Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 3: Ly Cà Phê Nhân Đôi

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Hôm sau, Minh Anh thức dậy muộn.

Ánh nắng đã vắt qua khe rèm, đốt một vệt vàng nóng rực lên gối bên cạnh. Cô nằm nhìn trần nhà, nhớ lại đêm qua — không phải nhớ từng chi tiết, mà là nhớ cái cảm giác: mùi gỗ, hơi nóng sau lưng, và tiếng búa gõ đều đặn như nhịp tim của một con thú lớn đang ngủ say trong bóng tối.
Cô không nhớ mình đã về phòng lúc nào. Chỉ nhớ Quang Dũng nói "để anh đưa em lên", và cô đã để anh dắt tay mình qua hành lang tối, lên thang bộ, đến tận cửa căn hộ 301. Cánh tay anh nắm lấy tay cô không buông, cho đến khi cô mở khóa và bước vào trong. Rồi anh đứng ngoài hành lang, nói "ngủ ngon", và cô đóng cửa lại mà không bật đèn.
Bây giờ, trưa đã gần kề. Minh Anh ngồi dậy, nhìn xuống bàn tay mình. Vẫn còn một vệt gỗ đen mờ nơi kẽ ngón tay — dấu vết của đêm qua. Cô đưa ngón tay lên mũi. Mùi gỗ lim, đắng, ngọt ngào.
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa nhẹ đến mức cô tưởng mình tưởng tượng. Nhưng nó lặp lại. Minh Anh kéo vội chiếc áo khoác mỏng khoác lên người — bên trong vẫn là chiếc váy ngủ hôm qua — và đi ra mở cửa.
Quang Dũng đứng đó, đã mặc áo. Chiếc sơ mi linen màu be, tay xắn đến khuỷu, để lộ những vết xước nhỏ nơi cánh tay. Anh cầm một phin cà phê nhỏ bằng nhôm trong một tay, và một ly sứ trắng trong tay kia.
"Anh nghĩ em cần cái này," anh nói, không hỏi "em có ở nhà không" hay "em dậy chưa". Anh biết cô ở đây. Anh biết cô vừa dậy. Và cái cách anh nói "cái này" thay vì "cà phê" khiến Minh Anh cảm thấy có điều gì đó thân mật hơn một chút so với hai người hàng xóm mới quen.
"Em chưa kịp đánh răng," cô nói, vô thức đưa tay lên che miệng.
Quang Dũng mỉm cười. Không phải nụ cười rộng, mà là một đường cong nhỏ nơi khóe miệng, như thể anh đang giữ một bí mật vui vẻ nào đó. "Vậy để anh vào pha trước. Em đi rửa mặt."
Anh bước vào. Không đợi mời. Nhưng cũng không xâm phạm — anh chỉ đi thẳng đến góc bếp nhỏ, đặt phin lên bếp ga mini, và bắt đầu thao tác với sự quen thuộc của người đã từng đứng trong căn bếp này trước đây. Minh Anh đứng nhìn anh một lát, rồi quay vào nhà tắm.
Khi cô ra, mặt còn hơi ướt, tóc buộc vội, Quang Dũng đã ngồi trên chiếc ghế sofa duy nhất trong phòng khách. Căn hộ của cô nhỏ, và chiếc ghế cũng nhỏ — loại sofa hai chỗ ngồi sát nhau. Anh ngồi một bên, tay cầm ly cà phê đang bốc khói. Trên bàn thấp trước mặt anh là ly thứ hai, đầy ắp, đen óng.
"Ngồi đi," anh nói, vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh.
Minh Anh do dự. Chiếc váy ngủ của cô ngắn, và khi ngồi xuống, nó sẽ tống lên đùi cao hơn. Nhưng cô vẫn ngồi. Cách anh một gang tay. Cô cầm ly cà phê, hơi nóng lan tỏa vào lòng bàn tay, và cô nhận ra đây là ly sứ mà cô thích nhất — ly có viền hoa cúc xanh nhạt, mà cô đã cất kỹ trong thùng và chưa kịp lấy ra dùng.
"Anh biết ly này ở đâu?" Cô hỏi, ngạc nhiên.
"Anh giúp chủ cũ dọn dẹp khi họ chuyển đi," Quang Dũng nói, nhấp cà phê. "Họ để lại nhiều thứ. Anh nhớ cái ly này vì nó đẹp. Không ngờ lại là của em."
Minh Anh cúi xuống ly. Cà phê đen, không đường, đúng kiểu cô thích. Anh đã biết. Hoặc anh đoán. Hoặc anh quan sát. Dù là gì, cũng khiến cô cảm thấy được chú ý theo cách mà lâu nay cô đã quên mất.
"Đêm qua..." cô bắt đầu, rồi ngừng lại. Cô không biết phải nói gì. Xin lỗi vì đã làm phiền? Cảm ơn vì đã dạy cô đục gỗ?
"Đêm qua anh cũng không ngủ được," Quang Dũng nói, như thể đọc được suy nghĩ của cô. "Không phải vì làm việc. Là vì... sau khi em về, anh ngồi đó một lúc lâu. Không đục thêm được gì."
Minh Anh ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh đang nhìn cô, trực diện, không giấu giếm. Trong ánh sáng ban ngày, màu mắt anh rõ hơn đêm qua — nâu đậm, gần như đen, nhưng có những đốm vàng nhạt nơi đồng tử khi ánh nắng chiếu xiên vào.
"Anh thường làm việc với gỗ," anh tiếp tục, giọng chậm. "Anh biết cách cảm nhận vật liệu. Biết khi nào nó sẵn sàng để chạm vào. Biết khi nào nên đợi."
Anh đặt ly cà phê xuống bàn. Tiếng sứ chạm gỗ khô khốc. Rồi anh xoay người lại một chút, đối diện với cô hoàn toàn. Đầu gối anh hơi mở ra, và trong không gian chật hẹp của chiếc sofa, đầu gối anh chạm vào đầu gối cô.
"Em là người thích được chạm vào ngay," anh nói, không phải câu hỏi. "Hay em là người thích đợi?"
Minh Anh nín thở. Đầu gối anh vẫn đè lên đầu gối cô, nặng nhẹ, ấm áp. Cô có thể rút chân lại. Sofa đủ rộng để cô ngồi sát vào tay vịn. Nhưng cô không rút.
"Em không biết," cô thì thầm. "Lâu rồi em không... không được ai hỏi câu đó."
Quang Dũng im lặng. Anh không vội. Anh nhìn cô như nhìn một khối gỗ mới — không phải để đánh giá, mà để hiểu. Rồi anh đưa tay ra, chậm rãi, và lấy ngón tay cái lau một giọt nước còn đọng lại trên cằm cô — nước từ nhà tắm, nước mà cô đã quên lau khô.
"Anh thích đợi," anh nói, ngón tay cái vẫn đặt nhẹ trên cằm cô, không di chuyển, chỉ đặt đó. "Nhưng anh cũng biết khi nào không nên đợi nữa."
Minh Anh cảm thấy ngón tay anh hơi ráp, hơi chai, nhưng ấm. Cô cảm thấy nhịp đập của mình nơi cổ họng, nơi thái dương, nơi đầu gối đang chạm vào anh. Cô nên nói gì đó. Cô nên đứng dậy pha thêm cà phê. Nhưng cô chỉ ngồi đó, nhìn anh, và cảm nhận sự nặng nề của không khí giữa hai người — không phải sự ngột ngạt, mà là sự dày đặc của thứ gì đó sắp xảy ra.
Quang Dũng rút tay về. Không phải vì anh muốn dừng lại, mà vì anh chọn dừng lại. Anh cầm ly cà phê lên, uống một ngụm, và khi đặt xuống, bàn tay anh trượt nhẹ lên đùi cô — không phải cố ý, hoặc có lẽ là cố ý — chỉ một cái chạm thoáng qua khi anh với lấy chiếc khăn giấy trên bàn.
Nhưng cái chạm đó đủ để Minh Anh cảm nhận rõ đường nét lòng bàn tay anh qua lớp vải mỏng của chiếc váy ngủ.
"Anh nên về," Quang Dũng nói, nhưng anh không đứng dậy.
"Ừ," Minh Anh đáp, nhưng cô cũng không đứng dậy.
Họ ngồi đó thêm năm phút. Uống cà phê. Không nói gì. Đầu gối vẫn chạm nhau. Và khi Quang Dũng cuối cùng đứng lên, anh cúi xuống nhặt chiếc khăn giấy rơi xuống sàn — hoặc giả vờ nhặt — và khi ngẩng lên, mặt anh ở ngang tầm eo cô. Anh dừng lại một giây. Hơi thở anh phả nhẹ lên vải váy cô, và Minh Anh cảm nhận được điều đó như một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng.
"Chiều nay," anh nói, đứng thẳng người lên, "nếu em nghe tiếng búa, đừng xuống. Đêm nay anh làm việc muộn. Nhưng... mai anh nghỉ. Nếu em muốn, anh có thể dạy em cách nhận biết các loại gỗ."
Minh Anh gật đầu. Cô không tin vào sự dễ dãi của chính mình, nhưng cô gật đầu.
Quang Dũng bước ra cửa. Trước khi đi, anh quay lại, nhìn cô đang ngồi trên sofa, hai tay ôm ly cà phê đã nguội, đầu gối vẫn hơi nghiêng về phía chỗ anh vừa ngồi.
"Ly cà phê nhân đôi," anh nói, như thể tự nhắc mình. "Lần đầu tiên anh pha hai ly kể từ khi chuyển đến đây."
Cửa đóng lại nhẹ nhàng. Minh Anh ngồi im một lúc lâu, nhìn ly cà phê thứ hai trên bàn — ly của anh, còn đọng lại một chút đen đáy. Cô cầm lên, không uống, chỉ đặt sát vào ly của mình. Hai ly chạm nhau, kêu lên một tiếng "ting" nhỏ xíu, như một lời hứa.
Cô nhìn ra cửa sổ. Đối diện, cửa sổ căn hộ 302 vẫn đóng rèm. Nhưng cô biết, đêm nay, khi tiếng búa vang lên, nó sẽ không còn là tiếng ồn nữa. Nó sẽ là tiếng gọi. Và lần sau, có lẽ cô sẽ không xuống để nhắc nhở.
Có lẽ cô sẽ xuống vì lý do khác.

Hết phần 3

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách