẩng lên nhìn cô. Ánh nến phản chiếu trong mắt anh, hai đốm lửa nhỏ.
"Anh muốn nếm em," anh nói, giọng khàn đặc.
"Thật sự nếm. Không qua vải vóc."Minh Anh gật đầu. Cô không thể nói được lời nào.
Quang Dũng kéo nhẹ xì-líp xuống. Chậm. Từ từ. Như thể anh đang mở một tác phẩm nghệ thuật cuối cùng. Khi lớp ren trượt qua đùi, rơi xuống chân, anh nhìn lên cô — toàn bộ cơ thể cô bây giờ trần trụi trong ánh nến, không che đậy, không giấu giếm.
"Đẹp quá," anh thì thầm.
"Đẹp đến mức anh quên cả thở."Anh đặt tay lên eo cô, kéo cô đến gần. Rồi anh hôn — không phải hôn môi, không phải hôn vú. Anh hôn nơi thân mật nhất của cô. Miệng anh chạm vào lồn cô, ấm áp, ướt át. Lưỡi anh trượt nhẹ lên, tìm kiếm, khám phá từng nếp gấp, từng điểm nhạy cảm.
Minh Anh ngả đầu ra sau, miệng mở, thở dốc. Cô không còn biết mình đang đứng hay đang ngã. Cả thế giới thu nhỏ lại thành miệng anh trên cơ thể cô — nóng, kiên nhẫn, đầy sự thờ phụng. Anh liếm chậm, rồi nhanh hơn, rồi ngậm đám lông lồn — mỗi động tác đều khiến cô run lên từng đợt.
"Quang Dũng," cô thì thầm, giọng run rẩy.
"Em... em không..."Anh biết. Anh cảm nhận được cơ thể cô siết chặt, run rẩy, tiến đến bờ vực. Anh không dừng. Anh tiếp tục, miệng anh làm việc chăm chỉ hơn, lưỡi anh tìm đúng hột le khiến cô co rúm người. Và khi cô đạt đến đỉnh — khi cơn sóng cuối cùng ập đến — cô nắm chặt tóc anh, gọi tên anh, và để mình tan chảy trong miệng anh.
Quang Dũng đứng dậy. Anh ôm cô vào lòng, để cô tựa đầu vào vai anh, thở dốc. Anh vuốt nhẹ lưng cô, hôn lên tóc, lên trán, thì thầm những lời không thành tiếng — chỉ là âm thanh rung lên từ ngực anh, trấn an, dịu dàng.
Rồi anh cởi áo mình. Từng nút một. Không vội. Minh Anh ngước lên nhìn — lần đầu tiên cô thấy toàn bộ thân trên anh trong ánh sáng đầy đủ. Da anh rám nắng, những cơ bắp săn chắc của người làm việc chân tay, và những vết sẹo nhỏ như bản đồ của những năm tháng đã qua. Anh đẹp. Không phải kiểu đẹp hoàn hảo của tạp chí. Là kiểu đẹp thật — có khuyết điểm, có câu chuyện, có sức mạnh.
Anh cởi quần. Đứng trước cô hoàn toàn trần trụi. Và lần đầu tiên, Minh Anh thấy anh — toàn bộ anh. Cô không sợ. Cô chỉ thấy khao khát. Cô đưa tay ra, chạm vào ngực anh, vuốt xuống bụng, dừng lại nơi con cặc anh cương cứng và nóng bỏng nhất.
Quang Dũng rên nhẹ. Anh đặt tay lên tay cô, hướng dẫn cô vuốt nhẹ, chậm rãi.
"Em làm anh điên," anh thì thầm.
"Từ đêm đầu tiên. Từ cái cách em cầm băng dính."Minh Anh mỉm cười. Cô tiếp tục vuốt, cảm nhận sức nóng và độ cứng của con cặc bự, dài, gân guốc trong lòng bàn tay. Rồi cô quỳ xuống — như anh đã quỳ trước cô — và hôn lên đùi anh, lên hông, lên nơi con cặc anh đang căng cứng chờ đợi.
"Minh Anh," anh rên, nắm chặt tóc cô.
"Em không cần...""Em muốn," cô thì thầm, rồi ngậm lấy anh.
Anh cứng người. Ngón tay anh siết chặt vào tóc cô, không kéo, không đẩy — chỉ giữ, như thể anh đang bám vào thực tại duy nhất còn sót lại. Miệng cô ấm áp, ướt át, và cô dùng lưỡi theo cách anh đã dạy cô — chậm, kiên nhẫn, nếm từng milimet, từng đường gân chỉ máu.
Quang Dũng thở dốc. Ngực anh phập phồng. Anh nhìn xuống cô — cô gái đang quỳ trước anh, bú cặc anh trong biển nến, tóc rối, môi đỏ, đôi mắt ngước lên nhìn anh đầy khao khát. Hình ảnh đó khiến anh gần như không chịu nổi.
"Đủ rồi," anh thì thầm, kéo nhẹ cô đứng dậy.
"Anh muốn ở trong em. Anh muốn nhìn mắt em khi chúng ta là một."Anh đặt cô nằm xuống tấm vải bố trên sàn gỗ. Mềm mại, sạch sẽ, ấm áp từ nhiệt của hàng chục ngọn nến. Anh nằm đè lên cô — không nặng nề, là đủ để cô cảm nhận toàn bộ trọng lượng và sức nóng của anh. Anh hôn cô, sâu, chậm, trong khi tay anh vuốt ve từ vú xuống bụng, xuống đùi, dịu dàng mở háng cô ra.
"Nhìn anh," anh thì thầm.
Minh Anh mở mắt. Trong ánh nến, mắt anh sáng rực, đầy tình cảm và khao khát. Anh tiến vào cô — chậm, chậm đến mức cả hai đều cảm nhận được từng milimet da thịt hòa quyện - lồn cặc thật sự quấn lấy nhau. Cô rên lên, không phải vì đau — là vì sự đầy đặn, vì sự hoàn thiện, vì cảm giác cuối cùng cũng được lấp đầy khoảng trống đã tồn tại quá lâu.
Họ nằm im một lát, hòa làm một. Quang Dũng hôn lên trán cô, lên mắt, lên môi. Rồi anh bắt đầu di chuyển — chậm rãi, sâu lắng, mỗi nhịp thụt đều kèm theo một tiếng thở dốc và một nụ hôn. Cô quấn chân qua hông anh, kéo anh sâu hơn, và họ tìm thấy nhịp điệu chung — không vội vàng, không cuồng loạn, là một điệu nhảy cũ kỹ và thiêng liêng.
Ánh nến nhảy múa trên da họ. Mồ hôi anh rơi xuống vú cô. Cô vuốt nhẹ lưng anh, cảm nhận cơ bắp căng cứng dưới da, cảm nhận nhịp tim anh đập nhanh hơn, mạnh hơn. Họ nhìn vào mắt nhau trong suốt quá trình cặc anh đâm vào lồn cô — không che giấu, không lảng tránh, để đối phương nhìn thấy tất cả những gì đang diễn ra bên trong.
Khi cơn sóng cuối cùng ập đến, nó đến cùng lúc. Quang Dũng siết chặt cô, gọi tên cô trong tiếng rên trầm đặc. Minh Anh ôm lấy anh, móng tay cắm nhẹ vào lưng anh, và để mình chìm vào cơn cực khoái dài đằng đẵng — không chỉ là thể xác, là sự giải phóng của cả tâm hồn.
Họ nằm đó sau đó, quấn quýt trong tấm vải bố, giữa những ngọn nến đã gần tàn. Quang Dũng ôm cô từ phía sau, môi anh trên gáy cô, tay anh đặt lên vú cô — vẫn còn ấm, vẫn còn rung động.
"Em thuộc về anh rồi, lồn em của anh rồi, " anh thì thầm, không phải tuyên bố sở hữu, mà là lời thừa nhận một sự thật cả hai đều biết.
"Anh cũng thuộc về em, con cặc bự này, " Minh Anh đáp, xoay người lại trong vòng tay anh.
Họ hôn nhau trong bóng tối dần buông xuống xưởng gỗ — nơi cánh cửa vẫn khóa chặt từ bên trong, nơi thế giới bên ngoài không thể xâm nhập, và nơi hai người vừa tìm thấy nhau sau một thời gian dài lang thang trong cô đơn.
Hết phần 11
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!