Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 13: Bí Mật Nơi Công Cộng

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Thứ Bảy tuần sau, Quang Dũng rủ Minh Anh đi siêu thị.

"Anh cần mua gỗ vệ sinh," anh nói qua điện thoại, giọng trầm ấm. "Và anh muốn biết em thích ăn gì khi ở lại qua đêm."
Minh Anh bật cười. "Anh định nấu cho em ăn mỗi tối?"
"Anh định nuôi em," anh đáp, không phải giọng đùa. "Từ từ. Bằng tay anh."
Siêu thị cuối tuần đông đúc — những xe đẩy chen chúc, tiếng loa phát thanh về khuyến mãi, trẻ con khóc và mùi bánh mì nướng từ quầy bakery. Minh Anh mặc một chiếc váy liền hoa màu xanh navy, dài đến đầu gối, tay ngắn. Tóc cô buộc cao, để lộ cổ và những vệt hôn đã nhạt màu nhưng vẫn còn đó — cô không che chúng bằng khăn quàng. Cô muốn chúng được nhìn thấy, muốn thế giới biết rằng cô đang thuộc về ai.
Quang Dũng mặc áo phông xám và quần jean đen. Anh đẩy xe, và Minh Anh đi bên cạnh — không chạm vào nhau, không nắm tay, chỉ đi gần đến mức cánh tay anh thỉnh thoảng chạm vào vai cô khi rẽ vào lối đi hẹp.
Họ mua rau củ. Quang Dũng chọn từng quả cà chị, từng bó rau thơm với sự cẩn thận của người chọn gỗ — nhìn, ngửi, chạm. Minh Anh đứng cạnh, nhìn bàn tay anh vuốt nhẹ trên vỏ quả bí ngô, và cô cảm nhận một cơn rùng mình kỳ lạ. Cô đang ghen tị với một quả bí.
"Em đi lấy sữa tắm," cô nói, cần một khoảnh khắc để lấy lại hơi thở.
"Anh đi cùng."
Khu vực chăm sóc cá nhân nằm cuối dãy, khuất sau những kệ hàng cao. Ít người qua lại hơn khu rau củ. Minh Anh đứng trước kệ sữa tắm, đọc nhãn mác, cố tập trung vào thành phần hóa học. Quang Dũng đẩy xe đến đỗ phía sau lưng cô.
Anh không nói gì. Nhưng khi Minh Anh với tay lên kệ cao để lấy một chai sữa tắm, cô cảm nhận được anh tiến sát lại từ phía sau. Rất sát. Sát đến mức lưng cô chạm vào ngực anh, và cô cảm nhận được nhịp tim anh đập qua hai lớp vải.
"Anh làm gì?" Cô thì thầm, không quay lại.
"Anh đang chọn," anh đáp, giọng bình thản như thể đang nói về cà chua.
Tay anh vòng qua eo cô — từ phía sau, như thể anh đang với lấy một thứ gì đó trên kệ phía trước. Nhưng tay anh không đi lên. Anh đặt lòng bàn tay lên bụng dưới của cô, ngón tay trượt nhẹ xuống dưới rốn, dừng lại ngay trên mép xì-líp — tất cả đều che khuất bởi thân xe đẩy và kệ hàng cao hai bên.
Minh Anh cứng người. Cô cầm chai sữa tắm trên tay, đọc không vào đầu chữ nào. "Có người," cô thì thầm, nhưng giọng cô không phản đối.
"Không ai nhìn," Quang Dũng đáp, môi gần tai cô đến mức cô cảm nhận được hơi thở anh phả nhẹ lên vành tai. "Và nếu có... họ chỉ thấy một người đàn ông đang giúp bạn gái lấy đồ trên cao."
Tay anh trượt nhẹ sang phải — chậm, đầy kiểm soát — nắm lấy hông cô qua lớp vải váy mỏng. Ngón cái anh vẽ một vòng tròn nhỏ nơi xương chậu, và cô cảm nhận rõ sự nóng bỏng của lòng bàn tay anh qua lớp vải hoa.
"Quang Dũng," cô thì thầm, giọng rung nhẹ.
"Ừ?"
"Anh đang khiêu khích em."
"Anh đang nhớ em," anh sửa lại, giọng khàn. "Từ sáng đến giờ anh không được chạm vào em. Anh đói."
Một người phụ nữ với đứa trẻ đi qua cuối lối. Quang Dũng không rút tay ra. Anh chỉ hơi đổi tư thế, để thân xe đẩy che khuất hoàn toàn tay anh trên hông cô. Anh cầm một chai dầu gội từ kệ trước mặt — bình thản, tự nhiên — trong khi ngón tay cái kia vẫn vẽ vòng tròn trên hông cô.
Người phụ nữ đi qua. Quang Dũng đặt chai dầu gội vào xe. Rồi — nhanh đến mức Minh Anh không kịp phản ứng — anh trượt tay xuống thấp hơn một chút, nắm nhẹ một bên mông cô qua váy, nhéo nhẹ, rồi rút tay về như chưa từng xảy ra.
Minh Anh đỏ mặt. Cô quay lại nhìn anh, mắt trợn tròn. Quang Dũng đang nhìn nhãn mác một hộp xà phòng, vẻ mặt nghiêm túc như thể anh đang nghiên cứu một hợp đồng quan trọng. Nhưng khóe miệng anh hơi cong lên — một đường cong đầy ý tứ.
"Anh..." cô bắt đầu.
"Đi thôi," anh cắt ngang, đẩy xe đi trước. "Còn thiếu rượu vang."
Họ đi đến quầy rượu. Hành lang hẹp giữa các kệ rượu vang và bia. Ánh sáng vàng ấm, không gian kín đáo. Quang Dũng dừng xe, cầm một chai rượu đỏ lên xem. Minh Anh đứng cạnh, vẫn còn rung động từ lối đi khu chăm sóc cá nhân.
Anh quay sang nhìn cô. Trong ánh sáng vàng của quầy rượu, mắt anh sâu thẳm. Anh đưa chai rượu cho cô.
"Cầm giúp anh."
Cô cầm. Quang Dũng làm động tác cúi xuống buộc dây giày — nhưng anh không buộc giày. Anh ở đó, dưới tầm mắt của cô, trong góc khuất giữa hai kệ rượu cao. Và tay anh — nhanh, nhẹ, chính xác — trượt lên bắp chân cô, lên đùi dưới váy, dừng lại ở giữa đùi.
Minh Anh nín thở. Cô cầm chai rượu chặt hơn. Từ góc độ của bất kỳ ai đi qua, họ chỉ thấy một người đàn ông đang buộc dây giày và một người phụ nữ đang xem rượu. Nhưng dưới váy cô, ngón tay anh đang vẽ những đường thẳng chậm rãi lên đùi trong, tiến lên cao hơn một chút với mỗi nét vẽ.
"Anh chọn chai này," cô nghe thấy giọng mình phát ra, xa xăm.
"Ừ," anh đáp từ dưới, giọng trầm. "Chai này đắng đầu lưỡi. Nhưng ngọt. Giống như em."
Ngón tay anh dừng lại, cao hơn một chút so với lẽ ra nên dừng trong siêu thị. Anh không di chuyển thêm. Anh chỉ đặt đó, nóng bỏng, qua lớp vải xì-líp mỏng, và thở ra một hơi nhẹ lên bắp chân cô.
Rồi anh đứng dậy. Bình thản. Như thể không có gì xảy ra. Anh lấy chai rượu từ tay cô, đặt vào xe, và nắm lấy tay cô — lần đầu tiên trong suốt buổi chiều — kéo cô đi về phía quầy thu ngân.
Minh Anh đi theo, chân hơi run. Cô cảm nhận rõ nơi ngón tay anh vừa chạm — một vệt nhiệt còn đọng lại trên đùi, như một dấu ấn vô hình. Và cô cảm nhận được điều khác — sự ẩm ướt bất ngờ, khao khát, đang lan tỏa từ nơi anh vừa chạm.
Họ xếp hàng thanh toán. Quang Dũng đứng sau lưng cô, tay đặt lên eo cô — lần này không giấu giếm, một cái chạm công khai nhưng vô hại trước mặt người khác. Nhưng khi cô định bước lên quầy, anh kéo nhẹ cô lại, thì thầm sát tai:
"Em đang ướt, phải không?"
Minh Anh đỏ mặt đến tận mang tai. Cô không trả lời. Cô chỉ lườm anh qua vai — một cái lườm không có chút sức mạnh nào, chỉ toàn là run rẩy.
Quang Dũng mỉm cười. Nụ cười của kẻ đã thắng một trận chiến mà đối phương không biết mình đang tham gia. Anh đưa tay lên, vuốt nhẹ lên gò má đỏ ửng của cô — một cử chỉ công khai, dịu dàng, trước mặt thu ngân và những người xếp hàng phía sau.
"Đừng giận," anh nói đủ cho cô nghe. "Tối nay anh sẽ chuộc lỗi. Bằng miệng. Rất lâu."
Minh Anh cảm nhận một cơn co thắt nhẹ dưới lồn. Cô quay đi, đưa ví cho thu ngân, cố gắng trông bình thường. Nhưng khi cô cúi xuống lấy túi đựng đồ, Quang Dũng đặt tay lên lưng dưới cô — nơi váy cô hơi tống lên khi cúi — và vuốt nhẹ một đường dọc theo xương sống. Cô suýt làm rơi túi.
Về đến chung cư, họ không nói gì trong thang máy. Có một người đàn ông lạ đi cùng từ tầng trệt đến tầng hai. Quang Dũng đứng sau lưng Minh Anh, tay đặt lên eo cô. Khi cửa thang máy đóng lại và bắt đầu di chuyển, ngón tay anh trượt nhẹ xuống thấp hơn — bóp mông cô qua váy, nhéo nhẹ, rồi lên lại trước khi cửa mở ở tầng hai.
Người đàn ông bước ra. Cửa đóng lại. Họ một mình.
Minh Anh quay lại. Cô đẩy Quang Dũng vào góc thang máy — một cách mạnh bạo, bất ngờ, đầy trả thù — và hôn anh. Sâu. Mạnh. Lưỡi cô xâm nhập miệng anh, tay cô nắm chặt cổ áo anh, ép sát cơ thể mình vào anh đến mức cô cảm nhận được con cặc anh đang cứng lên qua quần jean.
Quang Dũng rên nhẹ trong cổ họng. Anh ôm lấy cô, tay trượt xuống nâng mông cô lên một chút, để cô cảm nhận rõ hơn con cặc đang cương cứng của anh. Họ hôn nhau trong thang máy nhỏ, dưới ánh đèn trắng chói, cho đến khi tiếng "ting" báo tầng ba vang lên.
Cửa mở. Họ tách ra nhanh chóng. Quang Dũng đẩy xe đồ đi trước, mặt bình thản như thể vừa thảo luận về thời tiết. Minh Anh theo sau, chân run, môi sưng nhẹ, và trái tim đập như muốn thoát khỏi lồng ngực.
Về đến căn hộ 302, cửa vừa đóng lại, Quang Dũng đã đẩy Minh Anh vào tường. Anh hôn cô — không còn giấu giếm, không còn kiềm chế — tay anh vén váy cô lên, nắm lấy đùi cô, nâng lên quanh hông anh. Cô quấn chân qua hông anh, để anh đỡ cô dựa vào tường, và cảm nhận cặc anh ép sát vào lồn cô đang ướt át qua lớp vải.
"Anh đã định đợi đến tối," anh thì thầm vào môi cô, thở dốc. "Nhưng anh không chịu nổi."
"Em cũng không," cô đáp, kéo áo anh lên.
Họ không đến giường. Họ ở ngay đó, trong phòng khách, giữa những túi đồ siêu thị vừa mua. Quang Dũng đặt cô ngồi lên bàn ăn, vén váy lên cao, và quỳ xuống trước cô — giống như lần đầu tiên trong xưởng, nhưng lần này không có nến, không có nhạc, chỉ có ánh sáng ban ngày trắng xóa và tiếng thở dồn dập của cả hai.
Khi miệng anh chạm vào cái lồn cô — nóng, ướt, trực tiếp không qua lớp vải nào — Minh Anh ngả đầu ra sau, nhìn lên trần nhà, và nghĩ về cách anh đã chạm vào lồn cô trong siêu thị. Sự kín đáo nơi công cộng đã biến thành sự mất kiểm soát nơi riêng tư. Và cả hai đều ngọt ngào theo cách riêng.
"Anh chuộc lỗi chưa đủ sao?" Quang Dũng ngẩng lên hỏi, môi ướt, mắt đen nhánh.
"Chưa," cô thở dốc, nắm tóc anh kéo lên. "Em muốn anh chuộc bằng tất cả những gì anh có."
Quang Dũng bật cười — tiếng cười trầm, đầy khao khát — và làm theo lời cô.

Hết phần 13

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách