Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

Phần 7: Điệu Nhảy Không Nhạc

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Ba ngày sau bữa tối nến, Minh Anh không xuống xưởng. Không phải vì cô không muốn — là vì cô muốn quá nhiều, đến mức cảm giác đó khiến cô sợ.

Cô ngồi trong căn hộ 301, biên tập một bản thảo về tâm lý học tình yêu, và mỗi dòng chữ về "sự gần gũi cảm xúc" đều khiến cô nhớ đến bàn tay trên cổ cô, đến ngón tay vẽ vòng tròn, đến giọng nói trầm ấm trong bóng tối. Cô đóng laptop lại lúc bốn giờ chiều, đi đến cửa sổ, nhìn sang căn hộ 302.
Cửa sổ anh mở. Rèm bay nhẹ trong gió chiều. Nhưng không có bóng người.
Cô định quay đi, nhưng điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ — nhưng cô biết là ai:
"Máy phát đĩa của anh hỏng. Em có bản nhạc nào không?"
Minh Anh cầm điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình. Cô định trả lời kiểu lịch sự: "Em có vài playlist trên điện thoại". Nhưng cô lại gõ:
"Em có thân hình không biết nhảy. Nhưng em có nhạc."
Phản hồi đến trong vòng một phút:
"Anh không biết nhảy. Nhưng anh biết cách giữ."
Tám giờ tối. Cửa căn hộ 302 vẫn không khóa.
Minh Anh mặc một chiếc váy lụa màu đỏ đất, dài đến bắp chân, cổ chữ V sâu vừa phải, tay dài buông lỏng. Cô không đeo trang sức. Chỉ xịt một chút nước hoa hổ phách — mùi ấm, ngọt, gợi nhớ đến gỗ cũ và da thuộc.
Quang Dũng mở cửa. Anh mặc quần vải đen và áo sơ mi trắng, tay xắn đến khuỷu, để lộ những vết sẹo nhỏ nơi cánh tay. Tóc anh còn hơi ướt, có lẽ vừa tắm xong. Mùi xà phòng hòa quyện với mùi gỗ trắc quen thuộc từ da anh.
"Em đến," anh nói, không phải câu hỏi.
"Em đến," cô đáp.
Phòng khách đã dọn dẹp. Ghế sofa được kéo sát tường, tạo ra một khoảng trống giữa nhà. Trên kệ sách, một chiếc loa bluetooth nhỏ đang phát nhạc — không phải jazz sôi động, mà là một bản ballad piano chậm rãi, tiếng phím đàn rơi từng nốt như những giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Quang Dũng đóng cửa. Khóa trái — lần đầu tiên cô thấy anh làm vậy. Tiếng khóa cửa "tách" vang lên trong không gian yên tĩnh, như một lời tuyên bố: bây giờ, chỉ có hai người.
"Anh nói anh không biết nhảy," Minh Anh nói, đứng giữa phòng, hai tay buông thõng nhưng ngón tay hơi cong.
"Anh nói anh biết cách giữ," Quang Dũng đáp, bước đến gần.
Anh dừng cách cô một bước chân. Trong ánh đèn vàng từ đèn sàn, bóng họ đổ lên tường, chồng lên nhau như hai nhân vật trong một bức tranh tĩnh lặng. Anh đưa tay phải ra, lòng bàn tay ngửa lên — một cử chỉ mời gọi cổ điển, nhưng đầy ý tứ.
Minh Anh đặt tay lên tay anh. Lòng bàn tay anh ấm, hơi ráp, và khi anh siết nhẹ, cô cảm nhận được sức mạnh kiềm chế trong từng ngón tay.
Anh đặt tay trái lên eo cô — không hờ hững như trong điệu nhảy xã giao, mà là đặt thật, đặt chắc, ngón cái áp sát vào hông cô như một mỏ neo. Rồi anh kéo cô lại gần.
Không phải va chạm đột ngột. Là một sự tiếp cận chậm rãi, có kiểm soát, cho đến khi ngực cô chạm nhẹ vào ngực anh. Cô cảm nhận được nhịp tim anh — chậm, mạnh, đều đặn — qua lớp vải mỏng của hai người.
"Nhạc chậm quá," cô thì thầm, môi gần chạm vào cổ áo anh.
"Vậy thì chậm thôi," anh đáp, giọng rung lên từ lồng ngực cô đang chạm vào.
Họ bắt đầu di chuyển. Không phải nhảy theo nhịp — là nhích từng bước nhỏ, xoay nhẹ, lắc lư theo tiếng piano. Quang Dũng dẫn, nhưng không phải kiểu dẫn dắt thông thường. Anh dẫn bằng cách để cô cảm nhận trọng lượng cơ thể anh qua tay anh trên eo cô. Khi anh bước sang trái, hông anh đẩy nhẹ vào hông cô, báo hiệu. Khi anh xoay, vai anh nâng lên, và cô tự động theo.
Minh Anh đặt tay trái lên vai anh. Vai anh rộng, cứng, dưới lớp vải sơ mi cô cảm nhận được cơ bắp căng lên mỗi khi anh xoay người. Cô không nhìn vào mắt anh. Cô nhìn vào cổ áo anh, nơi hai nút đầu đã mở, để lộ một phần xương ức và làn da rám nắng.
"Em đang nhìn đâu?" Quang Dũng hỏi, giọng nhẹ như tiếng thở.
"Em đang nhìn anh," cô đáp thật.
Anh dừng lại giữa chừng. Bản nhạc piano vẫn tiếp tục, nhưng họ ngừng di chuyển. Quang Dũng hơi cúi đầu xuống, để mặt anh ngang tầm mặt cô. Ánh mắt anh từ trên xuống — nhìn vào mắt cô, rồi trượt xuống mũi, rồi dừng lại ở môi cô.
"Nhìn lên đây," anh nói, và khi cô ngẩng mặt lên, anh hôn cô.
Không phải nụ hôn đầu tiên trên má. Không phải nụ hôn nhẹ trên trán. Là nụ hôn thật sự — môi trên môi.
Nhẹ đến mức gần như không chạm. Quang Dũng đặt môi lên môi cô như đặt một tấm gỗ mỏng lên bàn làm việc — cẩn thận, chính xác, đầy ý thức. Anh không di chuyển ngay. Anh chỉ để môi họ chạm nhau, hơi thở hòa quyện, và đợi.
Minh Anh cảm nhận được môi anh hơi khô, hơi ấm, có mùi rượu vang đỏ còn sót lại. Cô cảm nhận được nhịp thở anh dồn dập hơn một chút — chỉ một chút — qua lồng ngực đang áp vào ngực cô. Và cô cảm nhận được tay anh trên eo cô siết chặt hơn, kéo cô sát hơn một phân.
Rồi anh di chuyển. Chậm. Môi anh mở nhẹ, vuốt lên môi dưới của cô — không phải liếm, là vuốt, bằng môi, bằng sự kiên nhẫn của người đang đánh bóng một bề mặt quý giá. Minh Anh tự động mở môi theo. Lưỡi anh chạm vào lưỡi cô — không xâm nhập, chỉ là chạm, như hai ngón tay chạm nhau lần đầu tiên.
Họ hôn như vậy trong một bản nhạc dài. Không vội. Không say sưa đến mức mất kiểm soát. Mỗi chuyển động đều có chủ đích. Mỗi lần lưỡi anh trượt qua lưỡi cô đều kèm theo một tiếng thở nhẹ, như thể anh đang nếm thứ gì đó ngon lành và không muốn nuốt vội.
Khi bản nhạc chuyển sang một giai điệu buồn hơn, Quang Dũng rời môi cô. Nhưng anh không lùi ra. Anh hôn lên khóe miệng cô — bên phải, bên trái — rồi trượt xuống cằm, lên gò má, đến thái dương. Những nụ hôn nhỏ, ngắn, như những dấu chấm trong một câu văn dài.
"Em ngọt," anh thì thầm vào tai cô, giọng trầm đến mức cô cảm nhận được rung động qua xương sườn.
"Em không ăn kẹo," cô đáp, mắt nhắm nghiền, đầu tựa vào vai anh.
"Không phải kẹo," anh nói, và hôn lên vành tai cô. "Là em. Mùi em. Vị em trên môi anh."
Minh Anh rùng mình. Không phải vì lạnh. Tay cô trên vai anh trượt xuống, vô thức nắm lấy cổ áo anh. Cô muốn kéo anh lại gần hơn. Cô muốn cảm nhận toàn bộ trọng lượng anh đè lên mình. Nhưng cô kiềm chế. Cô để anh dẫn dắt.
Quang Dũng hôn xuống cổ cô. Từ tai, anh trượt môi xuống dọc theo đường xương hàm, đến cổ, dừng lại ở hõm cổ nơi mạch máu đập mạnh. Anh đặt môi lên đó, giữ nguyên, và cô cảm nhận được hơi nóng lan tỏa từ miệng anh vào da cô. Anh không hôn mạnh. Anh chỉ đặt môi lên mạch máu cô, như đang đo nhịp tim cô bằng môi.
"Tim em đập nhanh," anh nói, môi vẫn còn trên cổ cô.
"Vì anh," cô thì thầm.
Quang Dũng ngừng lại. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô. Trong ánh đèn vàng, mắt anh sâu thẳm, đầy những điều chưa nói. Anh đưa tay lên, vuốt nhẹ lên gò má cô — nơi vệt sơn trắng đã nhạt nhưng vẫn còn trong ký ức cả hai.
"Anh muốn chạm vào em nhiều hơn," anh nói, không phải câu hỏi xin phép, mà là lời thông báo, để cô biết, để cô chuẩn bị. "Nhưng anh sẽ không vượt quá những gì em cho phép. Nói cho anh biết. Đường ranh giới của em ở đâu?"
Minh Anh nhìn anh. Cô cảm nhận được sự thành thật trong câu hỏi — không phải kiểu lịch sự giả tạo, mà là sự tôn trọng thật sự của một người đàn ông biết rằng mình có thể làm tổn thương và chọn không làm.
"Em không biết," cô nói thật. "Em chưa từng được hỏi câu đó."
Quang Dũng im lặng. Anh vuốt tóc cô, đẩy ra sau tai. "Vậy thì đêm nay, chúng ta tìm ra. Từ từ. Từng chút một. Và nếu em muốn dừng — bất cứ lúc nào — em nói. Không cần lý do. Không cần xin lỗi. Chỉ cần nói 'dừng'."
Minh Anh gật đầu. Cổ họng cô khô. Cô không nói được gì.
Quang Dũng bắt đầu lại. Lần này, anh không hôn môi. Anh hôn lên trán cô — lâu, chậm, như một lời cầu nguyện. Rồi xuống mũi. Rồi khóe mắt. Rồi lên gò má. Mỗi nụ hôn đều kèm theo một tiếng thở nhẹ, như thể anh đang đánh dấu lãnh thổ bằng môi.
Khi đến môi, anh không dừng lại. Anh hôn sâu hơn một chút — vẫn chậm, vẫn nhẹ, nhưng sâu hơn. Lưỡi anh tìm lưỡi cô, không phải để chiếm đoạt, mà để khám phá. Anh nếm cô từng chút một, như người sành rượu nếm một loại vang hiếm — lăn trên lưỡi, hít vào, để vị lan tỏa trước khi nuốt.
Minh Anh đáp lại. Ban đầu do dự, rồi mạnh dạn hơn. Tay cô từ cổ áo anh trượt xuống, đặt lên ngực anh — nơi cô cảm nhận được nhịp tim anh đang đập nhanh hơn, mạnh hơn, không còn điềm tĩnh như trước. Cô thích điều đó. Cô thích biết rằng anh cũng đang mất kiểm soát, dù anh che giấu tốt.
Quang Dũng rời môi cô. Anh hôn xuống cằm, xuống cổ, xuống xương quai xanh. Nơi cổ chữ V của chiếc váy lụa, anh dừng lại. Ngón tay anh đặt nhẹ lên mép vải, không kéo xuống, chỉ đặt đó — hỏi ý.
Minh Anh không nói "dừng". Cô hơi ngửa đầu ra sau, để lộ thêm cổ. Một lời mời không lời.
Anh hôn xuống thấp hơn. Môi anh chạm vào phần da lộ ra từ cổ chữ V — mềm, ấm, hơi rung vì hơi thở của anh. Tay anh vẫn đặt trên eo cô, nhưng giờ ngón cái anh trượt lên xuống, lên xuống, vuốt ve qua lớp lụa mỏng.
Họ vẫn đứng giữa phòng khách. Nhạc piano vẫn phát. Nhưng giờ họ không còn nhảy nữa. Họ đứng yên, ôm nhau, và khám phá nhau bằng môi và ngón tay.
Quang Dũng hôn lên vai cô — bên phải, nơi váy lụa trượt xuống một chút để lộ xương quai xanh. Anh đặt môi lên đó, giữ lâu, rồi dùng răng nhẹ nhàng cắn — không đau, chỉ đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện của anh trên da thịt.
"Anh muốn cởi váy em," anh thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc. "Không phải đêm nay. Nhưng anh muốn em biết. Anh muốn. Rất muốn."
Minh Anh rùng mình. Cô cảm nhận được sự thật trong lời nói — nó nặng nề, nóng bỏng, nằm giữa hai người như một con thú đang ngủ. Cô muốn nói "được". Cô muốn nói "bây giờ". Nhưng cô cũng muốn đợi. Muốn kéo dài sự mong chờ này. Muốn cảm giác được khao khát.
"Đêm khác," cô thì thầm.
Quang Dũng gật đầu. Anh không thất vọng. Anh ôm cô chặt hơn — vòng tay anh quanh eo cô, kéo cô sát vào lòng ngực, để cô cảm nhận toàn bộ sức nóng của cơ thể anh qua hai lớp vải mỏng. Anh hôn lên đỉnh đầu cô, giữ nguyên tư thế đó, như thể anh đang ghi nhớ mùi hương của cô.
Họ đứng như vậy cho đến khi bản nhạc cuối cùng tắt. Loa im bặt. Chỉ còn tiếng thở của hai người và tiếng đồng hồ treo tường tích tắc.
"Em nên về," Quang Dũng nói, nhưng anh không buông cô ra.
"Ừ," Minh Anh đáp, nhưng cô cũng không rời khỏi vòng tay anh.
Họ đứng thêm năm phút. Mười phút. Quang Dũng thả cô ra từ từ — như thể tách một tấm gỗ khỏi khuôn đúc, cẩn thận để không làm vỡ. Anh đi mở cửa, nhưng không mở hẳn — chỉ hé ra, để ánh đèn hành lang tràn vào một vệt sáng mỏng trên sàn.
Trước khi cô bước ra, Quang Dũng kéo cô lại một lần nữa. Không ôm. Chỉ là một nụ hôn ngắn lên môi — chặt, nóng, đầy hứa hẹn — rồi anh buông ra.
"Đêm sau," anh nói. "Nếu em muốn tiếp tục tìm đường ranh giới."
Minh Anh gật đầu. Cô bước ra hành lang, không nhìn lại, bởi vì cô biết nếu nhìn lại, cô sẽ quay vào.
Về đến phòng, cô đứng trước gương. Váy lụa vẫn nguyên vẹn. Không có gì bị cởi ra. Nhưng cô nhìn khác. Môi cô hơi sưng, đỏ hơn bình thường. Cổ cô có một vệt hồng nhạt nơi môi anh đã đặt lâu nhất. Và trong mắt cô — cô nhìn thấy một người phụ nữ đang được khao khát, thật sự được khao khát, và điều đó làm đôi mắt cô sáng lên như hai ngọn nến.
Cô chạm vào môi mình. Vẫn còn cảm giác của anh — khô, ấm, kiên nhẫn. Và cô biết, đêm sau, đường ranh giới sẽ lùi xa hơn. Và cô sẽ để nó lùi.

Hết phần 7

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách