Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 17: Lễ Hội Pháo Hoa

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Giao thừa đến vào giữa một đợt rét đậm.

Thành phố phủ kín trong sương mù dày đặc, nhưng ban tổ chức lễ hội vẫn quyết định bắn pháo hoa từ cầu sông lớn — một điểm cách khu chung cư của họ chỉ hai dãy nhà. Từ sân thượng tầng năm, có thể nhìn thấy rõ mặt cầu và bầu trời phía trên nó.
Minh Anh không có kế hoạch đi đâu. Cô định ở trong căn hộ 302, quấn chăn, uống rượu vang nóng mà Quang Dũng đã pha với quế và cam, và chờ năm mới đến trong vòng tay anh.
Nhưng Quang Dũng có ý khác.
"Đi lên sân thượng," anh nói, khoác lên mình chiếc áo khoác dày màu xanh đậm. "Anh có chìa khóa. Ông quản lý cho anh mượn từ hồi sửa ống nước."
"Trời lạnh," cô phản đối yếu ớt.
"Anh sẽ sưởi ấm em."
Sân thượng của khu chung cư cũ không giống những sân thượng hiện đại. Không có ghế ngồi, không có cây cảnh. Chỉ là một khoảng bê tông rộng, lỗ chỗ vũng nước mưa, và lan can sắt thấp đã rỉ sét nơi mép. Gió lùa mạnh, mang theo hơi ẩm của sông và mùi thuốc súng từ những tràng pháo nổ từ xa.
Nhưng tầm nhìn — tầm nhìn thì hoàn hảo.
Minh Anh đứng cạnh lan can, áo khoác len dày quấn chặt, khăn quàng cổ che kín đến nửa mặt. Quang Dũng đứng sau lưng cô, hai tay đặt lên lan cong, áp sát vào người cô. Hơi thở anh phả nhẹ lên tai cô, ấm áp giữa gió lạnh.
"Năm phút nữa," anh nói, nhìn đồng hồ.
Phía dưới, thành phố đang hân hoan. Tiếng còi xe, tiếng reo hò từ đường phố, tiếng nhạc từ loa phường vọng lên lẫn lộn. Nhưng trên sân thượng cao, họ gần như một mình. Chỉ có tiếng gió và tiếng thở của nhau.
Mười giây đếm ngược từ đường phố bên dưới vọng lên — mờ nhạt, không đồng bộ, nhưng rõ ràng. Mười. Chín. Tám...
Quang Dũng quay cô lại. Anh kéo khăn quàng xuống, để lộ môi cô. Bảy. Sáu. Năm...
Anh hôn cô. Không phải nụ hôn chào đón năm mới lịch sự. Là nụ hôn của người đói — sâu, mạnh, đầy sức mạnh. Bốn. Ba. Hai...
Một.
Bầu trời phía trên cầu sông nổ tung.
Không phải một quả pháo. Là hàng trăm quả cùng lúc — những quả cầu lửa đỏ, vàng, xanh lá, tím, bạc — vọt lên cao, vỡ ra thành những bông hoa lửa khổng lồ, chiếu sáng cả một góc thành phố. Ánh sáng trắng rực rỡ phản chiếu trên mặt sông đen, trên những tòa nhà cao tầng, và trên khuôn mặt hai người đang hôn nhau trên sân thượng.
Tiếng nổ rền vang — không phải tiếng nổ đơn lẻ, là một tràng dài, liên tục, như trống trận từ trên cao. Mặt đất rung nhẹ. Lan can sắt rung nhẹ. Và Minh Anh rung nhẹ trong vòng tay Quang Dũng.
Anh rời môi cô. Nhưng chỉ để nhìn cô dưới ánh pháo hoa. Ánh sáng thay đổi liên tục — đỏ rực lên khuôn mặt cô, rồi chuyển sang vàng, rồi xanh, rồi tím. Mắt cô phản chiếu những tia lửa, long lanh như hai viên ngọc đang cháy.
"Đẹp," anh thì thầm, nhưng anh không nhìn pháo hoa.
Minh Anh cũng không nhìn pháo hoa. Cô nhìn anh — khuôn mặt anh được khắc họa bởi những đường nét sắc sảo dưới ánh lửa, mắt anh sâu thẳm hơn bao giờ hết, và môi anh hơi mở, thở dốc.
"Anh muốn em," anh nói. Không phải lời tỏ tình. Là lời thừa nhận một sự thật đang nóng rực giữa hai người.
"Ở đây?" Cô hỏi, nhìn quanh. Sân thượng trống trải. Nhưng phía dưới là đường phố đông đúc. Phía sau là các tòa nhà cao hơn. Bất cứ ai nhìn lên từ đúng góc độ...
"Ở đây," anh đáp, giọng không cho phép phản đối. "Vì anh muốn nhìn pháo hoa trong khi chơi em. Anh muốn em cảm thấy mình đang bay khi bầu trời nổ tung."
Anh kéo cô đến lan can. Không phải để ngắm cảnh. Anh đặt hai tay cô lên lan can sắt lạnh buốt — nắm chặt, hướng ra ngoài, như thể cô đang nhìn pháo hoa. Rồi anh đứng sau lưng cô, ép sát cơ thể nóng hổi vào lưng cô.
"Nhìn lên," anh thì thầm, tay trượt xuống eo cô, mở khóa quần jean của cô. "Nhìn pháo hoa. Đừng quay lại."
Minh Anh nín thở. Cô nhìn lên. Bầu trời đang nổ tung thành những bông hoa lửa màu bạc — hàng loạt, liên tiếp, tạo thành một màn sáng rực rỡ. Tiếng nổ ầm ầm như sấm sét. Và phía sau, Quang Dũng đang kéo quần jean cô xuống — chậm, đầy kiểm soát, trong khi ánh sáng trắng phản chiếu trên da cô.
Gió lạnh lùa vào đùi cô. Nhưng ngay lập tức, hơi ấm từ cơ thể anh áp sát vào sau lưng cô, che chắn gió. Anh kéo cô lùi một bước nhỏ — đủ để cô cúi người nhẹ về phía trước, tay vẫn nắm lan can, mông cô áp sát vào anh.
"Anh sẽ đỡ em," anh nói, một tay nắm chặt eo cô, tay kia hướng dẫn con cặc anh đâm vào lồn cô từ phía sau. "Anh sẽ không để em ngã. Tin anh."
Minh Anh gật đầu. Cô không thể nói. Cô đang nhìn pháo hoa — một quả cầu lửa khổng lồ màu đỏ vừa nổ tung ngay trên đầu, tỏa ra những tia sáng rơi xuống như mưa lửa — trong khi cô cảm nhận con cặc bự của anh đang đâm vào lồn cô từ phía sau.
Chậm. Sâu. Mạnh mẽ.
Sự đầy đặn của anh bên trong cô, kết hợp với gió lạnh trên da, với tiếng nổ rền vang trên đầu, với ánh sáng rực rỡ phía trước — tất cả tạo thành một cơn lốc cảm giác khiến đầu óc cô quay cuồng. Cô không còn biết mình đang đứng trên sân thượng hay đang bay giữa không trung. Cô không còn biết tiếng nổ là pháo hoa hay là chính tim cô đang nổ tung.
Quang Dũng bắt đầu di chuyển. Nhịp điệu của anh đồng bộ với nhịp pháo hoa — mỗi lần bầu trời nổ sáng, anh đâm sâu hơn; mỗi lần ánh sáng tắt, anh rút ra chầm chậm, để cô cảm nhận sự trống trải thèm khát, rồi lại lấp đầy khi ánh sáng trở lại.
"Nhìn lên," anh thì thầm, giọng khàn đặc, tay nắm chặt eo cô. "Nhìn pháo hoa. Để thế giới thấy em đang ngắm cảnh. Trong khi anh đụ em, đụ vô..."
Anh không nói hết. Anh chỉ đâm sâu hơn một nhịp, khiến cô rên lên — tiếng rên bị nuốt chửng bởi tiếng nổ lớn từ bầu trời. Không ai nghe thấy. Không ai có thể nghe thấy.
Minh Anh nắm chặt lan can. Sắt lạnh cắt vào lòng bàn tay. Nhưng cô không buông. Cô cần sự vững chắc đó để không ngã — không phải ngã xuống, mà là ngã vào cơn cực khoái đang ập đến. Cô cảm nhận anh bên trong lồn cô, nóng, cứng, đâm vào đúng điểm G khiến cô run lên từng đợt.
"Quang Dũng," cô gọi, giọng run rẩy, bị gió cuốn đi.
"Anh ở đây," anh đáp, hôn lên gáy cô. "Anh luôn ở đây. Giữ em. Trong em."
Pháo hoa đạt đến đỉnh điểm. Những quả cầu lửa liên tiếp nổ tung — đỏ, vàng, xanh, bạc, tím — tạo thành một màn sáng liên tục không ngớt. Bầu trời như ban ngày. Mặt sông phản chiếu ánh sáng như một tấm gương khổng lồ. Và dưới ánh sáng rực rỡ đó, Quang Dũng tăng tốc — mỗi nhịp đâm, nhịp thụt đều mạnh hơn, sâu hơn, đánh thẳng vào tử cung của cô.
Minh Anh đạt đỉnh khi một quả pháo hoa khổng lồ màu bạc nổ tung ngay trên đầu họ — tỏa ra những tia sáng rơi xuống như thiên thạch. Cơ lồn cô siết chặt quanh cặc gân guốc của anh, co giật, và cô gào lên "trời... sướng... sướng chết em..." — tiếng gào bị tiếng nổ cuối cùng nuốt chửng hoàn toàn.
Quang Dũng cũng đạt đỉnh ngay sau đó. Anh ôm chặt cô từ phía sau, vùi mặt vào tóc cô, và thả mình vào cơn sóng cuối cùng — nóng, sâu, dữ dội — trong khi bầu trời phía trên tắt dần, để lại những vệt khói mỏng tan dần trong gió.
"Sướng không? Sướng thế nào?"
"Con cặc này dài quá, đâm tận tử cung em, sướng muốn làm em hóa điên."
Họ đứng đó, quấn quýt, thở dốc. Quần áo lộn xộn. Minh Anh vẫn nắm chặt lan can, chân cô run nhẹ. Quang Dũng vẫn ở bên trong cô, ôm cô từ phía sau, môi trên gáy cô — như thể anh sẽ không bao giờ rời.
Pháo hoa tắt. Bầu trời trở lại tối đen. Dưới đường phố, tiếng reo hò năm mới vẫn vang lên, nhưng xa xăm hơn, như thuộc về một hành tinh khác.
"Chúc mừng năm mới," Quang Dũng thì thầm vào tai cô, giọng khàn, mệt mỏi, hạnh phúc.
Minh Anh quay đầu lại trong vòng tay anh. Cô hôn anh — nhẹ, chậm, đầy sự biết ơn. "Chúc mừng năm mới," cô đáp. "Năm đầu tiên của chúng ta."
Họ đứng trên sân thượng thêm một lúc lâu, nhìn khói pháo hoa tan dần trên bầu trời đen. Dưới chân họ, thành phố đang ăn mừng. Nhưng trên cao, trong bóng tối và gió lạnh, họ đã có lễ hội riêng — một lễ hội của da thịt và ánh sáng, của sự nguy hiểm và sự tin tưởng, của việc buông mình rơi và biết chắc rằng có một đôi tay sẽ đỡ lấy.

Hết phần 17

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách