Gương Phòng Tập
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Ánh đèn phòng tập không bao giờ tắt hẳn.Dù đồng hồ đã điểm 11 giờ đêm, dãy đèn halogen vẫn phủ một lớp sáng vàng ấm lên sàn gỗ sồi, khiến những vệt mồ hôi loang lổ trông như những hồ nước nhỏ phản chiếu ánh sao. Minh Anh đứng giữa 4 bức tường gương, hơi thở gấp gáp làm mờ một góc kính trước mặt. Cô nhìn chính mình — hay là nhìn một người nào đó đang nhìn lại từ phía bên kia của lớp thủy tinh — với đôi chân run rẩy vì kiệt sức và đôi mắt còn cháy.22 tuổi. Năm cuối Học viện Múa đương đại. Đôi chân đã quen với những vết chai sần, lưng cô đã nhớ như in cảm giác của từng cơn đau cơ khi kéo dãn, và bàn tay — đôi bàn tay mảnh mai ấy — có thể giữ thăng bằng cho cả cơ thể chỉ bằng hai ngón trỏ chống xuống sàn.Nhưng tối nay, cái gương phản chiếu không chỉ hình ảnh một cô sinh viên đang tập luyện.Nó phản chiếu cả một sự chờ đợi.Tiếng mở cửa kêu lên một tiếng kẽo kẹt khô khốc. Minh Anh không quay lại. Cô biết ai đang đứng đó — chỉ có một người trong học viện có thói quen đứng ngoài cửa quan sát đúng 3 phút trước khi bước vào. Thầy Khôi. Cựu vũ công nổi tiếng của đoàn ballet quốc gia, người mà giới phê bình từng ca ngợi là "có khả năng biến cơn đau thành thi ca". Bây giờ ông là giảng viên chủ nhiệm bộ môn Biên đạo đương đại, và cũng là người nắm giữ chìa khóa quyết định ai sẽ được đứng vào vị trí trung tâm của sân khấu.— Em vẫn chưa về.Không phải câu hỏi. Là một nhận định. Giọng Thầy Khôi thấp, khàn, như thể từng từ phải lăn qua một lớp bụi mịn trước khi thành tiếng.Minh Anh đứng thẳng lưng, hai tay buông thõng bên hông, hít vào một hơi sâu để giọng không run:— Em muốn hoàn thiện đoạn xoay ngược. Hôm nay em rơi ở nhịp thứ tư.Thầy Khôi bước vào. Ông mặc áo sơ mi đen, tay áo xắn đến khuỷu, để lộ đôi cánh tay còn săn chắc dù đã bước sang tuổi 38. Dáng đi của ông không còn nhẹ nhàng như thuở còn biểu diễn — có một sự cẩn trọng, một chút cứng nhắc ở đầu gối trái, di chứng của một tai nạn sân khấu cách đây 10 năm mà ít ai biết đến. Ông đi đến băng ghế gỗ gần bức tường gương, đặt xuống đó một bìa hồ sơ màu xanh navy.— Ngồi xuống đi.Minh Anh nghe theo. Cô ngồi xuống sàn, hai chân gập theo kiểu ngồi seiza của người Nhật — một thói quen cô giữ từ hồi học múa dân gian thuở nhỏ. Gương phản chiếu hình ảnh hai người: một ngồi thẳng lưng trên băng ghế, một ngồi quỳ trên sàn. Khoảng cách giữa họ chỉ độ 2 mét, nhưng trong lớp gương kia, trông như có cả một thung lũng sâu.— Vở "Hồi sinh" — Thầy Khôi mở đầu, giọng không cảm xúc — Ban giám khảo đã chọn. Đây sẽ là vở diễn đại diện học viện tham dự Liên hoan Múa đương đại châu Á.Minh Anh cảm thấy tim mình đập mạnh một nhịp, rồi hai nhịp. Cô biết vở "Hồi sinh". Đó là tác phẩm do chính Thầy Khôi biên đạo, dựa trên câu chuyện về một nữ vũ công bị chấn thương và hành trình tìm lại cơ thể mình qua nghệ thuật. Vai nữ chính đòi hỏi kỹ thuật gần như hoàn hảo, và hơn thế — đòi hỏi sự trần trụi về mặt cảm xúc. Không phải trần trụi thân thể, mà là sự phơi bày tuyệt đối của nỗi đau, của sự tổn thương, của khát khao được chạm vào chính mình trước khi chạm vào thế giới.— Vai chính — Thầy Khôi ngừng một giây, ánh mắt nhìn xuống hồ sơ trên tay, rồi ngước lên nhìn cô qua lớp gương — sẽ do em đảm nhận.Im lặng.Trong phòng tập rộng lớn, tiếng hơi thở của Minh Anh nghe như sóng vỗ. Cô không nói "cảm ơn thầy" ngay. Cô đã học ở Thầy Khôi đủ lâu để biết rằng ông không ban phát vai diễn như một ân huệ. Ông giao vai như giao một vũ khí — và người nhận phải biết mình đang cầm thứ gì.— Em có 3 tuần để chuẩn bị — Thầy Khôi tiếp tục — Nhưng có một vấn đề.Ông đặt hồ sơ xuống, mở ra trang đầu tiên. Đó là bản dự toán kinh phí. Con số in đậm ở cuối trang làm Minh Anh chớp mắt. 120 triệu đồng. Tiền trang phục, tiền thuê đạo diễn hình ảnh, tiền vé máy bay sang Singapore, tiền khách sạn, tiền thuê sân tập...— Học viện chỉ hỗ trợ 40% — Thầy Khôi nói, ngón tay gõ nhẹ lên con số — Số còn lại, chúng ta phải tự lo.Minh Anh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết gia cảnh mình. Cha làm thợ hồ, mẹ bán hàng ở chợ. 120 triệu — dù chỉ là 60% — cũng là con số mà gia đình cô phải còng lưng cả năm mới có. Và cô không thể xin tiền cha mẹ. Không thể.— Em... — cô cất giọng, nhưng lời nói mắc kẹt ở cổ họng.Thầy Khôi đứng dậy. Ông đi đến bức tường gương, đặt lòng bàn tay lên mặt kính lạnh. Trong gương, bàn tay ông và bàn tay phản chiếu chạm vào nhau, tạo thành một hình ảnh kỳ lạ — như thể có ai đó đang ở bên kia, đang chống tay vào lòng bàn tay ông.— Tôi có một người quen — Thầy Khôi nói, giọng trở nên khác lạ, nhẹ hơn, nhưng cũng xa xôi hơn — Ông ấy là nhà tài trợ kim cương của học viện nhiều năm nay. Ông Phúc. Ông ấy... rất yêu nghệ thuật. Và đặc biệt, ông ấy đánh giá cao tài năng trẻ.Minh Anh nhìn vào gương. Cô nhìn thấy Thầy Khôi đang nhìn chính mình trong gương — không phải nhìn cô. Ánh mắt ông có một thứ gì đó mà cô không thể đặt tên. Là buồn? Là ghen tị? Hay là một sự cảnh báo?— Ngày mai — Thầy Khôi quay lại, khuôn mặt đã lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày — ông Phúc sẽ đến xem buổi tập của em. Mặc bộ đồ tập màu trắng mà em hay mặc. Và... nhảy đoạn xoay ngược mà em vừa tập. Ông ấy thích những động tác thách thức trọng lực.Minh Anh gật đầu. Cô muốn hỏi "thầy ơi, em cần phải làm gì khác không?" nhưng cô không hỏi. Có một điều gì đó trong không khí của phòng tập đêm nay — có lẽ là mùi gỗ sồi cũ, có lẽ là tiếng điều hòa rè rè — khiến cô hiểu rằng câu hỏi đó là thừa. Cô đã được chọn. Và bây giờ, cô đang đứng trước một cánh cửa. Phía sau cánh cửa đó không chỉ là sân khấu. Là cả một thế giới mà cô chỉ từng nghe kể — thế giới của những người có tiền, của những bữa tiệc tài trợ, của những cái bắt tay định đoạt sự nghiệp.Thầy Khôi bước ra cửa. Trước khi đi, ông dừng lại, không quay đầu:— Minh Anh.— Dạ?— Đừng nhìn vào gương quá lâu. Đôi khi người ta nhìn thấy thứ mình muốn thấy, chứ không phải thứ đang có thật.Cửa khép lại. Tiếng bước chân Thầy Khôi khuất dần trong hành lang dài.Minh Anh ngồi một mình giữa phòng tập. Cô nhìn lên bức tường gương. 4 bức tường gương. 4 phiên bản của cô, từ 4 góc độ, đang nhìn lại cô. Cô giơ tay lên, chạm vào mặt gương. Lạnh. Cứng. Phẳng lì.Cô tự hỏi, nếu có một vết nứt trên gương, liệu hình ảnh phản chiếu có bị biến dạng không? Và nếu có — liệu người ta có nhận ra mình đang nhìn một hình ảnh méo mó, hay sẽ tưởng rằng chính bản thân mình là thứ méo mó?Minh Anh đứng dậy. Cô đi đến giá đỡ ở góc phòng, lấy chiếc áo khoác mỏng khoác lên vai. Trên giá đỡ, bên cạnh chai nước và khăn mặt của cô, là một tấm ảnh nhỏ — ảnh cô lúc 12 tuổi, đang múa ở sân trường cấp 2, trong bộ váy đỏ do mẹ may. Đôi chân không giày, sàn xi măng thô ráp, và nụ cười — nụ cười mà cô không còn nhớ mình đã đánh mất từ khi nào.Cô tắt đèn phòng tập.Trong bóng tối, 4 bức tường gương vẫn phản chiếu một chút ánh sáng từ hành lang, tạo thành những đốm sáng mờ ảo. Như những vũ công vô hình, đang nhảy múa trong không gian không người.Minh Anh khóa cửa, bước đi trên hành lang dài. Ngày mai, ông Phúc sẽ đến. Ngày mai, cô sẽ nhảy đoạn xoay ngược. Ngày mai, cô sẽ bước vào một vở diễn mà kịch bản không chỉ nằm trong điệu nhảy.Cô đi xuống cầu thang, bóng cô in trên tường kéo dài, rồi co ngắn, rồi biến mất khi cô rẽ vào lối ra.Phía trên, phòng tập số 7 im lặng. 4 bức tường gương vẫn đứng đó, đối diện nhau, phản chiếu vô tận những hình ảnh của chính chúng — cho đến khi ánh sáng cuối cùng từ hành lang cũng tắt ngấm, và trong bóng tối tuyệt đối, không còn gì để phản chiếu nữa.Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.
Hết Phần 1
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những Bước Nhảy Đầu Tiên Trên Dây Thép
- Phần 2: Trà Chiều Và Những Câu Hỏi Không Lời
- Phần 3: Điệu Nhảy Của Những Kẻ Đã Từng Rơi
- Phần 4: Khán Giả Duy Nhất
- Phần 5: Tiệc Tối Và Những Loài Chim Không Hót
- Phần 6: Điệu Nhảy Của Người Đã Từng Chết
- Phần 7: Biển Và Những Gì Chìm Dưới Cát
- Phần 8: Bụi Cát Trong Gót Giày
- Phần 9: Bữa Trưa Trong Lồng Kính
- Phần 10: Phòng Không Có Chìa Khóa
- Phần 11: Những Kẻ Chạy Trốn Không Nhìn Gương
- Phần 12: Lời Thú Nhận Của Người Đứng Trên Ban Công
- Phần 13: Hậu Trường Và Những Bóng Ma Không Gương
- Phần 14: Điệu Nhảy Trước Khi Bão
- Phần 15: Ánh Sáng Của Những Thành Phố Khác
- Phần 16: Sân Khấu Không Có Gương
- Phần 17: Khi Đèn Sáng Cả Hai Phía
- Phần 18: Những Lời Khai Không Có Gương
- Phần 19: Đêm Trước Khi Gió Đổi Chiều
- Phần 20: Đất Và Nước
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!